Chương 6
Trình An An hôm nay dậy sớm đến công ty chuẩn bị, dù sao là thực tập sinh nên nghiêm túc một chút vẫn tốt hơn. Kết quả là khi ra khỏi khu chung cư, cô gặp người không ngờ tới. Lúc này, Trình An An dẹp bỏ sự than phiền vì quá buồn ngủ, thầm may mắn vì mình đã trang điểm cẩn thận.
Cô cười híp mắt chào hỏi: “Thầy Chung? Sao anh lại ở đây? Anh cũng sống ở khu chung cư này à?” Thấy Chung Định gật đầu, trong lòng Trình An An dấy lên một cơn hối hận, sao trước đây mình không phát hiện ra chứ! Mất bao nhiêu cơ hội gặp mặt rồi! Sau này tuyệt đối phải ra khỏi nhà sớm!
Chung Định không nói nhiều, nhưng Trình An An tinh ý nhận ra sắc mặt anh hơi tái nhợt, “Anh bị sao vậy? Không khỏe à?”
Chung Định lắc đầu: “Không sao, hai hôm nay bận làm giáo án thức khuya nên hơi bị cảm.”
Trình An An nghe giọng anh khàn khàn, khẽ nhíu mày: “Có cần tôi đưa anh đến bệnh viện không? Trông anh không ổn chút nào.”
“Không sao, không cần đâu, em mau đi làm đi.”
Chung Định vừa dứt lời, Trình An An đã thấy cả người anh bắt đầu lảo đảo. Cô lập tức chạy đến đỡ anh: “Thầy Chung? Chung Định? Chung Định!”
—
“Cảm ơn em đã đưa tôi đến bệnh viện.” Chung Định sắc mặt tái nhợt, hai mắt đỏ hoe, chắc là do thức khuya quá nhiều cộng thêm bị lạnh nên cơ thể không chịu nổi.
“Anh phải chú ý nghỉ ngơi nhiều hơn, đừng để mình kiệt sức.” Trình An An thấy rất xót.
“Ừm ừm, tôi đã xin nghỉ phép ở nhà nghỉ ngơi hai ngày, em mau đi làm việc của mình đi, mới thực tập mà đã xin nghỉ không hay đâu.”
“Haizz, không sao, công ty đó là của nhà tôi, xin nghỉ một ngày thì nói với bố tôi hai tiếng là được.” Trình An An tỏ vẻ không hề bận tâm, vừa nói vừa lấy ra cái bình giữ nhiệt.
“…” Thảo* nào nói thích tiền của cô…
“Đây là cơm tôi nấu, thầy Chung đừng chê nha.” Trình An An thận trọng bưng ra.
“Gọi tôi là Chung Định đi.”
“Vâng, thầy Chung.” Trình An An vừa nói xong liền nhận ra, cô và Chung Định nhìn nhau cười.
Nhìn bát canh trước mặt, Chung Định chợt lắc đầu cười nhẹ. Thấy vẻ mặt khó hiểu của Trình An An, anh vội giải thích: “Trước đây em cứ đòi mời tôi ăn cơm, em xem, bữa cơm này nó đến rồi đây.”
Trình An An nhớ lại lúc mình rủ anh đi ăn liên tục trước đó, cô cười bất đắc dĩ. Đối với Chung Định, cô thực sự đã lún sâu vào rồi.
(Nhóm Ba Chị Em Hoa Lọ Lem)
Tiểu Ngựa Hoang: [Các chị em, tôi cảm thấy tôi thật sự rất thích anh ấy. (/xấu hổ)]
Cô Bé Ngoan: [Nhìn ra rồi.]
Hồ Ly Tinh: [Cậu tự kéo lên xem đi, tự nhìn cái giọng điệu và mấy cái icon đó mà xem, Trình An An cậu xong rồi, cậu đã sa bẫy rồi! ]
Trình An An sờ vào ngực mình: [Đúng vậy, tôi thừa nhận.]
—
Trình An An vừa tan làm đã chạy đến hiệu sách: “Thầy Chung, hôm nay anh có về nhà ăn cơm không?”
Cảnh Lâm Sinh và Hứa Tuế: “…Về, nhà, ăn, cơm?”
Chung Định mặt không đổi sắc, hoàn toàn không bị tiếng huýt sáo và lời trêu chọc phía sau làm phiền, anh vừa thu dọn tài liệu của mình vừa trả lời một cách bình thản: “Ừm, về nhà ăn cơm.”
Trình An An đỏ mặt chạy đi, vừa nãy cô không để ý Cảnh Lâm Sinh và Hứa Tuế đều ở đó.
Chỉ* bị cảm thôi, tự nhiên như không, anh ta đã được ăn ké cơm rồi. Không thể không nói, thầy Chung nhà ta vẫn là đỉnh, có chiêu đấy. (Lời bình luận trong lòng của ông chủ Cảnh).