Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

13

  1. Trang chủ
  2. Chị Em Song Sinh
  3. 13
Trước
Sau

Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy trong vòng tay của Lục Trạm.Tối qua, anh ôm tôi rất chặt, bắt tôi gọi anh là chồng, hết lần này tới lần khác.

“Bà xã.” – giọng anh trầm ấm, bàn tay nhẹ nhàng vuốt lên má tôi – “Em có biết, anh đã chờ rất lâu để nghe em nói câu đó không?”

Tôi không kìm được nước mắt: “Sao anh không giận em? Em đã lừa dối anh, tại sao anh không giận?”

“Giận chứ.” Anh siết tôi vào lòng, hơi thở phả bên tai: “Sao lại không giận được… Giận em vì chẳng chịu nói thật, giận em nói rời là rời, chẳng chút lưu luyến.”

Anh khẽ xoa đầu tôi, ánh mắt dịu lại: “Thậm chí có lúc anh trách mình ngu ngốc, đem hết lòng dạ gửi sai người… nhưng cuối cùng vẫn không thể buông em.”

Tôi nấc lên, nói đứt quãng: “Em cứ nghĩ… người anh yêu là chị ấy. Em chỉ là bản sao… là người thay thế…”

Anh nhìn tôi thật sâu, nói nhỏ: “Ngày 26 tháng 3 năm 2020, là hôm đó đúng không?”

Tôi sững người. Đó là ngày đầu tiên tôi gặp anh trong bệnh viện — dưới thân phận “Lư Thanh Thanh.”

“Đồ ngốc.” Anh khẽ cụng trán tôi, thở dài.

“Nhưng… rõ ràng trước đây anh…” Tôi ngập ngừng, chưa kịp nói hết, anh đã nghiêng người, ánh mắt rực lửa khiến tôi không thể tiếp tục suy nghĩ. Dưới sự tấn công dịu dàng nhưng dồn dập ấy, đầu óc tôi dần trống rỗng.Không biết đã qua bao lâu, tôi kiệt sức thiếp đi trong vòng tay anh.

“Vợ ơi…” Giọng anh khẽ vang bên tai, lẫn trong hơi thở nóng bỏng. “Nếu em biết rằng anh cũng không phải người tốt lành gì, liệu em còn thích anh không?”

Tôi mở mắt, mơ màng nhìn anh, chưa kịp hỏi thì anh đã cười, hôn nhẹ lên trán tôi: “Ngủ đi. Nghỉ một giấc thật ngon.”Giấc ngủ ấy kéo dài đến tận trưa.Tôi hiếm khi dậy muộn như vậy. Cơ thể đau nhức, vừa ngồi dậy đã thấy ba cuộc gọi nhỡ từ điều dưỡng. Tôi hoảng hốt gọi lại.

Giọng chị điều dưỡng vang lên: “Không sao đâu cô Doãn, tôi chỉ định báo là chiều nay bệnh viện khử trùng, tạm dừng thăm bệnh. Sáng nay cô có ghé không?”

“Có ạ.” – Tôi đáp, vừa cúp máy vừa vội nhặt quần áo rơi vãi dưới đất.

Chưa kịp mặc xong, cánh tay ấm áp từ phía sau kéo tôi lại, đôi môi anh phủ xuống, nuốt hết mọi lời tôi định nói.Sau nụ hôn, anh xoa đầu tôi, giọng dịu dàng: “Anh đưa em đến bệnh viện trước, rồi đi mua đồ ăn trưa. Em muốn ăn gì nào?”

Tôi ngẩng lên, mắt khẽ cong: “Thịt xào ớt, thêm trứng tráng thái sợi.”

Anh bật cười, hôn nhẹ lên trán tôi: “Được, vợ anh muốn gì, anh mua thứ đó.”Khi đến bệnh viện, tôi thấy chị điều dưỡng đang trò chuyện cùng bố.

“Ông thật có phúc, có hai cô con gái vừa ngoan vừa xinh. Hôm ông nguy kịch, cả hai đều túc trực bên giường đấy.”

“Giống nhau đến mức tôi cũng chẳng phân biệt nổi ai với ai…” – Bố tôi cười hiền, ánh mắt lộ rõ sự yếu ớt.

Chị điều dưỡng thấy tôi thì cười: “Cô Doãn tới rồi, tôi đi giặt đồ nhé.”

Tôi ngồi xuống bên giường, bố khẽ sờ mắt tôi: “Sao mắt con sưng thế này?”

“Con không sao, chỉ mất ngủ thôi ạ.” – Tôi nắm lấy tay ông.

“Chị con…”

Tôi im lặng gật đầu: “Con gặp họ rồi, cả mẹ và chị, con đều gặp rồi.”

Bố khẽ thở dài: “Tiểu Triệt, là bố có lỗi với con.”Rời phòng bệnh, tôi gặp Lục Trạm đang mang đồ ăn tới.

“Anh đã trao đổi với bác sĩ ở đây và bên Hải Thành rồi.” – Anh nói. – “Bác sĩ bảo nếu sức khỏe bố em tạm ổn thì nên để ông ở lại theo dõi thêm, đợi hồi phục rồi hãy chuyển viện.”

Tôi gật đầu: “Vâng.”

“Em sao thế?” – Anh nghiêng đầu nhìn tôi.

“Bố vừa kể cho em nghe một chuyện cũ…” – Tôi ngập ngừng, rồi kể lại.

Ông nói mẹ tôi từng quay về, mang theo Lư Thanh Thanh. Nhưng khi đó, vì vừa đánh nhau, mất việc, lại ngập trong rượu, bố đã trút hết giận dữ lên mẹ rồi đuổi bà đi. Từ đó, mẹ không bao giờ quay lại nữa.

“Ông ấy nói, nếu năm đó không đuổi mẹ con đi, chắc cuộc sống của em đã khác.” – Tôi khẽ nói, mắt cay xè.

Lục Trạm ôm vai tôi: “Mọi chuyện qua rồi.”

“Em biết.” – Tôi dựa vào vai anh. – “Chỉ là… mọi thứ trùng hợp quá.”

“Trùng hợp?”

“Bố em bị vu khống rồi đánh nhau, bị đuổi việc – cũng là lúc mẹ dẫn chị ấy quay lại. Giống như có ai đó cố tình sắp đặt…”

Anh im lặng, giọng trầm xuống: “Em đang nghi… nhà họ Lư?”

Tôi gật đầu, thấp giọng: “Em chỉ sợ mình nhạy cảm quá.”

“Không hẳn.” – Anh nhíu mày. – “Theo anh biết, Lư Ninh là người thâm sâu, sẵn sàng làm mọi thứ để đạt được mục đích.”

Chúng tôi tìm đến khu tập thể cũ của nhà máy năm đó. Một cụ ông vẫn sống ở đó nhận ra tôi ngay: “Cháu là con gái của Doãn Hạo à? Giống ông ấy lắm.”

Tôi vội hỏi về người từng gây chuyện năm xưa. Ông thở dài: “Có người đưa tiền bảo tôi khiêu khích bố cháu để đánh nhau, nhưng tôi không làm. Sau này nghe nói ông ấy bị đuổi, còn thằng Trương Hổ thì biến mất.”

Nghe đến đây, tôi và Lục Trạm đều hiểu. Có lẽ đúng như anh nói — Lư Ninh đã đứng sau tất cả, khiến bố tôi không thể tha thứ cho mẹ, còn mẹ thì mất sạch đường lui.

“Rất giống phong cách của ông ta.” – Trên đường về, Lục Trạm nói khẽ.

Tôi mím môi: “Dù có đoán ra thì cũng không có bằng chứng. Chuyện đã quá lâu rồi…”

Anh gật: “Có lẽ chỉ còn cách tìm manh mối từ Liêu Phàm.”

Nghe vậy, tôi chợt nhớ tới điện thoại và ví của Liêu Phàm mà bệnh viện đã gửi lại — những thứ tôi chưa từng mở ra.

“Về Hải Thành, em sẽ thử xem.” – Tôi nói.

Rồi lại ngập ngừng: “Anh… hai ngày nay anh không về nhà, chị em…”

Lục Trạm cười nhạt: “Em đừng lo. Anh và cô ấy chẳng có gì cả. Thật ra, anh không về, chắc cô ấy còn thấy vui hơn.”

“Vui hơn?” – Tôi ngạc nhiên.

“Em nghĩ xem, nếu hai người không có tình cảm, mỗi đêm vẫn phải chung giường chung chăn, liệu có dễ chịu không?”

Anh nhìn tôi, ánh mắt vừa đau vừa kiên định. “Thật ra, cuộc hôn nhân giữa anh và nhà họ Lư… không như em nghĩ đâu.”

Trước
Sau

Bình luận cho 13

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

Đứng Lại, Cả Đời Xin Chỉ Giáo
Đứng Lại, Cả Đời Xin Chỉ Giáo
[15+] Mãnh Thú Tổn Thương Và Đóa Hồng Tội Lỗi
[15+] Mãnh Thú Tổn Thương Và Đóa Hồng Tội Lỗi
Ánh Sáng Trên Đỉnh Đầu Anh
Ánh Sáng Trên Đỉnh Đầu Anh
Bìa Phu Nhân, Thân phận của người lộ rồi
Phu Nhân, Thân Phận Của Người Lộ Rồi
Bìa Chiều Muộn
Chiều Muộn
c29609aa3d1cf8e315db00d3b77d7bf63d537e9b_294_427_45334 (1)
Bí mật người hầu gái
Tags:
Hiện Đại, Ngôn Tình
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz