Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 19

  1. Trang chủ
  2. Chiêu Diêu (FULL)
  3. Chương 19
Trước
Sau

Chương 19

Mặc Thanh cõng ta từng bước một, ta gục đầu lên vai hắn, ngẩn ngơ ngắm ánh trăng sáng rực chảy tràn khắp lối đi.

Lên tới Vô Ác điện, đám thị vệ giữ cửa vừa thấy Môn chủ cõng người trên lưng, tuy đều cúi đầu hành lễ, nhưng ta vẫn tinh mắt nhận ra mồ hôi lạnh túa ra trên trán bọn họ, từng giọt rơi xuống đất.

Chưa từng thấy Môn chủ cõng ai bao giờ, chắc hẳn trong lòng bọn chúng đang kêu gào: “Hôm nay chứng kiến cảnh này, chỉ sợ mạng nhỏ khó giữ!”

Mặc Thanh chẳng thèm để ý đến ánh mắt kinh hoàng của ai, cứ thế cõng ta thẳng vào trong điện.

Ta vừa từ lưng hắn tụt xuống, lập tức có một bóng đen lướt tới, quỳ một gối, một tay chống đất, cung kính bẩm: “Chủ Thượng, phòng đã chuẩn bị xong.”

Mặc Thanh phất tay, bóng đen kia biến mất trong chớp mắt.

Ám La vệ, đội thân vệ chuyên bảo vệ Môn chủ trong Vô Ác điện này. So với đám thị vệ ngoài kia, bọn họ lợi hại hơn, trung thành hơn, và cũng tàn nhẫn hơn. Giám sát toàn môn, bắt kẻ phản nghịch, moi tin tình báo, tra tấn, xử lý, sau đó mới đưa lên cho ta định đoạt, đó là quy củ ta đặt ra năm xưa.

Chỉ là tên vừa rồi… ta chưa từng gặp. Chắc chắn không phải đội cũ ta nuôi.

Cũng phải thôi. Trong Vạn Lục môn, không ai trung thành với Lộ Chiêu Diêu hơn Ám La vệ. Ta chết, bọn chúng không muốn phục vụ chủ mới, e là đã tự vẫn sạch sẽ. Giờ đây, đội ngũ này chỉ thuộc về riêng Mặc Thanh.

Ta gạt bỏ suy nghĩ ấy, cố giữ vẻ bình thản hỏi: “Sư phụ, ngài định để ta ở lại Vô Ác điện mãi sao? Ở phân điện nào ạ?”

“Trạc Trần.”

Khóe môi ta cứng lại.

Vô Ác điện rộng lớn, phía trước là đại điện, hai bên có hai tiểu điện phụ. Phía sau đại điện là tẩm cung của Môn chủ, Định Phong điện. Hai bên Định Phong điện lại có hai tiểu điện nữa: một Thanh Ba, một Trạc Trần.

Thanh Ba là thư phòng, chồng chất sách vở, ngày thường ta xử lý công vụ ở đó.

Còn Trạc Trần… trước giờ để không. Thỉnh thoảng ta bế quan mới ngồi ở đó. Nó cách Định Phong điện… chỉ một bức tường.

Bức tường sau giường lớn của Định Phong điện chính là bức tường trước giường lớn của Trạc Trần điện.

Phá tường một cái là chung giường chung chăn.

Với tu vi của Mặc Thanh, có tường hay không có tường thì khác gì nhau đâu!

Tiểu tử này, lòng dạ rõ như ban ngày!

Nhưng ta không tiện từ chối, đành “vâng” một tiếng, được thị nữ dẫn vào Trạc Trần điện.

Phòng vốn trống trơn chỉ để ngồi thiền, giờ đã biến thành khuê phòng nữ nhi hoàn chỉnh, từ màn trướng hồng đến gối thêu uyên ương, không thiếu thứ gì.

Ta không thèm nằm lên giường, ngồi xếp bằng trên ghế giữa phòng cả đêm, giúp Chỉ Yên điều hòa kinh mạch, chờ sáng nàng hồi hồn thì nhân ánh bình minh dạy nàng cách thổ nạp, tự mình điều lý khí huyết.

Xong xuôi, ta lập tức xuyên tường sang Định Phong điện, muốn xem Mặc Thanh đang làm gì.

