Chương 16
Chương 16
Thân thể Chỉ Yên đã mỏi mệt đến cực điểm, chỉ khẽ nghiêng một cái là ta đã không còn kiểm soát nổi. Mặc Thanh vội vàng vươn tay, nắm lấy cánh tay ta, nhẹ nhàng kéo ta vào lồng ngực hắn.
Chính khoảnh khắc ấy, thân xác này tựa như nặng ngàn cân, ta rõ ràng cảm nhận được lồng ngực cùng cánh tay hắn khẽ run lên, như thể không thể khống chế.
Ta chẳng hiểu hắn run cái gì. Còn ta chỉ thấy ấm ức mà thôi.
Ta liều mình chắn một gậy của lão già kia, suýt nữa xuống tận địa ngục một chuyến. Còn hắn chỉ cần lạnh lùng quát một tiếng, đã khiến gió tanh mưa máu lập tức ngừng lại. Những việc uy phong bá đạo như thế này… trước kia đều là ta làm cơ mà!
“Môn chủ.” Viên Kiệt trầm giọng, “Thuộc hạ đang trừng trị tên tu sĩ tiên môn dám bỏ trốn, đồ đệ ngài lại không tiếc tính mạng lao ra cứu hắn. Hành động này…”
“Thì đã sao?” Mặc Thanh cắt lời.
Bốn chữ nhẹ nhàng, lại như một bạt tai giáng thẳng vào mặt Viên Kiệt. Không một ai ngờ được hắn sẽ nói ra câu ấy, kể cả ta.
Ta ngẩng đầu ngẩn ngơ nhìn hắn, chỉ thấy chiếc cằm hoàn mỹ không tì vết dưới ánh sáng, nghe hắn lạnh lùng ra lệnh, không cho phép bất cứ kẻ nào xen vào: “Ta tự có chủ trương. Lui.”
Giọng nói ấy mang theo uy nghiêm trời sinh, quyết đoán đến mức khiến người ta nghẹt thở, hoàn toàn khác với tên quái vật xấu xí ngày trước.
Viên Kiệt siết chặt cây gậy Thanh Cương, gân xanh nổi đầy mu bàn tay, nhưng rất nhanh đã ép xuống, chỉ trầm giọng “Vâng”, rồi thân hình lóe lên, biến mất tại chỗ.
Mặc Thanh liếc mắt nhìn đám hộ vệ đang sợ đến ngây người: “Truyền Nam Sơn chủ.”
Nam Sơn chủ Cố Hàm Quang chính là đại y sư của Vạn Lục môn. Năm đó ta tốn biết bao công sức, dùng đủ trăm phương ngàn kế mới moi được vị “thần y” đã ẩn cư giang hồ, được thiên hạ đồn đại thành truyền thuyết này về dưới trướng mình. Chỉ vì sợ một ngày nào đó ta trọng thương hoặc trúng độc chí mạng, đám tiểu bối không kịp tìm thần y, ta sẽ toi đời. Thế nên mới chuẩn bị trước một vị, phòng ngừa chu đáo. Ai ngờ cuối cùng vẫn chết, thần y chuẩn bị sẵn lại thành của rẻ cho Mặc Thanh hưởng.
Mà giờ hắn… lại định gọi Cố Hàm Quang đến chữa thương cho ta?
Ta hơi ngẩn ra. Vì cái xác Chỉ Yên này, hắn không chỉ ngang nhiên thiên vị ta trước mặt Bắc Sơn chủ, giờ còn điều động cả Nam Sơn chủ? So với bộ mặt lạnh tanh, tính tình hờ hững trước đây của hắn, khác một trời một vực!
Một ngày không gặp, trên người hắn đã xảy ra chuyện gì?
Ta lặng lẽ nhớ lại lần cuối gặp hắn, là hôm kia, trong Tàng Thư các. Ta bày chút mưu nhỏ trêu chọc hắn một phen, sau đó hắn… mặt không biểu cảm bỏ đi. Nhìn biểu hiện hôm nay của hắn, chẳng lẽ…
Lần dụ dỗ ấy đã gieo xuống một hạt giống sâu đậm trong lòng hắn, khiến hắn bị ảnh hưởng nặng nề? Hắn về phòng trầm tư một ngày một đêm, trải qua vô vàn giằng xé nội tâm, vốn định từ bỏ “đệ tử tiên môn hành tung khả nghi” là ta đây, ai ngờ hôm nay thấy ta bị thương, trái tim hắn đột nhiên đau nhói. Cuối cùng không thể không thừa nhận mình đã yêu ta mất rồi, không kìm được tình cảm mãnh liệt mà lao tới, trước mặt Bắc Sơn chủ bênh vực ta, lại còn gọi Nam Sơn chủ đến chữa thương?
