Chương 10
Chương 10
“Nào, nói theo ta.” Ta bình tĩnh nhìn Chỉ Yên, giọng điệu thong thả như đang dạy trẻ lên ba: “Hôm qua ta lại mơ thấy Lộ Chiêu Diêu. Nàng bảo ta phải đốt vàng mã cho nàng. Ta không vào được cấm địa, đành phải tạm bợ đốt ở đây vậy.”
Chỉ Yên lắp bắp, mặt đỏ bừng: “Ta… ta hôm qua lại mơ thấy… Lộ Chiêu Diêu… nàng bảo ta đốt vàng mã… ta không vào được cấm địa… nên… đành… đành tạm bợ… ở đây…”
Nói một câu mà đứt quãng như gà mổ thóc, nhưng ít ra vẫn đúng trọng tâm.
Mặc Thanh chăm chú nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm như hồ băng, tựa hồ đang cân nhắc điều gì. Ta còn chưa kịp đoán ra hắn nghĩ gì, hắn đã dời mắt, nhìn về phía hai xe vàng mã: một xe đã thành tro, một xe vẫn còn đầy ắp.
Chỉ Yên gượng cười, giọng nhỏ xíu: “Hà hà… hơi nhiều thật, ta cũng chẳng có cách nào, nàng nhất quyết đòi nhiều như vậy…”
“Câm miệng!” Ta quát khẽ, “Ai cho ngươi nói thừa thãi thế làm gì!”
Giả thần giả quỷ mà khai tuốt tuồn tuột thì còn đâu là huyền bí? Càng mơ hồ, người ta càng dễ tin, càng khai rõ ràng, càng lộ tẩy.
Chỉ Yên bị ta mắng một câu, lập tức mím môi, mặt mũi ủy khuất lại hối hận.
Đúng lúc ta và nàng cùng nghĩ nàng vừa lỡ lời, Mặc Thanh vốn lạnh lùng như băng tuyết đột nhiên… khẽ cong khóe môi. Hắn không mở miệng, chỉ phát ra một tiếng cười rất khẽ từ trong mũi, tựa như gió lạnh lùa qua khe đá.
“Đúng là tác phong của nàng.”
Ta thoáng ngẩn ra, ngẩng lên nhìn hắn. Hắn chăm chú nhìn ngọn lửa đang bùng cháy, hắc đồng phản chiếu ánh lửa lập lòe, như có ngàn vạn cảm xúc cuồn cuộn trong đó. Chỉ chớp mắt, ánh sáng trong mắt hắn lại tắt ngấm, trở nên u ám.
Mí mắt rũ xuống, che giấu mọi tâm tư, cảm xúc bị đè nén đến nghẹt thở.
Dáng vẻ ấy… quả thật có vài phần bi thương mà hôm trước Chỉ Yên từng kể.
“Ờ… ở đây còn ít hương nến vàng mã,” Chỉ Yên nhìn Mặc Thanh như vậy, giọng run run, “Môn chủ… ngài có muốn… đốt cho nàng một ít không ạ?”
“Ta không cần hắn đốt.”
“Nàng chắc chắn không muốn nhìn thấy ta thắp hương cho nàng.”
Ta và Mặc Thanh gần như đồng thanh thốt lên.
Ta liếc thấy Chỉ Yên đang quỳ dưới đất cố nén cơn xung động muốn ngoảnh đầu nhìn ta, cổ cứng ngắc như sắp gãy.
Ta không giải thích, Mặc Thanh cũng im lặng. Chỉ còn Chỉ Yên quỳ giữa lằn ranh sinh tử, như ngồi trên chảo lửa, không ngừng cọ cọ gối.
“Vậy… ta đốt tiếp nhé?” Nàng lấy hết dũng khí, hỏi một câu không biết là hỏi ta hay hỏi hắn.
Mặc Thanh lùi lại hai bước, giọng nhàn nhạt: “Đốt đi.”
Hắn tựa lưng vào gốc cây đối diện ta, mặt đối mặt với ta nhưng không thấy ta, chỉ nghiêng đầu nhìn ngọn lửa càng lúc càng rực rỡ, nhìn tro bụi bay đầy trời, không biết đang nghĩ gì.
Vàng mã cháy hết, Mặc Thanh cũng rời đi đột ngột như khi hắn đến, thậm chí không thèm nói với Chỉ Yên một tiếng.
Đợi đến khi đốm lửa cuối cùng tắt ngúm, Chỉ Yên mới dám quay đầu. Thấy sau lưng trống không, nàng lập tức thở phào, ngồi bệt xuống đất, đấm chân bôm bốp: “Hai vị Đại ma vương các ngươi… ta rốt cuộc đã tạo nghiệt gì đây…”
“Sau này nói năng cẩn thận một chút.” Ta nhắc nhở, “Ngươi vừa đốt vàng mã, hắn đã xuất hiện ngay. Biết đâu thỉnh thoảng hắn lại mở thiên lý nhãn ngắm ngươi thì sao.”
Chỉ Yên nghe xong cả người cứng đờ, môi mím chặt, không dám động đậy.
“Bất quá cũng đừng sợ quá. Môn chủ bận trăm công nghìn việc, vừa mới đích thân ghé qua, giờ chắc không rảnh dõi theo ngươi.” Ta phỏng đoán, “Tu vi ma đạo của Lệ Trần Lan đã đến cảnh giới thân động tức thần động, tâm niệm vừa động, thân đã theo đó mà đến. Hôm qua chúng ta ở cấm địa nói chuyện cả buổi, mãi đến giờ Tý hắn mới xuất hiện, hẳn là lúc ấy vô tình quét thần thức qua sơn cốc, thấy ngươi, nên mới tự mình xuống trước khi thuộc hạ kịp bẩm báo. Hôm nay chắc cũng vậy, chỉ tình cờ nhìn thấy thôi, bằng không đã không để ngươi đốt lâu như thế.”
Chỉ Yên dần thả lỏng, thì thào: “Vậy sau này… bất kể làm gì nói gì, ta cũng phải chuẩn bị sẵn một cái cớ trước, lỡ bị hắn thấy còn có đường chống chế chứ?”
“Nếu thân xác này hoàn toàn thuộc về ta thì đã chẳng rắc rối đến thế.” Ta ngước nhìn trời, “Đã đến giờ Ngọ rồi, vàng mã cũng đốt xong, ta về nghỉ đây, tối lại nhập vào ngươi.”
Ta thầm tính, tối nay phải đến vong hồn quỷ thị trước đã. Nếu tiền Chỉ Yên đốt cho ta đã vào sổ Âm phủ, ta mua một viên Thần Hành hoàn nuốt vào, là có thể tự mình bay thẳng đến Tàng Thư Các, khỏi phải cầu cạnh Mặc Thanh xin phép, tránh để hắn nghi ngờ.
Muốn câu dẫn một người, giai đoạn đầu tuyệt đối không được mở miệng đòi điều kiện, chỉ nên một lòng si mê, chuyên chú lấy lòng, khiến hắn tin rằng ngươi chỉ yêu duy nhất con người hắn, đó mới là thượng sách.
…
Đêm khuya.
Hí Nguyệt phong tĩnh lặng như tờ, nhưng ngoài kia vẫn có ma tu lặng lẽ qua lại, tu ma vốn thích đêm dài. Ta nhập vào Chỉ Yên, để hồn phách nàng ngủ trong phòng, còn mình thì bước ra ngoài.
Trên đường gặp người, ta chẳng né tránh. Bọn hắn thấy “Chỉ Yên” liền khom lưng nịnh nọt, thi nhau bắt chuyện. Ta chỉ khẽ gật đầu, nói đi dạo một chút, bọn hắn liền cười tủm tỉm tiễn ta, cách cả đoạn đường vẫn nghe tiếng hô “Môn chủ phu nhân đi chậm một chút ạ”.
Ta đắc ý vô cùng. Quả nhiên Lộ Chiêu Diêu ta chỉ khi làm người mới phong quang rực rỡ thế này!
Vào sâu trong rừng, ta bấm quyết, chỉ một cái chớp mắt đã đến nơi quỷ thị mà trước kia phải mất ba ngày mới lê nổi tới.
Nhưng kỳ quái thay, trước mắt chỉ là một mảng rừng khô héo âm u, không có lấy một quỷ hồn bán hàng rong chậm rãi như trước. Ta vòng quanh một vòng, xác định không đi nhầm đường.
Ta sờ cằm nghĩ ngợi, rồi ngồi xuống một bên, để nửa người trên thoát khỏi thân xác Chỉ Yên. Ngay khoảnh khắc hồn phách rời khỏi xác, trước mắt lập tức sáng bừng, cùng một con đường ấy, hai bên giờ san sát cửa tiệm, phía trước là vô số quỷ hồn lắc lư buôn bán, phồn hoa quỷ dị mà tĩnh lặng.
Quả nhiên là quỷ thị.
Ta lại nhập trở lại, dùng mắt Chỉ Yên nhìn, lập tức cái gì cũng không thấy.
Chẳng lẽ thân thể này của Chỉ Yên chỉ có thể nhìn thấy mỗi mình ta?
Ta lại thoát ra lần nữa, đứng dậy quay đầu nhìn, thân xác Chỉ Yên xụi lơ tựa gốc cây, hồn phách nàng cũng chẳng tự bay về.
Xem ra chỉ khi mặt trời mọc, nàng mới tự hồi hồn được.
Đang nghĩ ngợi, phía sau có một nữ quỷ lướt qua, lảo đảo hướng về phía thân xác Chỉ Yên.
Không ổn! Lỡ nàng ta nhập vào thì… Chưa kịp nghĩ xong, nữ quỷ đã xuyên thẳng qua thân xác Chỉ Yên, rồi xuyên luôn gốc cây phía sau, tiếp tục lướt đi.
Ta chợt hiểu ra, có lẽ chỉ vào ban đêm, chỉ mình ta mới nhập được thân thể này. Có phải vì đêm mưa gió tháng trước, nàng đâm đầu vào bia mộ ta, máu chảy đầm đìa, nên mới tạo thành liên kết đặc biệt?
“Này.” Ta gọi một quỷ thư sinh gần đó.
Hắn uể oải quay đầu: “Tiểu… sinh… hữu… lễ…”
“
“Ừ, chào ‘Hữu Lễ’. Đây có cái xác không, ngươi nhập thử xem.”
“Nam… nữ… hữu… biệt… không… thể…”
Chết rồi còn cổ hủ. Ta bĩu môi, lại túm một bà lão chống gậy: “Bà thử nhập vào xem.”
Bà lão liếc ta, méo miệng: “Nha đầu, bát tự ngươi thế nào? Con trai bà cũng chết rồi, làm minh hôn không?”
…
Thôi, ta không nên nói chuyện với quỷ.
Ta liếc thân xác Chỉ Yên lần nữa, thầm nhủ cứ để đó. Lát về mà mất, tức là có kẻ khác nhập được; còn nếu vẫn còn, tức là chỉ mình ta nhập được. Dù ai nhập, sáng mai Chỉ Yên vẫn hồi hồn, không mất đâu mà lo.
Giờ ta có tiền rồi, đi mua Thần Hành hoàn trước đã!
Ta hớn hở lao vào quỷ thị, ngó nghiêng một hồi, cuối cùng tìm được tiệm bán Thần Hành hoàn. Trước cửa đứng một tiểu nhị mặt trắng bệch, mắt thâm quầng, chặn ta lại, ủ ê hỏi: “Tên gì?”
“Lộ Chiêu Diêu, Trần Tắc sơn.”
Hắn lôi gương ra, lẩm bẩm một tràng với gương, rồi bước ra chắn cửa: “Không được vào.”
Ta ngẩn người: “Vì sao?”
“Âm tiền của ngươi không đủ.”
Ta trợn mắt: “Không đủ? Hôm nay người ta đốt cho ta cả hai xe đầy!”
“Một người sống một ngày chỉ được đốt tối đa một ngàn âm tiền cho một quỷ, thừa thì tịch thu sung công.” Hắn uể oải nói, “Hôm nay chỉ có một người đốt cho ngươi, đến sổ được một trăm. Tiệm chúng ta, dưới một vạn không cho vào.”
Ta chỉ muốn phun máu. Gần đây chuyện khiến ta tức đến thổ huyết nhiều quá, họng nghẹn lại, máu cũng chẳng buồn trào.
Ta day day mi tâm, chậm rãi tính toán, cái quy định chó má này tạm không nói, nhưng người ta đốt một ngàn thì đến sổ một ngàn, sao đến lượt ta chỉ còn một trăm?
Đang định hỏi, tiểu nhị đã chỉ xéo xéo sang bên kia đường: “Thắc mắc thì sang Đại Âm Địa Phủ Tiền Trang mà hỏi.”
Ta nhìn theo, thấy một tiểu điếm bé tí, biển hiệu xiêu vẹo ghi sáu chữ to đùng “Đại Âm Địa Phủ Tiền Trang”.
Các ngươi đang lừa quỷ đấy à?
Ta bay qua đó. Bên trong quầy, một tiểu quỷ gầy trơ xương, ngón tay như que củi khô, đang lạch cạch gõ bàn tính. Hắn ngẩng lên liếc ta: “Tên gì?”
“Lộ Chiêu Diêu, Trần Tắc sơn… Hôm nay người ta đốt cho ta hai xe, sao sổ chỉ có một trăm?”
Tiểu quỷ nhìn vào tấm gương lớn bên cạnh, lẩm bẩm: “Lộ Chiêu Diêu hả… Ừm, sinh thời ngươi có tội sát sinh, tội vọng ngôn, tội lừa gạt… tội danh nhiều quá, không đọc hết. Mỗi tội trừ một thành. Vốn phải trừ sạch, may có chút công đức cứu người, thêm vào vài thành, tính đi tính lại, người ta đốt một ngàn, ngươi nhận một trăm.”
Hắn nói nhanh như bắn súng, ta nghe mơ hồ, tự gộp lại mới hiểu: Địa phủ tính tiền dựa trên nhân phẩm cả đời.
Làm ác thì bị trừ, làm thiện thì được cộng.
Nói trắng ra, ở địa phủ có tiền hay không, nhìn đức hạnh khi còn sống.
Ta lập tức hiểu vì sao mình nghèo rớt mồng tơi đến mức thảm thế này.
Lộ Chiêu Diêu ta khi sống cái gì cũng không thiếu, chỉ thiếu mỗi nhân phẩm.
Thế giới quỷ này thật sự đầy ác ý với những ma đầu từng hô phong hoán vũ như ta!
Ngộ ra chân lý, ta cân nhắc xem có nên cầm hồn phách này đi chém Diêm Vương, lật đổ địa phủ không, rồi lại thở dài, thôi, ngoan ngoãn về tìm người đốt tiền vậy.
Vừa bay vừa hối hận: Sao ban nãy lại từ chối Mặc Thanh đốt cho ta chứ! Có hắn đốt, ít nhất cũng được hai trăm! Muỗi bé cũng là thịt, tích tiểu thành đại chứ!
Về đến gốc cây, nhập lại thân xác Chỉ Yên, phủi mông đứng dậy, ta thở dài thườn thượt:
Thần Hành hoàn không mua được, xem ra tối nay vẫn phải đi gặp Mặc Thanh, xin phép vào Tàng Thư Các thôi.
Vấn đề lớn nhất hiện tại là, tối nay ta phải dùng cách nào để lấy lòng, để câu dẫn hắn đây…