Đêm qua ngồi thiền ta đã nghĩ kỹ: hắn giờ có Ám La vệ riêng, muốn giết hắn không dễ như năm xưa hắn giết ta. Ta không có Kiếm Vạn Quân, không phải con trai Ma vương, thân thể mượn tạm lại là một tiểu cô nương chính phái, không thể thô bạo như hắn được.

Ta cần một đội ngũ của riêng mình.

Một đội ngũ đủ sức gánh vác cả Vạn Lục môn sau khi ta lấy mạng hắn.

Khương Vũ, cái tên đầu tiên hiện lên trong đầu. Thu phục hắn khó thật, nhưng không thể không thử.

Muốn liên lạc Khương Vũ thì phải rời Trần Tắc sơn, đến Giang Châu thành. Muốn đến Giang Châu thành thì phải thoát khỏi Mặc Thanh. Muốn thoát khỏi hắn thì phải nắm rõ nhất cử nhất động của hắn.

Ta xuyên tường vào, mặt trời mới ló dạng, hắn đã không còn nằm trên giường, có lẽ cả đêm qua cũng chưa từng chạm giường.

Hắn ngồi trước án thư, tay không ngừng lật sách, phê tấu, bận rộn như hoàng đế phàm nhân.

Một người bận đến thế, tối qua lại bỏ ra cả canh giờ cùng ta chậm rãi từ Hí Nguyệt Phong về đây.

Nếu không lãng phí thời gian ấy, ít ra đêm qua cũng ngủ được một giấc.

Thật sự thích thân thể Chỉ Yên đến vậy sao?

Ta lướt đến trước bàn, nằm sấp lên chồng tấu sớ, ngắm hắn.

Đèn vẫn cháy, tóc mai lòa xòa rơi xuống, vương trên giấy trắng mực đen, càng tôn lên vẻ nghiêm nghị hiếm có.

Ta lại thấy một Mặc Thanh hoàn toàn khác với tên quái vật xấu xí năm xưa.

Không còn vết mực che mặt, cũng không cố ý giấu dung nhan. Nhìn kỹ như lúc này… thật ra rất tuấn mỹ. Cũng chẳng trách lần đầu hắn đến viếng mộ ta, ta vừa nhìn đã ngẩn ngơ.

“Chủ Thượng,” ngoài cửa vang lên giọng Ám La vệ, “quý khách đã đến.”

Mặc Thanh “ừ” một tiếng, đứng dậy, vòng qua bàn, suýt nữa lướt qua người ta. Ta vội đuổi theo, thấy hắn vào Thanh Ba điện.

Vị “quý khách” nào mà khiến hắn lấy cớ “bận” để trì hoãn việc đi Tiên Đảo lấy kiếm cho ta?

Nhưng vừa đến cửa, ta bị một đạo kết giới vô hình chặn lại.

Ta, một con quỷ, lại bị kết giới dương gian ngăn cản?

Ta kinh ngạc vô cùng.

Âm dương cách biệt là bức tường kiên cố nhất thiên hạ. Pháp thuật dương gian không tổn thương được ta, ta cũng không chạm được người sống. Cùng tồn tại một không gian mà vĩnh viễn không chạm nhau.

Vậy mà đạo kết giới này lại có thể ngăn ta.

Nói cách khác, nó đã vượt qua ranh giới sinh tử.

Ta càng tò mò, rốt cuộc là ai?

Hiếu kỳ át hết mọi thứ, ta quyết định không đi đâu nữa, cứ ôm tay đứng chờ trước cửa.

Từ sáng đến tối mịt, không một bóng người bước ra. Mãi đến khi Chỉ Yên ngồi thiền một ngày tìm đến, cửa Thanh Ba điện mới mở.

Hai người bước ra, đi đầu đương nhiên là Mặc Thanh. Hắn vừa xuất hiện, Chỉ Yên đang định mở miệng nói với ta liền cứng đờ người, da đầu tê dại.

Mặc Thanh liếc nàng một cái, ánh mắt không gợn sóng.

Người phía sau đeo mạn che dài, chỉ nhìn thoáng qua, ta đã hiểu: thì ra là hắn! Khó trách ta vào không được.

Ta còn đang cảm khái, Chỉ Yên bên cạnh đột nhiên như bị ai đập một gậy vào đầu, từ nỗi sợ hãi với Mặc Thanh tỉnh táo lại, kinh ngạc bật thốt: “Đại bá phụ?”

Ta cũng “hả” một tiếng theo: “Ngươi gọi hắn là gì cơ?”