Ta cảm thấy suy luận của mình vô cùng hợp lý. Những quyển ngôn tình ngoài kia không phải đều viết thế sao?
Ta ngẩng đầu len lén nhìn hắn, thấy hắn cũng đang cúi xuống nhìn ta. Đôi mắt đen thẳm như vực sâu, nhưng lại phản chiếu toàn bộ hình bóng ta trong đó. Thân y phục màu nhạt của Chỉ Yên khiến đôi mắt hắn tựa như lóe lên ánh sáng. Hắn mím chặt môi, giọng khàn khàn hỏi: “Thương thế thế nào?”
Giống như chính hắn đang đau vậy.
Ta thầm nghĩ, dù trăm năm trước từng cứu hắn một mạng, nuôi hắn một thời gian, cuối cùng vẫn chết dưới tay hắn, nhưng ta phải thừa nhận, bao năm qua, ta thật sự chưa từng hiểu hắn.
Tiểu quái vật, hóa ra ngươi thuần khiết đến thế! Chỉ cười một cái, sờ một cái đã mắc câu rồi! Ta còn chuẩn bị cả loạt chiêu trò phía sau, giờ biết dùng cho ai xem đây?
Nhưng như vậy cũng đỡ phiền.
“Sư phụ…” Ta yếu ớt gọi một tiếng, không chống đỡ nữa, hoàn toàn ngã vào lòng hắn. Hắn vững vàng đỡ lấy. Ta đưa tay, giả vờ muốn nắm áo hắn, đặt lên vị trí trái tim. Chỉ cần vận lực, hóa ngón tay thành vuốt, xuyên qua lồng ngực, là có thể moi tim hắn ra.
Ta lạnh mắt, vận chuyển nội tức…
Mẹ kiếp!
Ta lại quên mất cái xác Chỉ Yên này yếu xìu thế nào! Đúng lúc cần thì một chút nội lực cũng chẳng có!
Thế là ta đành thật sự níu lấy vạt áo hắn, ngẩng đầu đối diện đôi mắt kia. Chính đôi mắt này, lần nào cũng khiến ta có cảm giác như bị nhìn thấu. Trước khi chết là thế, giờ cũng vậy.
Ta bỗng nhiên cảm thấy, giờ phút này hắn đã biết ta là ai, cũng biết vừa rồi ta định làm gì. Nhưng hắn không động đậy, như thể dù ta thật sự moi tim hắn, hắn cũng sẽ im lặng để ta làm.
Nhưng Mặc Thanh đã đi đến bước này, dựa vào cái gì mà để ta moi tim hắn? Dựa vào cái gì mà biết ta là Lộ Chiêu Diêu rồi vẫn để ta sống, còn uy hiếp địa vị của hắn?
Chẳng lẽ thật sự vì hắn thích Lộ Chiêu Diêu?
Ta âm thầm cười nhạt, nghĩ rằng ý tưởng này quá ngây thơ.
Ma đạo, dù hắn có phá Tiên Thi đài, có đẩy ngã cột treo xác, thì lòng người khát vọng quyền thế vẫn không bao giờ thay đổi. Ở đây, không có tình yêu nào vượt qua được quyền lực.
Cho nên hắn không giết cái xác này, thậm chí yêu cái xác này, chỉ vì hắn cho rằng nó kỳ lạ, nhưng không uy hiếp đến địa vị và lợi ích cốt lõi của hắn.
Ta phải nắm chắc giai đoạn hắn đang “yêu” này, tìm một cơ hội thích hợp, một đòn trí mạng.
“Sư phụ… vừa rồi đệ tử còn tưởng mình sẽ không được gặp lại ngài nữa…” Ta cố gắng để đôi mắt Chỉ Yên ầng ậc nước, long lanh nhìn hắn.
Người đang yêu mà, luôn thương kẻ yếu hơn.
