Chương 11
Chương 11
Đêm ấy, ta vội vã lao thẳng lên chủ phong Trần Tắc sơn.
Trước cửa Vô Ác điện, ta chỉ cần khẽ báo tên “Lộ Chỉ Yên”, thị vệ giữ cửa lập tức cung kính dẫn ta vào sườn điện. Xem ra Mặc Thanh đã sớm dặn dò bọn chúng rồi.
Câu nói năm xưa của hắn, “Nếu nàng còn nhập mộng của ngươi, lập tức đến báo ta”, hóa ra không phải lời nói suông.
Ta đắc ý trong lòng. Mặc Thanh khẩn trương nắm giữ hành tung của ta đến vậy, chắc chắn trong lòng đang nghiến răng hận thấu xương, chỉ sợ một ngày nào đó ta đông sơn tái khởi, cướp lại hết thảy những gì hắn đã đoạt của ta, y như hắn từng đối xử với ta năm ấy.
Ta ngồi trong sườn điện chờ một lúc lâu, chẳng thấy ai tới, bèn đứng dậy tùy ý dạo quanh ngắm nghía.
Vẫn là Vô Ác điện quen thuộc ấy, chẳng thay đổi bao nhiêu. Bảo vật vẫn y nguyên, sát khí vẫn ngút trời. Xà ngang khắc quỷ dữ, cột trụ quấn cửu đầu xà, đèn trần đúc từ đầu lâu khô, cả gian điện toát lên vẻ âm u tà ác ngập trời.
Đây chính là phong cách Vạn Lục môn thời ta còn tại vị.
Bầu không khí ấy khiến ta thoáng chốc ngỡ mình vẫn còn sống, vẫn nắm trong tay quyền sinh sát chúng sinh, vẫn sống những ngày tháng xa hoa khiến thiên hạ khiếp sợ.
Ta ngồi xuống ghế, ngả người ra sau, khép mắt lại, hồi tưởng năm ấy…
“Bộp!”
Một tiếng vang khô khốc từ chính điện bên cạnh vọng tới.
Ồ? Giờ này mà trong chính điện vẫn còn người?
Ta lập tức nổi hứng, rón rén bước tới, tựa người bên cửa, ghé tai nghe ngóng. Một giọng nói già nua đè nén lửa giận vang lên:
“Cách làm của Môn chủ càng ngày càng trái với tôn chỉ lập phái của Vạn Lục môn!”
Giọng ông ta vang vọng trong đại điện trống trải, lại khiến lòng ta dậy sóng ngàn tầng. Đúng! Đúng lắm chứ! Không ngờ trong Vạn Lục môn vẫn còn kẻ sáng suốt đến thế!
Nghe lén mãi đã không đủ thỏa mãn, ta khẽ hé cánh cửa một khe nhỏ, lén nhìn vào, muốn xem rốt cuộc vị anh hùng “già mà chưa chết” nào đang lên tiếng.
Ấn tượng đầu tiên đập vào mắt ta lại là Mặc Thanh ngồi trên chiếc ghế Thần Long cao nhất chính điện. Hắn mặt lạnh như băng, nghiêm nghị tựa tượng thần trong điện, hoàn toàn khác với tên nhóc năm xưa chỉ biết trùm kín mình trong chiếc áo choàng rộng thùng thình.
Tư thế ngồi của hắn cũng chẳng còn chút phóng túng nào như ta ngày trước: hoặc ngả ngớn, hoặc nằm dài, hoặc gác chân lên tay vịn.
Hắn lúc này, hệt như bức họa lão Ma vương lưu truyền ngàn năm, trầm mặc mà nặng nề, mang theo uy áp không cần giận đã đủ khiến người khác cúi đầu.
Ta khẽ bĩu môi, trong lòng miễn cưỡng thừa nhận: dù sao hắn cũng mang dòng máu chính thống, giờ ăn mặc chỉn chu, quả thực không cô phụ danh xưng “con trai Ma vương”.
Trong điện lúc này chỉ còn một lão nhân tóc bạc phơ đứng dưới hắn, chống gậy Thanh Cương. Tiếng “bộp” vừa rồi hẳn là do đầu gậy đập xuống đất.
Dù chỉ thấy bóng lưng, ta vẫn nhận ra ngay.
Vạn Lục môn ta môn đồ ngàn vạn, phân đà khắp thiên hạ không đếm xuể, một mình ta không quản hết, bèn đặt bốn vị Sơn chủ Đông – Nam – Tây – Bắc dưới quyền Môn chủ. Lão này chính là Bắc Sơn chủ Viên Kiệt do chính tay ta lập năm xưa.
Ông ta ngoan cố, âm độc, hận tiên môn thấu xương.
Trước khi gia nhập Vạn Lục môn, cả nhà ông ta bị tiên môn đồ sát sạch sẽ. Từ đó ông ta một lòng tu ma, gặp người tu tiên là giết. Tiên môn từng lưu truyền câu: “Ninh ngộ Lộ Chiêu Diêu, bất kiến Bắc Sơn chủ” (Thà gặp Lộ Chiêu Diêu còn hơn gặp Bắc Sơn chủ). Có thể nói, ông ta từng là một đại tướng đắc lực dưới trướng ta, hễ tiên môn có kẻ không biết sống chết xông tới, giao cho ông ta xử lý, tuyệt đối không sai.
Chỉ tiếc tính tình ông ta quá cố chấp quái gở, ta và ông ta cũng chẳng thân thiết gì.
Nghĩ cũng phải, Vạn Lục môn giờ đã đổi chủ, ngoài những kẻ cố chấp như ông ta, còn ai dám phản đối Môn chủ nữa?
Viên Kiệt khàn khàn cất tiếng: “Trước kia dỡ bỏ trận pháp trước sơn môn, dù sao cũng chỉ là hình thức, tạm coi như không sao…”
Hừ, lão già này nói vậy là không được rồi! Hình thức gì chứ? Đó là biểu tượng! Là tinh thần!
“Nhưng nay, dù Tân Sơn Khương Vũ đúng là mối họa phải trừ, song dù thế nào Vạn Lục môn chúng ta cũng không thể liên thủ với Thiên Trần các!”
Ta nhướng mày. Tân Sơn Khương Vũ là cái gì ta chưa nghe qua, chắc là nhân vật mới nổi vài năm gần đây. Nhưng Thiên Trần các thì ta biết rõ.
Cùng với Giám Tâm môn, đó là một trong Thập Đại Tiên môn. Trận chiến Kiếm mộ năm ấy, bọn họ cũng có góp sức, chỉ là không quá nổi bật như Giám Tâm môn nên ta chẳng ấn tượng sâu. Giờ nhắc lại, thứ ta nhớ rõ nhất không phải thù hận, mà là Các chủ Thiên Trần các – Cầm Thiên Huyền.
Đại mỹ nhân vang danh thiên hạ.
Hơn nữa, hắn đẹp đến mức không phân nam nữ.
Thiên Trần các tu Bồ Tát đạo, công pháp không phân biệt giới tính, càng luyện sâu giới tính càng mơ hồ, gần đạt cảnh giới Bồ Tát trong truyền thuyết. Mà Cầm Thiên Huyền chính là người sống gần với Bồ Tát nhất trên đời này.
Vẻ đẹp của hắn, nam nữ đều mê mẩn.
Ta còn nhớ lần đầu nghe danh sắc đẹp của hắn, lập tức cho người đi bắt về, nhốt dưới địa lao, ngắm nguyên một đêm vẫn chưa đã mắt. Giờ nghĩ lại vẫn còn thấy ngứa ngáy trong lòng. Nếu có cơ hội nhìn thêm lần nữa… cũng không tệ.
“Tân Sơn nằm ở giao giới tiên ma nhị đạo.”
Giọng Mặc Thanh lạnh lẽo kéo thần trí ta đang bay tận đâu về: “Khương Vũ lợi dụng mâu thuẫn hai bên, tung hoành đã lâu. Nay liên thủ Thiên Trần các, vừa nhanh chóng trừ hậu họa, vừa tránh cảnh trước sau thụ địch, có gì không ổn?”
Ta nhẩm lại, thấy cũng chẳng có gì không ổn.
Nguyên tắc làm việc của ta xưa nay: đơn giản, thuận tiện, nhanh gọn. Liên thủ với tiên môn hay không không quan trọng, quan trọng là kẻ cần giết phải chết thật nhanh, thế là xong.
Ta gật đầu trong lòng: Ừ, quyết định vậy đi.
“Môn chủ!”
“Quyết định rồi.” Mặc Thanh cắt ngang.
Ta lặng lẽ thở dài một hơi. Người ngồi trong cánh cửa này năm xưa một lời định thiên hạ, giờ đã không còn là ta nữa…
Tiếng thở dài còn chưa tan, một luồng sát khí đã ào ào quét tới.
Ngẩng đầu nhìn lên, chính là ánh mắt âm độc của Viên Kiệt đang khóa chặt lấy ta.
Lão vừa bị Mặc Thanh bác bỏ, đang tức đến xanh mặt. Bốn mắt chạm nhau, trong đôi mắt sắc như ưng của lão đột nhiên lóe lên sát khí lạnh lẽo.
“Kẻ nào dám nghe lén!”
Lời vừa dứt, một đạo khí nhận vô hình đã bổ thẳng về phía ta!
Ta giật mình muốn tránh, nhưng thân thể Lộ Chỉ Yên này thật sự quá vô dụng! Dưới khí thế áp bách gấp mấy lần, cả người cứng đờ không nhúc nhích nổi!
Khí nhận thoáng chốc đã tới trước mặt. Ta thầm nghĩ: Thôi xong, lần này khỏi lo tiền vàng mã, khỏi lo thân xác, ta với Chỉ Yên có thể tay trong tay chơi bắt ma bên mộ xanh cỏ rồi…
Nhưng đúng khoảnh khắc ấy, khí nhận đột ngột va vào một bức tường vô hình, phát ra tiếng “Ầm!” kinh thiên. Chấn động khiến ta lùi hai bước, cánh cửa đá khổng lồ chắn ngoài sườn điện đã vỡ tan thành phấn vụn.
Mặc Thanh vung tay, ra hiệu đám thị vệ nghe tiếng ùa vào lui ra, mặt không đổi sắc: “Bắc Sơn chủ quá khích rồi.” Hắn liếc ta một cái, lại nhìn Viên Kiệt: “Chỉ là người báo tin cho ta mà thôi.”
“Thuộc hạ biết tội.”
Hừ, biết tội cái gì. Ta còn lạ gì đám người các ngươi. Lão già này chỉ vì bị Mặc Thanh chẹn họng nên quay sang trút giận lên ta thôi.
Mặc Thanh không phạt, Viên Kiệt chắp tay cáo lui. Gậy Thanh Cương gõ từng tiếng “cộp cộp” trên nền đá. Khi sắp bước ra khỏi điện, lão quay đầu nhìn ta một cái. Ta cũng không né tránh, thẳng mắt đáp trả.
Lão khinh miệt hừ lạnh, rồi sải bước rời đi.
Ta nhướng mày, chợt nhớ ra: thân thể ta đang dùng hiện giờ cũng là một thân tiên cốt. Thôi, nể lời lão vừa nói Mặc Thanh đi ngược tôn chỉ lập phái, ta tạm tha cho sự mạo phạm của lão.
Vừa nhìn theo bóng lão khuất dạng, sau lưng đã vang lên giọng Mặc Thanh: “Đêm khuya gan lớn thật.”
Quay đầu lại, chẳng biết từ lúc nào hắn đã vào sườn điện, chắp tay sau lưng đứng cách ta ba bước, khẽ liếc một cái: “Bảo ngươi đợi trong sườn điện, sao không ngoan ngoãn như ban ngày?”
Ta thuận miệng bịa: “Ban ngày đi thăm mộ, đương nhiên phải giữ quy củ…”
“Ồ.” Hắn đáp một tiếng, thoáng chốc bóng đen lóe lên, chỉ một cái chớp mắt đã đứng ngay trước mặt ta, gần trong gang tấc.
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, ngơ ngác.
Trong đồng tử đen sâu thẳm của hắn, rõ ràng phản chiếu gương mặt Lộ Chỉ Yên: “Cũng không còn sợ ta như ban ngày nữa?”
Hắn đang nghi ngờ. Nhưng ta không thể hoảng, càng hoảng càng dễ lộ. Ta bình tĩnh đáp: “Sư phụ… đồ nhi sợ đến ngây người rồi.”
Mặc Thanh: “…”
Sườn điện lập tức rơi vào tĩnh lặng.
Ta hắng giọng, không muốn để hắn tiếp tục suy nghĩ: “Sư phụ, vừa rồi con chợp mắt một lát, lại mơ thấy Lộ Chiêu Diêu.”
