Chương 17
Chương 17
Sáng sớm hôm sau.
Khi hồn phách Chỉ Yên vừa trở về thân xác, ta đã thuận lợi giúp thân thể này hấp thu trọn vẹn một viên Cửu Chuyển Đan. Ta liếc quanh căn phòng trước tiên, thấy không một bóng người, thầm thở phào: hóa ra cảm giác bị Mặc Thanh nhìn chằm chằm cả đêm qua chỉ là ảo giác của ta mà thôi. Lúc này mới quay đầu đánh giá Chỉ Yên.
Khối thân thể này đã gột sạch vẻ mệt mỏi ngày thường, làn da rạng rỡ như ngọc, đến cả mái tóc cũng đen óng mượt mà hơn hẳn.
Ta đứng cạnh nàng, nhìn đôi mắt nàng vì cảm nhận được dị thường mà khẽ mở to, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác thành tựu khó tả, tựa như vừa tắm rửa chải chuốt xong cho con thú cưng yêu quý của mình.
Chỉ Yên nắm tay lại, nhảy nhót hai cái: “Thật kỳ diệu… Hôm qua bị ném thê thảm đến thế, giờ lại chẳng đau tí nào.”
“Cẩn thận lời nói một chút.” Ta nhắc nhở, “Đây là Vô Ác điện đấy.”
Nàng vội vàng bịt miệng.
“Chúng ta về Hí Nguyệt Phong trước đã, vừa đi vừa nói.” Ra khỏi Vô Ác điện, không ai ngăn cản. Ta nghênh ngang bay dưới nắng gắt, tốc độ không khác gì Chỉ Yên đang đi bộ. Ánh mặt trời khiến hồn phách ta khó chịu, nhưng cũng chẳng chậm đi bao nhiêu. Trên đường, ta hỏi nàng: “Liễu Thương Lĩnh đã lành hẳn chưa? Đã bị ném ra khỏi Trần Tắc sơn rồi chứ?”
Vừa nhắc tới chuyện này, Chỉ Yên liền đảo mắt nhìn quanh, xác định không có ai mới thì thầm: “Nam Sơn chủ nhà các ngươi lợi hại thật đấy, chỉ đâm vài cây ngân châm mà đã khiến Thương Lĩnh ca ca sống dậy ngay tại chỗ. Thủ vệ đã đưa huynh ấy ra khỏi núi rồi ạ.”
Ta hất cằm, đắc ý: “Nếu Cố Hàm Quang ngay cả chút thương thế ấy cũng không chữa nổi, ta còn giữ hắn ở Vạn Lục môn làm gì.”
“Vậy… thương thế trên người ta cũng do Nam Sơn chủ chữa sao?”
“Chỉ là nuốt một viên Cửu Chuyển Hồi Nguyên Đan mà thôi.” Ta ngừng một chút, “Nhưng Cửu Chuyển Đan đúng là do Cố Hàm Quang luyện, coi như hắn chữa cũng được.”
Chỉ Yên hít một hơi lạnh: “Cửu Chuyển Đan? Chính cái thần dược trong câu ‘Ninh khí Thường Nga thăng tiên đồ, bất xá Cửu Chuyển Hồi Nguyên Đan’ ấy hả? Ta lại được ăn thứ đó?” Nàng sờ sờ bụng mình, “Chỉ bị chút vết thương ngoài da đã dùng bảo vật như vậy… Vạn Lục môn các ngươi đúng là xa hoa quá thể…” Lẩm bẩm xong, nàng quay sang nhìn ta, ánh mắt lóe lên tia tò mò vi diệu, “Nam Sơn chủ nhà các ngươi ngay cả Cửu Chuyển Đan cũng luyện được, sao hắn không tự chữa cho mình? Nghe nói… ngày trước hắn cũng là một công tử phong lưu tuấn tú lắm mà…”
Ánh mắt nàng nhìn ta rõ ràng đang muốn đào bới tám chuyện giang hồ.
Ta đương nhiên biết nàng đang nghĩ gì. Nàng đang nhớ đến những lời đồn đãi nhảm nhí giữa ta và Cố Hàm Quang trên giang hồ.
Nam Sơn chủ của ta, họ Cố, tên Thần, tự Hàm Quang, người đời gọi là “Diêm Vương Sầu”, bởi y thuật cao minh đến mức có thể cướp người từ tay Diêm Vương.
Hắn thành danh từ thuở thiếu niên, sau đó ẩn cư sơn dã, bặt vô âm tín. Tin tức tiếp theo về hắn truyền khắp thiên hạ chính là lúc ta chiêu mộ hắn vào Vạn Lục môn. Khi ấy, một thiếu niên tuấn mỹ như ngọc bích lại biến thành một đứa trẻ gầy yếu tái nhợt, từ đó không lớn thêm được ngày nào.
Giang hồ từ đó đồn đại trăm bề. Trong đó lời đồn phổ biến nhất chính là: “Lộ Chiêu Diêu thải âm bổ dương, dùng sức quá độ, hại Cố Hàm Quang thành ra thế này.”
Đám danh môn chính phái đúng là chỉ biết nói bậy.
Lộ Chiêu Diêu ta tung hoành giang hồ bao năm, phong lưu phóng khoáng, nhìn khắp thiên hạ, không một nam nhân nào có thể sánh bằng ta về độ anh tuấn tiêu sái. Cố Hàm Quang chỉ có y thuật lọt được vào mắt xanh của ta, còn cái vẻ yếu đuối âm nhu kia tuyệt đối không phải sở thích của ta. Nếu thật có thải bổ gì, cũng phải là hắn thải dương của ta mới đúng!
Đối với ánh mắt đầy hóng drama của Chỉ Yên, ta chỉ liếc nàng một cái: “Cố Hàm Quang biến thành như vậy là vì một nữ nhân, nhưng tuyệt đối không phải ta.”
Chỉ Yên lập tức trợn tròn mắt, ánh sáng bát quái rực cháy: “Bị ai ‘hái’ vậy?”
“…” Danh môn chính phái cơ mà, sao đầu óc lại đen tối thế này, “Không bị ai hái hết. Hắn tự nguyện vì một người mà dẫn độc nhập thể, biến thành hình hài trẻ nhỏ, năm này qua năm khác chịu đựng băng hàn nhập cốt. Dù giữa mùa hè oi ả cũng như rơi xuống hầm băng.”
Chỉ Yên ngẩn ra: “Người ta đều nói thời kỳ ngươi nắm quyền, kẻ vào Vạn Lục môn toàn là hạng cực ác. Không ngờ vẫn có người như Cố Hàm Quang, vì cứu người mà không tiếc hy sinh chính mình…”
“Ngây thơ.” Ta liếc nàng, “Trước khi vào Vạn Lục môn của ta, Cố Hàm Quang cũng đâu phải kẻ mềm lòng. Sự dịu dàng của hắn, chỉ dành riêng cho một người mà thôi.”
“Người đó rốt cuộc là ai…”
Ta vuốt cằm, chậm rãi nói: “Nói ra thì ngươi cũng biết. Trong thập đại tiên môn của các ngươi, môn phái duy nhất chỉ thu nhận nữ đệ tử…”
“Quan Vũ lâu?” Chỉ Yên cắt lời, “Nhưng các nàng ấy… một khi nhập môn thì không được động tình cơ mà?”
“Đúng thế, nhưng Lâu chủ của các nàng lại không kiềm chế nổi thôi.”
Chỉ Yên kinh hãi hơn: “Ý ngươi là người khiến Nam Sơn chủ không tiếc thân mình để cứu… chính là Quan Vũ Lâu chủ Thẩm Thiên Cẩm? Không thể nào! Thẩm Lâu chủ lạnh lùng vô tình, từ trước tới nay chưa từng nghe nàng nhắc đến Nam Sơn chủ lấy một lần!”
Ta bĩu môi: “Nàng nhớ được gì đâu mà nhắc.”
Năm đó ta trăm phương nghìn kế dụ dỗ Cố Hàm Quang gia nhập Vạn Lục môn, hắn vẫn bất động như núi. Sau lại đúng dịp Thẩm Thiên Cẩm trúng tình độc, tẩu hỏa nhập ma, hôn mê bất tỉnh, sắp chết đến nơi. Cố Hàm Quang ôm nàng chạy đến cầu ta giúp hắn cùng giải độc. Cái giá hắn trả, chính là một thân thể khỏe mạnh và vĩnh viễn ở lại Vạn Lục môn.
Hắn dùng ngân châm xóa đi ký ức của Thẩm Thiên Cẩm, đưa nàng trở về Quan Vũ lâu. Còn chính mình từ đó không bước khỏi Trần Tắc sơn nửa bước. Tiên ma từ đây cách biệt như trời vực, vĩnh viễn không gặp lại.
Cũng từ đó, Cố Hàm Quang thấy ai ân ái trước mặt là ngứa mắt, gặp một đôi phá một đôi. Có kẻ quá phận thì bị hắn đâm cho bán thân bất toại ngay tại chỗ cũng không phải chuyện hiếm.
Nguyên nhân sâu xa ta lười kể tỉ mỉ với Chỉ Yên, chỉ nói qua loa vài câu rồi mặc nàng tự suy. Về tới Hí Nguyệt Phong, ta đuổi nàng xuống chân núi tìm người đốt vàng mã cho ta.
Nàng đương nhiên cầu còn không được, trong lòng chắc chắn còn muốn nhân tiện chạy đi nhìn Liễu Thương Lĩnh một cái. Chỉ là trước khi đi, nàng đột nhiên nghiêm túc nói với ta: “Sau này… ngươi dạy ta tu ma được không?”
Ta nhướng mày, thấy giữa đôi mày nàng chỉ có kiên định và nghiêm nghị: “Ta không muốn giống hôm qua nữa, khi muốn bảo vệ thứ gì đó lại bất lực đến thảm hại.”
Ta khoanh tay: “Ồ, lại cầu ta giúp đỡ à?”
“Hôm nay ta nhất định tìm một trăm người đốt tiền cho ngươi! Nhất định khiến ngươi hài lòng đến mức không hết giấy xài! Ngươi chờ đấy!” Nói xong, nàng vội vã chạy biến.
Tiểu nha đầu này, vậy mà đã nắm rõ tính tình của ta rồi. Ta cong môi cười cười. Để ta dạy đồ đệ à? Cũng thú vị đấy. Chưa từng có ai tự đưa tới cửa cho ta bắt nạt đâu.
Đến tối, Chỉ Yên trở về, gần như là bị “ép” về, bởi bên cạnh nàng là Mặc Thanh.
Hai tay nàng xoắn chặt trước ngực, dáng vẻ như tù nhân bị áp giải. Còn Mặc Thanh thì bước đi ung dung tự tại. Đến trước cửa tiểu viện, Chỉ Yên cung kính cúi người: “Cảm tạ Môn chủ.”
Mặc Thanh chỉ ngẩng đầu nhìn sắc trời: “Sau này dù ở đâu, trước khi trời tối phải trở về Trần Tắc sơn.”
“Cẩn tuân giáo huấn của Môn chủ.”
“Ừ, vào đi.”
Chỉ Yên rón rén bước vào, ta nheo mắt nhìn ra ngoài, thấy Mặc Thanh đã đi xa mới vội bay vào hỏi: “Chuyện gì vậy? Sao lại cùng Lệ Trần Lan về? Ngươi lộ rồi à? Lần sau nhớ gọi hắn là sư phụ đấy, phải tự nhiên một chút, đáng yêu một chút như ta này, tới đây, học ta một lần xem nào.”
Khóe miệng Chỉ Yên run rẩy, cố nặn ra một nụ cười cứng ngắc, sau đó trực tiếp lao hồn phách vào ta. Lần này nàng tự động rời khỏi thân thể, còn ta thì bị ép tiếp nhận thân xác nàng “vứt lại”. Hồn phách nàng rúc vào góc phòng run lẩy bẩy: “Không được… thật sự không được… Ta không thể ở gần Lệ Trần Lan! Đi đường thôi mà tay chân đã luống cuống hết cả, hắn chẳng cần nói gì, chỉ riêng khí thế ấy cũng đủ ép chết ta rồi!”
Nào có ghê gớm vậy chứ…
Nàng run một lúc lâu mới bình tĩnh lại, nói tiếp: “Ta còn đang ở chân núi tìm người đốt vàng mã thì Lệ Trần Lan đột nhiên xuất hiện, bảo ta về núi.”
Ta khó hiểu: “Bảo ngươi về núi làm gì?”
“Không biết… Có lẽ sợ buổi tối ở dưới núi nguy hiểm?”
Cũng phải. Người đang yêu mà, nhất là loại chiếm hữu mạnh như Mặc Thanh, thường thích con gái nhà người ta buổi tối không được ra ngoài, nhất định phải về nhà trước giờ nào đó.
Tuy có hơi ngốc nghếch, nhưng cũng coi như một kiểu quan tâm đặc biệt.
Ta đang nghĩ ngợi, đột nhiên không khí trong phòng trầm xuống. Một nam tử mặc hắc bào thêu ám văn chợt hiện ra giữa phòng. Ngay cả ta cũng giật mình, Mặc Thanh… sao ngươi còn chưa đi?!
Ta vội nhớ lại xem vừa rồi trong thân thể này đã nói gì. May chỉ có mỗi câu “Bảo ngươi về núi làm gì?”, nhưng một mình trong phòng lẩm bẩm đúng là kỳ quái, lỡ khiến hắn nghi ngờ thì toi.
Ta còn đang nghĩ cách chữa cháy thì Mặc Thanh đã lên tiếng:
“Đi thôi.”
Đi đâu?
Ta liếc mắt nhìn Chỉ Yên đang ôm gối trong góc.
Nàng cũng ngơ ngác: “Ta không biết thật mà! Trên đường về hắn chỉ nói hai câu trước cửa thôi, ngươi cũng nghe thấy rồi còn gì.”
Thế là ta nặn ra một nụ cười, nhẹ nhàng hỏi: “Đi… đâu ạ?”
Hắn nghe ta nói, ánh mắt như dịu đi trong khoảnh khắc, nhưng giọng vẫn lạnh nhạt như thường: “Vô Ác điện.”
Ta lại liếc Chỉ Yên lần nữa. Mẹ nó rốt cuộc là tình huống gì đây? Mau báo cáo cho ta!
Chỉ Yên hoảng loạn: “Ta thật sự không biết mà! Dưới núi thì bảo về núi, về núi thì bảo vào phòng, giờ lại bảo đi Vô Ác điện… Sao thế chứ?” Nàng còn hỏi ngược lại ta.
Đột nhiên ta cảm thấy nhận một đồ đệ như vậy, chắc sẽ mệt tim lắm đây.
“Sao đột nhiên lại đến Vô Ác điện?”
“Chẳng phải nàng là đồ đệ của ta sao?”
Mặc Thanh hỏi ngược lại. Ta đành cứng đầu: “Đúng vậy.”
Hắn nhìn ta, đôi mắt đen như ẩn chứa ý cười sâu thẳm: “Đồ đệ của Môn chủ, há có thể ngủ lại Hí Nguyệt Phong?”
Ngươi nói… nghe thì có lý lắm. Nhưng sao giờ ngươi mới nhớ ra thế hả?! Chẳng phải từ đầu ta đã cưỡng ép nhồi vào đầu ngươi khái niệm ta là đồ đệ ngươi rồi sao?! Rõ ràng là ngươi thích thân thể này, muốn ngày ngày nhìn thấy, đêm đêm sờ được, nhân cơ hội chiếm tiện nghi chứ gì!
Đừng tưởng ta không nhìn thấu ngươi, tên ngoài lạnh trong dâm này!