Quả nhiên ánh mắt Mặc Thanh khẽ động.
“Sẽ không.” Hai chữ ấy được hắn nói ra nặng nề, nghiêm túc đến mức khiến ta giật mình.
“Nếu nàng muốn gặp ta, ta sẽ luôn ở bên nàng.”
Trong thoáng chốc, ta hơi hiểu vì sao năm xưa mình lại chết dưới tay hắn. Vì mỗi lời nói, mỗi hành động của hắn, đều khiến ta không thể nào đoán được. Ta còn chưa kịp thả câu kỹ, cá đã tự nhảy vào rọ. Đúng là dọa chết người đi câu.
Ta ho khan một tiếng, nhất thời không biết đáp lại thế nào. May thay một luồng gió lướt tới, phá tan bầu không khí ngượng ngùng.
Cố Hàm Quang đến rồi.
Mấy năm nay hắn vẫn thế, dáng vẻ một đứa trẻ nhưng mặt già trước tuổi, xuân đã ấm mà vẫn quấn áo lông chồn dày cộp, môi trắng bệch: “Tìm ta?”
Hắn nói chuyện với Mặc Thanh, ngay cả ta đang nằm trong lòng Mặc Thanh cũng chẳng thèm liếc một cái. Giọng điệu vẫn y như ngày xưa nói với ta, không chút cung kính.
Nhưng vì hắn là Cố Hàm Quang, người duy nhất trên đời có thể cướp mạng từ Diêm Vương, nên ta cho phép hắn kiêu ngạo.
“Ừ.” Mặc Thanh đáp, “Xem thương cho nàng.”
Cố Hàm Quang lúc này mới nhìn ta một cái. Thân hình trẻ con, đứng ngang tầm Mặc Thanh đang nửa quỳ. Hắn chỉ liếc qua một vòng: “Vài vết thương ngoài da, nội tức hao tổn quá độ, không cần chữa, uống chút thuốc bổ khí là được vài ngày sẽ khỏi.” Nói xong lại nhìn Mặc Thanh: “Tên phía sau mới nặng.”
Ta lúc này mới nhớ ra, à đúng, ta vì cứu Liễu Thương Lĩnh mới ra nông nỗi này.
Ta cọ cọ trong ngực Mặc Thanh, nghển cổ nhìn ra sau, chỉ thấy Liễu Thương Lĩnh nằm bẹp dí như chết, còn hồn thể Chỉ Yên quỳ bên cạnh, khóc lóc nhìn ta: “Ngươi đừng tán tỉnh nữa! Thương Lĩnh ca ca sắp chết rồi! Ta mới là người sắp không gặp được huynh ấy nữa đây này!”
Thôi thì cứu hắn một mạng vậy.
Ta còn chưa kịp mở miệng, Mặc Thanh đã bế ngang ta, lạnh lùng phun một câu: “Xử tử.”
Ơ???
Ta lại không hiểu nữa rồi. Mặc Thanh, ngươi quản môn phái cũng theo tâm tình à? Phát cháo từ thiện cũng làm được, sao giờ lại muốn giết người nhẹ nhàng thế? Nông trường cải tạo đâu rồi?
“Sư phụ…” Ta níu áo hắn, “Hắn là…”
Chỉ Yên nhanh trí, thấy ta không nhớ nổi quan hệ của nàng với Liễu Thương Lĩnh, lập tức bổ sung: “Là sư huynh cùng ta lớn lên, là thanh mai trúc mã… còn là… là lương duyên đã định từ nhỏ…”
Ta tổng kết một câu: “Là người cực kỳ thân thiết với ta.”
Mặc Thanh nhíu mày: “Nàng muốn cứu hắn?”
“Đúng ạ.” Ta tốn bao công sức, bị thương nặng thế này, không lẽ để tiễn một xác chết ra khỏi Trần Tắc sơn?
Mặc Thanh mím môi, nhìn sắc mặt hắn, rõ ràng không tình nguyện.
Tiểu quái vật, giờ ngươi nhân từ lắm mà? Sao đúng lúc ta cần ngươi nhân từ một chút thì ngươi lại độc ác thế?
Ta chợt nghĩ, hắn đang thích ta, biểu hiện này… lẽ nào là đang ghen?
Vì cứu nam nhân khác mà ta ra nông nỗi này, khiến hắn không vui?
Hừ, đồ cuồng chiếm hữu. Chẳng qua là muốn trong lòng trong mắt ta chỉ có mỗi hắn, cả thế giới ngoài hắn ra đều là quái vật xấu xí thôi mà. Ta chiều ngươi là được chứ gì, cần gì phải giết người.
“Sư phụ…” Ta cọ cọ vào ngực hắn, giọng ngọt như mật, “Tha cho hắn đi, đệ tử không muốn khi trái tim đã đầy ngài rồi, lại còn phải để lại một góc cho cảm giác áy náy với người khác.”
Chỉ Yên bên cạnh vừa khóc vừa chỉ vào mũi ta mắng: “Ngươi đừng dùng miệng ta nói mấy lời sến rện kinh tởm thế chứ!”
Hừ, tiểu nha đầu biết cái gì, yêu đương người ta đều nói thế đấy.
Xem đi, Mặc Thanh không phải đã im lặng rồi sao? Còn im lặng hơi lâu nữa kìa! Rõ ràng là không chống nổi lời ngon tiếng ngọt của ta rồi.
“Chữa khỏi rồi ném ra khỏi Trần Tắc sơn.” Hắn lạnh giọng ra lệnh.
Cố Hàm Quang đang bắt mạch cho Liễu Thương Lĩnh, tiện tay đâm kim, còn tranh thủ nói một câu: “Đi mau đi.” Vẫn kiểu cũ, dám đuổi cả Môn chủ. Ghét nhất nhìn người ta thành đôi thành cặp trước mặt hắn.
Mặc Thanh không chậm trễ, ôm ta trở về Vô Ác điện.
Ta nhìn quanh, đây chính là tẩm điện cũ của ta, tẩm điện của Môn chủ. Giờ chắc hắn ở, vậy mà lại đưa ta về đây.
Ừm… quả nhiên tình yêu cuồn cuộn như sóng lớn, khiến hắn lạc lối trong đó rồi.
“Nghỉ ngơi cho tốt trước đã.”
Hắn đặt ta xuống giường, thắp đèn, rồi ra ngoài lấy vào một hộp đan dược. Ta vừa nhìn hộp đó, mắt lập tức sáng rực.
Cửu Chuyển Hồi Nguyên Đan! Bảo mệnh, cứu người, tăng công lực, đột phá tu vi, thần dược trong thần dược! Đệ tử cấp bậc như Chỉ Yên ăn một viên, ngồi thiền một đêm là thương thế lành hẳn, tu vi tăng vọt!
“Sư phụ… cái này… cho đệ tử hết thật sao?”
“Ừ. Tất cả đều là của nàng.”
Ta lắc hộp, đếm sơ, ước chừng sáu viên. Ăn hết chỗ này, trong vòng một tháng, ta có thể biến Chỉ Yên thành cao thủ vượt xa ma tu trung cấp, trình độ mà người ta tu mấy chục năm chưa chắc đạt được!
“Cửu Chuyển Đan tuy tốt, nhưng không thể dùng liên tục trong thời gian ngắn.” Hắn nói rồi chỉ lấy ra một viên đưa ta, “Hôm nay nội tức nàng hao tổn nghiêm trọng, uống xong thì tĩnh tâm điều tức. Mười ngày sau đến tìm ta, ta sẽ cho nàng viên thứ hai.”
Cái gì? Ngươi keo thế à? Cho người ta rồi còn chia lô phát dần? Ta biết không thể ăn hàng ngày, nhưng cũng không cần mười ngày một viên chứ! Như vậy chuyện một tháng xong, giờ phải mất năm mươi ngày mới được!
Thôi, giờ hắn là Môn chủ, hắn nói là tính.
Ta cam chịu nuốt một viên Cửu Chuyển Hồi Nguyên Đan.
Đan dược trượt xuống cổ họng, rơi vào bụng, lập tức một luồng linh khí dồi dào từ bên trong tuôn ra, chậm rãi lan tỏa khắp tứ chi bách hài. Ta phong bế ngũ giác, chìm vào bóng tối.
Trước đây luyện công ta đều thế, nhưng lần này lại kỳ lạ như có thêm giác quan thứ sáu, cứ luôn cảm thấy đôi mắt Mặc Thanh vẫn ở bên, nhìn ta chằm chằm, suốt một đêm dài… không hề rời đi.