“Ừm.” Hắn xoay người, chậm rãi bước đến ghế bên cạnh ngồi xuống, không còn vẻ uy nghiêm như trên chính điện nữa. Hắn cầm một vật nhỏ trong tay đùa nghịch: “Nàng trong mộng thế nào?”
Ta bịa đặt lung tung: “Cũng chẳng làm gì, chỉ đứng đó thôi. Nhưng sư phụ, con nghĩ cứ để nàng nhập mộng mãi cũng chẳng phải cách hay.” Ta từng bước tiến lại gần hắn, “Nàng ở trong tối, sư phụ ở ngoài sáng, cái gì cũng chậm một bước. Chi bằng chúng ta chủ động tìm nàng trước?”
Lúc này hắn mới ngẩng lên nhìn ta, ánh mắt dò xét: “Ngươi tìm được nàng?”
“Hiện tại thì chưa.” Ta chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh hắn, chỉ cách một chiếc bàn vuông. Ta rướn người tới trước, cố ý để hơi thở phả nhẹ vào tóc mai hắn: “Nhưng nếu có vài quyển sách cổ để con tra cứu, biết đâu lại tìm được diệu kế của tiền nhân.”
Ta chắc chắn hắn có chút tình cảm với thân thể Lộ Chỉ Yên này, bằng không đã chẳng hai lần dễ dàng bị ta lừa gạt.
Nhưng khi mặt ta càng lúc càng gần, một bức tường vô hình đột ngột hiện ra ngăn cách. Ta dán mặt vào đó, méo xệch cả lên, đành ấm ức lui về.
Hắn không nhìn ta, chỉ chuyên tâm nghịch món đồ trong tay: “Nói đi, nàng đứng đó thế nào, thần thái ra sao?”
Tên quái nhân này đúng là kỳ quái đến mức khiến người ta không hiểu nổi. Sao cứ hỏi mấy chi tiết vớ vẩn ấy nhỉ? Ta đảo mắt, bịa tiếp: “Thì… lơ lửng giữa không trung, không có biểu tình gì cả.”
“Chẳng phải nàng bảo ngươi đốt vàng mã sao?”
“À… đúng vậy.”
“Không oán tiền ít? Không đòi đốt tiếp? Ngày mai thì sao? Không đốt nữa à?”
Đúng chứ! Tiền ít đến mức quỷ cũng muốn khóc, ngày mai đương nhiên phải đốt tiếp, còn phải tìm cách bắt người khác đốt thêm! Không đốt mới là lạ! Ta thầm đáp trong lòng, ngẩng lên lại bắt gặp ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào mình…
Khoảnh khắc ấy, ký ức thật lâu về trước đột nhiên ùa về.
Hồi ấy ta còn chưa lập Vạn Lục môn, mới chạy thoát khỏi Trần Tắc sơn, vô tình cứu được tiểu nam hài Mặc Thanh. Ta dẫn hắn đi khắp nơi, hắn luôn im lặng ít nói, trùm kín chiếc áo choàng đen quá khổ, không chịu lộ mặt.
Một đêm nọ, ta uống say, ở tạm quán trọ dưới chân núi. Nửa đêm tỉnh dậy khát nước, bên cạnh có một bàn tay nhỏ bé nhẹ nhàng đỡ đầu ta, đưa chén nước tới bên môi.
Ta nhìn thấy mặt hắn, đầy những vết sẹo đen chằng chịt, đáng sợ đến rợn người.
Hắn phát hiện ta nhìn, vội vàng rụt tay lại, luống cuống làm vỡ chén, nước đổ lênh láng, lặng lẽ rúc vào góc, tay chân rối rít che mặt.
Nhưng ta chẳng nhớ nổi hình dạng vết sẹo, chỉ nhớ đôi mắt hắn: “Như chứa đầy sao sáng long lanh.”
Hình như… năm đó ta đã nói vậy.
Cảnh cũ vốn đã bị bụi thời gian phủ kín, giờ đây lại đột ngột hiện rõ mồn một trước mắt.
Ta vô thức rụt người lại, né tránh ánh mắt hắn…
Trong khoảnh khắc mơ hồ, ta bỗng có ảo giác: dường như đôi mắt trong veo kia đang nhìn thấu linh hồn ta.