Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

6

  1. Trang chủ
  2. Chị Em Song Sinh
  3. 6
Trước
Sau

Cả buổi sáng trôi qua, Lư Thanh Thanh vẫn không gọi lại cho tôi.Đến sáu giờ chiều, tôi gọi nhiều lần nhưng cũng chẳng ai nghe máy. Tôi nhắn tin: “Em đợi chị ở chỗ cũ. Nếu chị không đến, em sẽ tới chung cư Vân Cung.”

Tám giờ tối, cuối cùng chị xuất hiện. Ngồi trong xe, cả hai chúng tôi im lặng một lúc.

“Tại sao chị không nói cho em biết chuyện lấy tên em kết hôn với Liêu Phàm?” Tôi hỏi.

Chị chỉ im lặng.

Tôi nhìn thẳng chị: “Anh ta đang tìm chị, chị nên gặp anh ấy đi.”

“Chị sẽ không gặp anh ấy,” chị đáp, giọng trầm buồn.

“Em có biết trước khi chị quay lại đây, chị đã phải chịu đựng thế nào không?” Chị ngẩng đầu, cố kìm nước mắt: “Tay phải Liêu Phàm bị thương, không thể vẽ tranh nữa. Lần đó, vì bảo vệ chị, anh ấy bị mấy thằng côn đồ cầm gạch đánh gãy tay…”

“Trong mắt em, chị là người bạc tình, đúng không?” Chị quay đi, nước mắt chảy dài: “Ban đầu, chị chỉ muốn hạnh phúc bên anh ấy. Nhưng chị đã tìm việc cho anh, ra sức giúp đỡ, anh ấy không chịu đi làm, chỉ uống rượu rồi mua say, rồi lại quát mắng tay mình, đập phá đồ đạc… Sau khi tỉnh, lại quỳ xin tha thứ, rồi ngày hôm sau đâu lại vào đấy… Chị vừa sợ, vừa tự trách, nghĩ mình khiến anh ấy trở nên như thế. Chị biết mình nên ở bên anh ấy nhưng thật sự không chịu nổi nữa…”

Chị ôm mặt, nước mắt chảy qua kẽ tay: “Chị không còn dũng cảm để nói chia tay, nên lúc anh ấy nằm viện, chị để lại một bức thư. Chị đã viết rõ ràng rồi, không ngờ anh ấy lại đi tìm chị…”

“Tức là… một bức thư đã nói rõ mọi chuyện…” Tôi khẽ thốt, “nhưng hai người không ly hôn vì chị nghĩ, dù tên trên giấy đăng ký kết hôn không phải chị, đúng không?”

Chị nắm tay tôi: “Tiểu Triệt… chị xin lỗi, thật sự xin lỗi…”

“Chị nên gặp anh ấy đi.” Tôi nhấn mạnh: “Liêu Phàm cho chị bảy ngày, nếu không tới gặp, anh ta sẽ nói hết chuyện một năm trước cho Lục Trạm biết.”

Chị khóc lớn hơn: “Chị không thể… Tiểu Triệt, em giúp chị đi, lần này giúp chị nữa được không?”

“Giúp chị việc gì?” Tôi bình tĩnh hỏi, quay sang nhìn chị.

“Em… có thể đóng giả chị, ở bên anh ấy một thời gian không?” Chị lí nhí.

Im lặng.Một lúc sau, tôi bật cười, cay cay nơi khóe mắt: “Chị… rốt cuộc chị coi em là gì?”

Chị ngây người.

“Em là em gái của chị, hay là công cụ của chị?”

Chị bừng tỉnh, điên cuồng phản bác: “Công cụ ư? Chị trả nợ cho em, trả viện phí, cứu em khi em rơi xuống nước, đưa em đến Hải Thành sống… Chị coi em là công cụ sao?” Nước mắt chị tuôn rơi.

“Tiểu Triệt… chị thật sự hết cách rồi. Liêu Phàm… bây giờ chị là bà Lục, không thể gặp anh ấy. Em giúp chị đi, chị không còn lối thoát nào nữa.”

Một năm trước, chị từng nói không còn đường lùi, tôi đã giúp chị. Nhưng giờ, tôi không muốn giúp nữa.

“Chị tốt với em, em biết ơn,” tôi nói khẽ, “nhưng em không thể giúp chị.”

“Tại sao?” Chị nắm tay tôi: “Một năm trước, em giả chị ở bên Lục Trạm, giờ em cũng làm thế với Liêu Phàm được mà. Anh ấy sẽ không nhận ra đâu, có khác gì việc em ở bên Lục Trạm đâu?”

“Em không làm được.”

“Tại sao không thể?” Chị thét lên. “Ngày trước em có thể ngủ với Lục Trạm, bây giờ sao không thể ngủ với Liêu Phàm?”

“Bởi vì em thích Lục Trạm.”

Im lặng. Hai chúng tôi đều lặng thinh.

“Em thích anh ấy. Một năm qua, em không chỉ giả làm chị, em coi mình là vợ thực sự của anh ấy, em thật lòng yêu anh ấy.”

“Ha ha ha…” Chị bật cười, ngửa người ra ghế: “Thì ra… em luôn hy vọng chị không quay lại, phải không? Liêu Phàm tới, em vui… vì khi đó em lại là bà Lục…”

“Nuôi ong tay áo,” chị cười lớn. “Một năm qua, em muốn chị chết ngoài kia, để em mãi là bà Lục?”

“Tôi chưa bao giờ nghĩ thế,” tôi lắc đầu.

Chị ngoảnh mặt đi, im lặng.

Tôi thở dài: “Chị hiểu Liêu Phàm là người như thế. Anh ta cho chị bảy ngày, muốn gặp hay không là do chị.”

Chị im lặng, mắt vẫn dõi ra ngoài.

“Chị biết rồi, chị sẽ tự lo.”

Nói xong, chị mở cửa xuống xe. Ba ngày sau, tôi không nhận được điện thoại từ Lư Thanh Thanh, chỉ nhận được cuộc gọi từ điều dưỡng báo tình trạng bố không ổn. Tôi lập tức đặt vé tàu, trở về huyện An.

Trước
Sau

Bình luận cho 6

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

Anh Không Thích Thế Giới Này, Anh Chỉ Thích Em
Anh Không Thích Thế Giới Này, Anh Chỉ Thích Em
Song sinh báo thù
Song Sinh Báo Thù
ok 1
Nữ Chính X Tình Địch
Bình Minh Và Hoàng Hôn
Bình Minh Và Hoàng Hôn
Nền_
(18+)Luyến Luyến Bất Vong
Khi Điện Thoại Có Hình Nền Là Ảnh Khỏa Thân Của Kim Chủ Bị Tịch Thu
Khi Điện Thoại Có Hình Nền Là Ảnh Khỏa Thân Của Kim Chủ Bị Tịch Thu
Tags:
Hiện Đại, Ngôn Tình
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 | 90phut |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz