Chương 23
Chương 23
Cả ngày trời, Cố Hàm Quang cùng đám Ám La Vệ ở bên ngoài cạy đông gọt tây, cuối cùng vẫn không khoét nổi một khe hở trên kết giới.
Cũng phải thôi. Ngoài y thuật ra, tu vi của Cố Hàm Quang vốn chẳng vượt nổi Bắc Sơn chủ, huynh đệ Ám La Vệ còn lại thì càng không cần bàn. Chỉ nhìn cách Khương Vũ đối đáp với Bắc Sơn chủ cũng đủ biết: thực lực của hắn tuyệt đối còn ở trên cả Viên Kiệt lão quái.
Trong giới tu tiên tu ma, chênh lệch một bậc chính là vực sâu vạn trượng. Khương Vũ tự tin đến vậy, ắt hẳn chưa bao giờ nghi ngờ sức mạnh của chính mình. Cố Hàm Quang không phá nổi kết giới của hắn, cũng là chuyện thường tình.
Chỉ Yên ôm gối co ro trên giường, mắt đờ đẫn nhìn một chỗ: “Làm sao bây giờ… Ta cảm thấy mình sắp bị cướp đi mất rồi.”
Ta xoa cằm trầm ngâm: “Hay tối nay ta đi báo mộng cho đại bá phụ của ngươi một chuyến.”
Ngày trước ở Vô Ác Điện, Cầm Thiên Huyền chỉ tùy tay đã bày ra kết giới mà đến ta cũng không lọt nổi, đủ thấy hắn tinh thông trận pháp đến mức nào. Có hắn ra tay, chuyện này chắc chắn sẽ được giải quyết êm đẹp. Hơn nữa Chỉ Yên là chất nữ ruột thịt của hắn, hắn làm sao nỡ khoanh tay đứng nhìn nàng bị Khương Vũ cướp mất?
Đến đêm, ta vừa định rời đi thì hồn phách Chỉ Yên lại liều mình thoát khỏi thân xác, bay lơ lửng trước mặt ta, giọng lo lắng:
“Đại bá phụ ta từ nhỏ đã tu Bồ Tát đạo, đến nay không biết đã bao nhiêu năm… Ngộ nhỡ người muốn bất lợi với tỷ thì sao?”
Nói thật, trong lòng ta cũng hơi rén.
Dù sao ta cũng chỉ là một con quỷ, thật sự không muốn dây dưa với kẻ tu Bồ Tát đạo, nhất là người đã đạt cảnh giới như Cầm Thiên Huyền. Nhỡ hắn ngồi xuống tụng một bài kinh là siêu độ ta luôn thì sao?
Nhưng lo thì lo, việc phải làm vẫn phải làm.
“Yên tâm. Thân thể này là do ta đưa đến tay Khương Vũ, ta nhất định sẽ đưa ngươi rời đi an toàn.”
Ta lại lượn một vòng tới quỷ thị, bỏ ra năm nghìn âm tệ mua nửa nén hương nhập mộng. Thầm gọi ba tiếng “Cầm Thiên Huyền”, cảnh vật xung quanh lập tức tối sầm. Trong màn đêm vô tận, tiếng bước chân chậm rãi mà vững vàng vang lên, khác hẳn Cố Hàm Quang, tựa như đang dạo chơi nơi vườn vắng. Rồi hắn nhìn thấy ta.
Ta vội nở nụ cười thật tươi, ra hiệu mình đến với ý tốt, kẻo hắn chưa kịp nói năng gì đã ngồi xếp bằng siêu độ luôn:
“Cầm Các chủ.”
Cầm Thiên Huyền lặng lẽ nhìn ta một lúc, đôi mắt từ bi như Bồ Tát khẽ rũ xuống:
“Lộ Quỳnh.”
Hiếm thật, vẫn còn người gọi cả đại danh của ta. Ta “vâng” một tiếng, chỉ nghe hắn như tự nói với mình:
“Thì ra… vẫn có thể nhập mộng sao…”
Ta chưa nghe rõ, hắn đã chắp tay trước ngực, nhắm mắt, đôi môi cong đẹp chậm rãi niệm kinh văn.
Ta hoảng hồn: “Đợi đã! Ta không đến quấn quýt ngươi đâu! Đừng siêu độ ta!”
Ta lao tới, định kéo tay hắn ra, nhưng hồn phách làm sao chạm được người sống. Trong lúc cấp bách, ta buột miệng:
“Đại bá phụ!”
Hắn khựng lại, tiếng kinh văn dừng hẳn. Ta vội vàng nói luôn một hơi:
“Cháu gái Chỉ Yên của người bị Tân Sơn chủ Khương Vũ bắt cóc, nhốt trong một tiểu viện có kết giới ở Giang Thành! Nam Sơn chủ đã tới nhưng không phá nổi kết giới, ta báo mộng cho người, mau đi cứu nàng đi!”
Nói xong ta tự khinh bỉ chính mình một phen. Khi còn sống ngạo thị thiên hạ chưa từng sợ ai, giờ chết thành quỷ lại sợ cả Cầm Thiên Huyền.
Năm đó chính ta bắt hắn nhốt dưới địa lao để ngắm cả đêm cơ mà!
Nghe nói sau đêm ấy, hắn còn bị ta nhìn đến sinh tâm ma, phải bế quan thật lâu mới điều hòa được tâm cảnh, sau đó mới trở lại giang hồ.
Giờ đây quả là nhân quả luân hồi, báo ứng không sai chút nào…
Cầm Thiên Huyền nhìn ta, ánh mắt thoáng dao động:
“Kẻ theo sát Chỉ Yên… là ngươi?”
Tu Bồ Tát đạo quả nhiên luyện được thiên nhãn thông! Hôm ở Vô Ác Điện, chắc chắn hắn đã thoáng thấy bóng dáng ta.
Ta không chối:
“Ta không hại chất nữ của người. Nàng có việc cầu ta, ta cũng cần nàng. Chúng ta giao dịch công bằng, vô hại với nàng, vô hại với Thiên Trần Các, vô hại với tiên đạo. Người không cần siêu độ ta. Lộ Chiêu Diêu ta tự biết lúc làm người chẳng phải người tốt, nhưng từ khi làm quỷ, thật sự chưa làm chuyện xấu nào!”
Dù là vì… còn chưa kịp làm.
Cầm Thiên Huyền trầm mặc một thoáng:
“Vừa rồi ta niệm là «Tâm Kinh», không có ý siêu độ ngươi.”
Thấy quỷ mà niệm «Tâm Kinh», không phải định siêu độ chính mình đấy chứ?
Ta nghẹn lời, bỗng thấy màn đêm xung quanh dần tan biến, nửa nén hương sắp hết. Ta vội vàng nói nốt câu cuối:
“Người nhất định phải cứu chất nữ mình đấy! Liễu Nhai, Giang Thành…”
Bóng tối tan biến, Cầm Thiên Huyền cũng không còn thấy nữa.
Báo mộng xong, ta quay về tiểu viện. Tiểu quỷ Cố Hàm Quang cùng Ám La Vệ vẫn đang vây quanh bên ngoài, bó tay với kết giới của Khương Vũ.
Cố Hàm Quang mặt không chút lo lắng. Ta biết hắn nghĩ gì: chuyện này vốn chẳng nghiêm trọng, Bắc Sơn chủ không cần lo, cuối cùng vẫn có Môn chủ dọn dẹp. Ở đây chỉ là cứu một nữ tử tiên môn chạy theo ma đạo mà thôi. Hắn chỉ vì bị ta dọa trong mơ mới nhận việc, nhưng nhận rồi cũng không hứa nhất định làm được. Giờ làm không xong, coi như đã cố hết sức, ta cũng chẳng trách được hắn.
Hiểu rõ cái tính nhỏ nhen ấy, ta càng thêm tức giận, tiện tay vỗ một cái vào gáy hắn, tiếc là hắn chẳng cảm nhận được.
Ta thầm ghi vào sổ đen một nét “làm việc không ra gì”, rồi lướt vào trong viện.
Mấy tên thuộc hạ của Khương Vũ đang ngồi giữa sân uống rượu, vừa uống vừa mỉa mai Cố Hàm Quang vài câu, lời lẽ đầy gai, tiện thể đem Vạn Lục Môn ra rửa sạch thêm lần nữa.
Ta nhướng mày. Đổi lại là trước đây, kiếm của ta đã xuất vỏ từ lâu. Dù đang ở Giang Thành, ta cũng sẽ chém đôi cái viện này, rồi đại chiến thập đại tiên môn thêm lần nữa, tuyệt đối không để một tên hậu bối đầu cơ như ngươi dám ngông nghênh trước mặt Vạn Lục Môn!
Đáng tiếc giờ không còn là ngày xưa.
Ta đã chết.
Chỉ còn cách chờ người đến cứu.
Ta siết chặt nắm tay, ghi nợ từng tên một vào sổ nhỏ trong lòng. Các ngươi tưởng Lộ Chiêu Diêu ta chết rồi, không còn sức mạnh, sẽ ngoan ngoãn bỏ qua?
Cứ chờ đấy.
Ta lướt qua bàn rượu của chúng. Mấy năm trước Mặc Thanh chưa kịp dạy các ngươi cách làm người trên giang hồ, vậy để ta, sau này sẽ bổ túc cho các ngươi một bài học trưởng thành thật sâu sắc.
Ta vào trong phòng.
Khương Vũ lại ngồi bên mép giường, chăm chú ngắm dung nhan Chỉ Yên. Hồn phách Chỉ Yên thì ôm gối co ro ở góc tường, thấy ta liền nói:
“Tên này có bệnh à? Ngồi nhìn ta gần cả đêm rồi.”
Ta còn chưa kịp đáp, bên ngoài đã có người hớt hải chạy vào bẩm:
“Cầm Thiên Huyền tới!”
Khương Vũ giật mình, sắc mặt lập tức tối sầm, khó coi hơn cả lúc nghe tên Cố Hàm Quang:
“Hắn đích thân đến?”
“Vâng… đang phá…”
Người nọ còn chưa nói hết câu, trên trời bỗng vang một tiếng sấm rạch ngang đêm đen, “ẦM!” một tiếng nện thẳng xuống kết giới tiểu viện. Âm thanh chấn động kinh hồn, tựa như cả mặt đất cũng rung chuyển. Ta giật thót, Cầm Thiên Huyền phá kết giới mà khí thế kinh người đến vậy sao? Từ bao giờ người tu Bồ Tát đạo lại trở nên bạo lực ngang ngược thế này?
Ta còn chưa kịp định thần, tiếng ồn ào náo nhiệt của Giang Thành đã ùa vào tai, kết giới của Khương Vũ đã vỡ tan!
Ta mừng rỡ trong lòng, nhưng mặt Khương Vũ lại tối sầm. Tiểu Nghị đột nhiên lao vào, hét lớn:
“Lệ Trần Lan cũng tới!”
Ta ngẩn người. Không hiểu sao, chỉ trong khoảnh khắc nghe thấy cái tên ấy, mọi âm thanh xung quanh như chậm lại.
Hôm qua ta đã liều mình tìm đủ người giúp đỡ, vậy mà kỳ lạ thay, chưa từng nghe thấy tên Mặc Thanh, lòng ta vẫn bất an. Giờ đây chỉ một cái tên thôi, tảng đá trong tim lập tức rơi xuống, an tâm lạ lùng.
