Chương 10 - END
“Tôi tìm ông chủ Cảnh.”
“Ông chủ của chúng tôi nói sẽ quay lại ngay.”
“Được rồi.” Trình An An nhìn quanh hiệu sách không khỏi cảm thán: “Thầy Chung đúng là yêu sách thật, vì vậy nên mới kết bạn được với ông chủ hiệu sách, tốt quá.”
“À ? Không đúng à. Anh Lâm Sinh không phải là bạn cùng phòng đại học với thầy Chung sao ? Hiệu sách là mở sau mà ?” Cô gái mới đến ngơ ngác, quay sang hỏi Hứa Tuế bên cạnh: “Chị Tuế, phải không ?”
Hứa Tuế nhìn vào ánh mắt nghi ngờ của Trình An An, ấp úng một lúc lâu, rồi gật đầu.
Cảnh Lâm Sinh nhận được điện thoại của Đồng Tức, liền nói với Chung Định rằng Trình An An đang tìm anh ta. Tên Chung Định này lập tức chọn quay đầu đi ngay, người có bạn gái thật kiêu ngạo, bạn bè cũng không cần nữa.
Chuyến về rất nhanh. Đồng Tức chỉ vào cô chị xinh đẹp đang ngồi ở góc phòng. Khi Chung Định đi tới, trong lòng anh bỗng thấy hơi chột dạ.
“Chung! Định !” Trình An An hơi nghiến răng nghiến lợi.
Cảnh Lâm Sinh chú ý thấy động tĩnh ở góc phòng, khẽ khàng vẫy tay gọi Đồng Tức lại hỏi có chuyện gì.
Đồng Tức ngoan ngoãn trả lời: “Chị ấy hình như rất tức giận chuyện anh và thầy Chung là bạn cùng phòng đại học .”
Cảnh Lâm Sinh lập tức nở một nụ cười rạng rỡ, cười ngửa cả người về sau, thầm nghĩ, cho* mày bỏ rơi anh em, lần này bại lộ rồi *nhé!
Đồng Tức lén lút hóng hớt: “Anh Lâm Sinh, có phải anh thích thầy Chung nên bạn gái thầy Chung giận rồi không ?”
???
Cảnh Lâm Sinh: “…Em im miệng !”
Đồng Tức: “Ồ.”
—
“Tôi đã lừa em đó.”
Lần đầu họ thêm WeChat không phải là Chung Định nói đặt sách ở hiệu sách sao, hóa ra tất cả đều là lời nói dối ? Trình An An khoanh tay, ra hiệu cho Chung Định tiếp tục nói.
“Tôi chỉ muốn tìm một lý do để thêm WeChat của em thôi.”
Trình An An: “…Anh giỏi thật đấy.”
“Ừm … ở trường tôi đã để ý em rồi, vốn dĩ muốn tỏ tình, nhưng vừa hay tôi phải đi thực tập, kết quả là khi quay về thì em đã có bạn trai rồi.” Chung Định càng nói càng uất ức.
Trình An An: “…” Hóa ra là lỗi của tôi sao ?!
(Toàn văn hoàn)