7
Tình trạng của bố không mấy khả quan, tôi thức trắng đêm bên ông, trông chừng từng nhịp thở. Cuối cùng, ông cũng qua cơn nguy kịch. Đến trưa hôm sau, bố đã ổn hơn. Y tá khuyên tôi nên ăn chút gì đó rồi nghỉ ngơi. Khi tôi bước ra khỏi cổng bệnh viện, bỗng nghe tiếng gọi:
“Tiểu Triệt!”
Tôi ngoảnh lại: “Tiểu Khê?”
“Là em thật hả?” Tiểu Khê cười tươi, bước đến: “Suýt nữa chị không dám nhận ra em.”
Tôi nhìn tờ giấy khám trong tay cô ấy: “Chị…”
“Chị mang thai rồi.” Tiểu Khê mỉm cười: “Vừa khám xong, nhưng bác sĩ nói thai nhi chưa ổn định, nên chị phải uống thêm thuốc.”
“Chúc mừng chị.” Tôi mỉm cười, rồi hỏi: “Chị vẫn làm ở đó hả?”
“Chị nghỉ rồi. Thai phụ sao làm được nữa, lại muốn đổi chỗ khác sinh sống, chỗ này nhỏ, quen biết nhiều, sẽ ảnh hưởng xấu tới con.”
Tôi gật đầu.
“Lâu không gặp, hay là đi ăn chút gì đi?”
Cả đêm chưa ngủ, tôi hơi mệt, lắc đầu: “Để hôm khác đi.”
“Ăn chút thôi, nhanh thôi mà,” Tiểu Khê kéo tay tôi: “Chị sắp đi rồi, không biết bao giờ mới về đây, lần này có thể chúng ta không gặp lại nữa.”
Được rồi, ăn chút lót dạ cũng được, tôi gật đầu: “Được, đi tìm quán gần đây thôi.”
Chúng tôi vào một nhà hàng gần bệnh viện.
“Có phòng riêng không?” Tiểu Khê hỏi.
“1105.”
Nhân viên dẫn chúng tôi tới phòng 1105. Cửa mở ra, mùi thuốc lá nồng nặc xộc thẳng vào mũi, tôi ho sặc sụa.Nhìn rõ căn phòng, tôi sững sờ: rất lớn, mấy người đàn ông đang ngồi trên sofa hút thuốc.
“Xin lỗi, chắc đi nhầm phòng rồi.” Tôi kéo tay Tiểu Khê định rút lui.
“Đợi đã.” Người đàn ông ngồi giữa đứng lên, giọng ngả ngớn: “Chẳng phải Tiểu Khê và… Tiểu Triệt sao?”
Tiểu Khê véo nhẹ tay tôi, cười: “Chúng tôi đi nhầm phòng, làm phiền sếp Châu rồi, ngại quá.”
“Không sao đâu,” ông ta tiến vài bước: “Dù sao cũng là ăn cơm, ăn cùng đi. Quán này do tôi mở, trước đây tôi luôn ủng hộ hai người, nay cũng phải ủng hộ quán của tôi chứ nhỉ?”
Tôi cười, lắc đầu: “Sếp Châu, hôm nay thật sự không được.”
Ông ta ngẩng đầu: “Sao lại không được?”
Tiểu Khê nhéo tay tôi, ra hiệu đừng cứng miệng. Châu Vĩnh – một kẻ giàu có, quen biết lâu, chỉ thích mềm chứ không thích cứng, nếu phản kháng sẽ làm ầm ĩ.
“Tiểu Triệt, năm đó cô biệt tăm, tôi đã đau lòng lắm. Hôm nay gặp lại, âu cũng là duyên. Không muốn ăn cơm với tôi, tôi cũng không ép. Chỉ cần uống một chén rượu, tôi sẽ để hai người đi.” Ông ta thở ra làn khói, chậm rãi nhả ra: “Cô thấy sao?”
Tôi rút điện thoại định gọi cảnh sát, Tiểu Khê đè tay tôi lại:
“Em định làm gì? Ông ta chưa hại gì chúng ta đâu. Nhẫn nhịn một ly rượu thôi. Bố em vẫn nằm viện, đừng để Châu Vĩnh gây chuyện với bố.”
Tôi hít sâu, bỏ điện thoại vào túi, quay sang cười với Châu Vĩnh: “Được, tôi sẽ uống ly rượu này với sếp Châu.”
“Ngoan lắm.” Ông ta rít thuốc, vỗ đùi: “Ngồi xuống đây rồi uống.”
Tôi đi tới, ngồi xuống, cầm ly rượu: “Sếp Châu, mời ông.”
Người bên cạnh huýt sáo: “Dáng người thật…”
Châu Vĩnh liếc người kia, gõ vài chữ trên điện thoại: “Ông đây là quân tử.”
Cố dằn cảm giác khó chịu, tôi chỉ muốn ông ta uống xong nhanh chóng.
Đúng lúc này, cánh cửa bật mở:
“Tiểu Triệt!”
Tôi sững người khi thấy Lư Thanh Thanh lo lắng chạy tới: “Mấy người là ai? Thả em gái tôi ra!”
Châu Vĩnh nhìn chị ấy, rồi quay sang tôi: “Ồ, Tiểu Triệt còn có chị sinh đôi à?”
“Thả em ấy ra ngay!” Lư Thanh Thanh gào.
Người đàn ông bên cạnh cười nhạo: “Cô nhìn thấy chúng tôi ép buộc cô ta à? Cô ta tự nguyện uống rượu, tự ngồi lên đùi sếp Châu, tự cởi áo ra.”
Lư Thanh Thanh đứng hình, bất lực: “Tiểu Triệt, em đã hứa với chị sẽ không làm chuyện này nữa mà?”
Tôi không đáp, mắt chỉ nhìn đúng một người.
Lục Trạm đứng ở cửa, lạnh lùng quan sát mọi thứ trong phòng.