Người kia nghe vậy khẽ vén mạn che, nhìn Chỉ Yên: “Chỉ Yên?” Đôi mắt sau lớp lụa mỏng đẹp như Bồ Tát trong miếu, trang nghiêm mà diễm lệ, chính là Thiên Trần Các chủ, Cầm Thiên Huyền.

Chỉ Yên gọi hắn đại bá phụ… hóa ra nàng là thiên kim Cầm gia?

Có chỗ dựa lớn như vậy, sao còn phải nhập ma môn, tự mình báo thù Liễu Nguy? Cứ việc khóc lóc kể lể với Cầm Thiên Huyền, Giám Tâm môn dù mạnh mấy cũng phải kiêng kị Thiên Trần các chứ?

À không đúng… Nếu thế, Liễu Nguy lão nhân không phải kẻ ngu, biết rõ thân phận Chỉ Yên sao dám giết cha nàng? Đó là đệ đệ ruột của Cầm Thiên Huyền! Làm vậy chẳng khác nào công khai đối đầu Thiên Trần các? Chuyện này càng nghĩ càng kỳ quái!

Ta sờ cằm nhìn Chỉ Yên.

Cầm Thiên Huyền nhìn nàng một lúc, buông mạn che xuống, giọng điềm tĩnh: “Ngươi quả nhiên đã đến đây.”

Chỉ Yên cắn môi: “Cháu đã nói rồi, cháu sẽ tự báo thù cho cha.”

“Cái chết của cha cháu có rất nhiều điểm đáng ngờ. Liễu môn chủ không phải kẻ lòng lang dạ thú như thế…”

“Cháu tận mắt nhìn thấy!” Chỉ Yên cắt lời, “Ngài không tin cháu cũng được, nhưng đừng khuyên cháu nữa.” Nói xong xoay người bỏ đi, dứt khoát không chút do dự.

Ta vội đuổi theo.

Lúc rời đi, ánh tà dương cuối ngày rơi trên người Chỉ Yên, xuyên qua hồn phách ta. Ta ngoảnh đầu nhìn lại, chỉ thấy Cầm Thiên Huyền đeo mạn che dường như đang quay về phía ta, đôi mắt sau lớp lụa mỏng tựa hồ đang nhìn ta chằm chằm.

Với người khác, ta dám vỗ ngực cam đoan họ không thấy được ta, kể cả Mặc Thanh.

Nhưng Cầm Thiên Huyền tu Bồ Tát đạo, huyền diệu khôn lường, trên giang hồ chưa ai biết thực lực thật sự của hắn. Ngay cả ta năm xưa hung hăng càn quấy nhất cũng chưa từng thực sự động thủ với hắn.

Nghe nói dung mạo hắn khuynh thành, ta liền bắt về nhốt địa lao ngắm một đêm. Hắn chỉ ngồi thiền, như pho tượng Bồ Tát, không giận, không sợ, không phản kháng. Ta ngắm xong thì thả người, không gây hấn thêm.

Lúc này, hắn chỉ nhìn một cái rồi quay đi, nói với Mặc Thanh: “Lệ môn chủ, chất nữ của ta ở quý môn, có biểu hiện gì khác thường không?”

“Khác thường là thế nào?”

“Có lúc nào… đột nhiên không giống nàng nữa không?”

Ta giật mình, vội nhìn Mặc Thanh.

Hắn mặt không đổi sắc, đáp ngay: “Không có gì khác thường.”

Ta ngẩn ra, thầm nghĩ: thì ra chuyện ta và Chỉ Yên thay phiên chiếm thân thể, trong mắt hắn lại chẳng phải “khác thường”?

Sức mạnh của tình yêu quả nhiên đáng sợ, có thể che mắt cả thiên hạ!

Hơn nữa, hắn cũng không truy hỏi quá nhiều về thân thế Chỉ Yên. Nghĩ lại cũng phải, nàng đã ở Trần Tắc sơn bao lâu, nếu hắn muốn tra, sớm đã moi sạch từ trong ra ngoài.

Hóa ra người hiểu ít nhất về Chỉ Yên… lại chính là ta!

Cầm Thiên Huyền cùng Mặc Thanh hàn huyên thêm vài câu rồi biến mất.

Mặc Thanh chuyển mắt, nhìn về phía Chỉ Yên đang xuống núi.

Ta vội gọi Chỉ Yên dừng bước, lao vào thân thể nàng, thì thầm: “Hỏi cho rõ đã rồi hẵng đi.”