Hắn đi Lục Hợp Tiên Đảo ngoài biển lấy kiếm, nói phải mất hai ba ngày mới về. Vậy mà chưa đầy một ngày rưỡi, hắn đã trở lại, mang theo cả cơn lôi đình thịnh nộ…
Trong khoảnh khắc ta thất thần, Khương Vũ đột nhiên vác thân thể Chỉ Yên lên vai.
“Rút!”
Hắn hạ lệnh một tiếng, định thi triển Thuấn Hành thuật.
Mai Chỉ Yên tự hồi hồn được, chứ ta thì không! Dù có Thần Hành hoàn, bảo ta tự bay từ đây về Trần Tắc sơn cũng là cả một chặng đường dài đằng đẵng!
Ta lập tức quyết đoán, lao thẳng vào thân thể Chỉ Yên.
Chỉ một cái chớp mắt, gió nổi bốn phía, không biết Khương Vũ đã thuấn di đến nơi nào cách ngàn dặm.
Ta nhập vào thân thể, cảm thấy bụng đè lên vai hắn khó chịu, lập tức mở mắt, giãy giụa. Khương Vũ cũng không làm khó, đặt ta xuống đất:
“Chịu tỉnh rồi à?”
Ta đẩy ngực hắn ra, lùi lại hai bước, quan sát xung quanh:
“Đây là đâu?”
Khương Vũ không đáp, chỉ bóp cằm ta kéo sát lại, hơi thô bạo, nheo mắt nhìn:
“Lệ Trần Lan, Cầm Thiên Huyền đều đích thân giá lâm. Tiểu mỹ nhân, nàng có biết vì nghe lời giao dịch của nàng mà ta đã dựng nên vở kịch lớn cỡ nào ở Giang Thành không?”
Hừ, quê mùa. Mặc Thanh với Cầm Thiên Huyền đích thân đến thì đã là gì? Ngày trước ta tay không đánh cả thập đại tiên môn, tiện thể còn cứu luôn Mặc Thanh đấy thôi.
Mà vở kịch này, điểm sáng lớn nhất chính là ngươi đang bắt Lộ Chiêu Diêu đây này.
Chỉ tiếc ngươi không biết, người khác cũng không biết mà thôi.
Ta đưa ý kiến cho Khương Vũ:
“Ta đổi ý rồi. Giao dịch không thành nữa, nhưng ngươi thả ta đi, ít nhất Lệ Trần Lan với Cầm Thiên Huyền tạm thời sẽ không đuổi theo ngươi.”
Khương Vũ cười khẩy, dù đang chạy trốn mà khí thế ngạo nghễ vẫn không giảm:
“Muốn đuổi kịp Thuấn Hành thuật của ta? Lệ Trần Lan và Cầm Thiên Huyền, không làm được đâu.”
“Cuồng vọng.”
Hai chữ từ trên không lạnh lùng rơi xuống.
Nghe giọng nói quen thuộc ấy, ta không khỏi ngẩn ngơ.
Ta hiểu vì sao Khương Vũ dám tự tin như vậy, vì không ai biết hắn thuấn di đi đâu. Đại thiên thế giới, ngàn vạn khả năng, tìm thế nào được? Vậy mà Mặc Thanh lại tìm ra, nhanh đến mức khiến chính ta cũng kinh ngạc.
Nhìn bóng hắc y từ sau gốc cổ thụ chậm rãi bước ra. Nhìn đôi mắt từng chứa cả bầu trời sao giờ đây bùng lên hàn ý gió tuyết.
Tim ta bỗng đập mạnh một nhịp “thình thịch”, dù đã từng rơi vào hiểm cảnh gấp vạn lần thế này, cũng chưa từng có cảm giác thế này.
Ta chưa từng nghĩ, sẽ có một ngày, khi ta bị nhốt trong lao tù, lại thật sự có một người như kỳ tích xuất hiện, như anh hùng giáng thế.
Vượt nước sâu, lao biển lửa, đến cứu ta.
Mà quan trọng nhất…
Vẫn đẹp đến kinh tâm động phách như vậy.