Lời vừa dứt, bóng dáng Mặc Thanh đã xuất hiện trước mặt.

Hắn nhìn ta, ban đầu không biểu cảm, nhưng khi ta mỉm cười, mềm mại gọi một tiếng “Sư phụ”, ánh mắt hắn lập tức dịu đi. Ta tiếp lời: “Vừa rồi đột nhiên gặp đại bá phụ, đồ nhi giật cả mình. Sao người lại đến Trần Tắc sơn?”

Hắn không giấu, đáp thẳng: “Gần đây đám Tân Sơn Khương Vũ làm loạn ở Giang Châu thành, nên mời Thiên Trần các cùng bàn việc tiêu diệt.”

Ta ngẩn người, trong đầu lập tức hiện lên trăm phương nghìn kế, đang tính toán làm sao kiếm lợi lớn nhất từ trận chiến này, thì Mặc Thanh đột nhiên hỏi lại: “Còn nàng?”

Ta chớp mắt: “Gì cơ?”

Hắn cười nhẹ trong mắt: “Thù hận giữa nàng và Giám Tâm môn, rốt cuộc là thế nào?”

Ta… làm sao ta biết!

Ta chỉ cần biết nàng muốn giết ai, ta giúp nàng giết là xong, ai rảnh quan tâm nguyên nhân!

Ta vội liếc Chỉ Yên một cái, nàng cũng hoảng, đang lúng túng kể lể từ đầu đến đuôi.

Ta nghe được hai câu đã không nhịn nổi, cười đến cong mắt, chủ động ôm cánh tay hắn lắc lắc: “Sư phụ, mặt trời tuy đã lặn, nhưng ráng chiều hôm nay đẹp quá, chúng ta đừng nói chuyện phiền lòng nữa được không? Sau này đồ nhi sẽ từ từ kể cho người, giờ thì… cùng ngắm hoàng hôn đi.”

Ta tự nhiên ngồi xuống bậc thềm, vỗ vỗ chỗ bên cạnh, mời hắn.

Một tiếng cười khẽ vang lên, là hắn thật sự cười.

Nếu ngày hôm qua cảm nhận được lồng ngực hắn rung động còn cho là ảo giác, thì hôm nay dưới ánh tà dương, khóe môi và đuôi mắt hắn cong lên rõ ràng như thế, dù chân thực đến mấy, ta vẫn ngỡ là mơ.

Bởi vì…

So với Mặc Thanh lúc này, Cầm Thiên Huyền mà thiên hạ ca tụng khuynh thành, đột nhiên cũng chẳng còn đẹp nữa.

Mọi lời tán dương trên đời, trước nụ cười này, đều hóa thành mây trôi.

Mà Mặc Thanh ấy chỉ nói một tiếng: “Được.”

Hắn mặc kệ thân đông hải giao sa quý giá, thản nhiên ngồi xuống cạnh ta, cùng ngắm ráng chiều cuối trời.

Nhìn một lúc, hắn quay sang nhìn ta.

Chạm phải ánh mắt ấy, tim ta lại đập loạn như hôm qua.

Ta né tránh, nhìn đông ngó tây, cuối cùng nhìn đám thị vệ phía sau.

Bọn chúng vẫn như tối qua, cúi gằm mặt, mồ hôi lạnh rơi lộp bộp, chỉ thiếu nước khóc tại chỗ.

Trong lòng chắc hẳn đang gào thét: “Thấy nhiều mặt của Môn chủ thế này, e là sắp toi rồi!”

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 19

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

Sự Ám Ảnh Của Bạo Quân Không Thể Cưỡng Lại
Sự Ám Ảnh Của Bạo Quân Không Thể Cưỡng Lại
Cách Thoát Khỏi Vòng Vây Của Các Nam Thần
Cách Thoát Khỏi Vòng Vây Của Các Nam Thần
Tôi Đã Gặp Được Cứu Tinh Của Mình
Tôi Đã Gặp Được Cứu Tinh Của Mình
Bìa trụy lạc
Trụy Lạc
tam sinh tam thế
Tam Sinh Tam Thế: Thập Lý Đào Hoa
Chỉ Cưng Chiều Mình Em
Chỉ Cưng Chiều Mình Em (FULL)
Tags:
Cổ Đại, HE, Ngôn Tình, Trọng Sinh, Yêu thầm
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz