1
Hôm nay là kỷ niệm tròn một năm ngày cưới của tôi và Lục Trạm. Hai tháng trước, anh sang nước ngoài công tác. Dù múi giờ chênh lệch, nhưng đúng tám giờ sáng nay, anh vẫn gọi điện về, nói đã đặt tặng tôi loài hoa tôi thích nhất và dặn tôi tối nay ra sân bay đón anh.
Vừa đặt điện thoại xuống, chuông cửa liền vang lên.Tôi đi ra mở cửa, gặp anh chàng giao hoa tươi cười nói:
“Chào cô, chúc cô và chồng kỷ niệm ngày cưới vui vẻ, trăm năm hạnh phúc.”
Trên tay anh ta là bó hoa gồm chín bông hồng trắng.Tôi nhận hoa, mỉm cười cảm ơn, rồi mang vào phòng cắm vào bình. Ngón tay nhẹ chạm lên cánh hoa mềm mại, tôi khẽ thở dài. Thật ra, tôi không thích hoa hồng trắng. Hoa hồng trắng mong manh và dễ tàn – giống như thứ tình cảm tôi đang mang trên vai suốt một năm qua. Hoa hồng trắng là loài hoa chị tôi – Lư Thanh Thanh – yêu thích nhất. Và trong suốt một năm nay, cái tên ấy lại thuộc về tôi.
Điện thoại trên bàn rung lên liên tục. Là một dãy số tôi chưa từng lưu, nhưng lại khắc sâu trong lòng. Chính là số điện thoại tôi từng dùng suốt mười năm.Đối phương rất sốt ruột, gọi đến lần thứ ba tôi mới tắt máy rồi gửi lại một tin nhắn: “Em đến ngay đây.”
Khoác thêm áo, tôi bước ra khỏi căn hộ cao cấp – nơi bảo vệ đã quen mặt. Họ mỉm cười chào: “Cô Lục, ra ngoài ạ?”
Tôi gật đầu đáp lại, đi men theo những khúc cua trong khu, rồi thấy một chiếc xe màu trắng dính đầy bùn đất đỗ bên lề đường.Vừa mở cửa ghế phụ, mùi thuốc lá gay gắt ập đến.
“Chị đừng hút nữa.” Tôi mở cửa sổ cho thoáng, nói khẽ: “Trạm không thích mùi thuốc đâu.”
Người phụ nữ trên ghế lái quay đầu, ánh mắt mệt mỏi nhưng vẫn kiêu kỳ: “Sao em không chịu nghe máy của chị vậy?”
Tôi đáp nhẹ: “Sáng nay Trạm gọi cho em, lúc chị gọi đến em đang nói chuyện với người giao hoa.”
“Ồ, hoa gì thế?”
Tôi khựng lại một chút rồi đáp: “Hoa hồng trắng.”
Chị ấy bật cười, giọng đầy ẩn ý: “Anh ấy vẫn nhớ chị thích hoa hồng trắng nhất.”
Sau đó quay sang nhìn tôi: “Tiểu Triệt, năm đó em bỏ học, không thi vào học viện điện ảnh, đúng là uổng thật.”
Chị mở cửa sổ, rít thêm hơi thuốc cuối: “Đợi khi mọi chuyện kết thúc, chúng ta trở lại đúng vị trí của mình. Lúc đó chị cho em tiền đi học lại, phẫu thuật thẩm mỹ, học diễn xuất, biết đâu sau này em còn nổi tiếng.”
“Không cần đâu,” tôi khẽ nói. “Giới giải trí phức tạp lắm.”
Chị cười nhạt: “Phức tạp thì đã sao? Trước đây em đi bưng bê ban ngày, tối lại hát quán bar, chẳng phải cũng bị khách quấy rầy sao? Làm nghệ sĩ, ít nhất còn có giá hơn.”
Tôi nhìn chị, không dám tin vào những lời vừa nghe.Chị dập điếu thuốc, ho khan mấy tiếng rồi cười: “Đùa thôi mà, sao em nghiêm túc thế?”
Vừa nói, chị vừa khởi động xe: “Em thay đổi thật rồi. Trước kia chị có nói nặng lời hơn, em cũng chỉ cười. Giờ thì nhập vai sâu quá, quên mất mình là ai rồi phải không?”
Tôi khẽ đáp: “Có lẽ vậy.” Ánh mắt dừng lại trên gương mặt giống hệt mình – người chị song sinh mà hai năm trước tôi mới biết đến sự tồn tại.
Tôi lớn lên cùng cha. Mẹ bỏ đi ngay sau khi sinh tôi, ngoại tình với một doanh nhân giàu có rồi theo ông ta lên thành phố. Trong làng, chuyện đó nhanh chóng trở thành đề tài cười cợt. Cha tôi từng rất điển trai, nhưng kể từ ngày bị phản bội, ông dần trở nên cay nghiệt. Người ta đồn đủ chuyện, và có kẻ còn mỉa mai trước mặt khiến ông không chịu nổi, lao vào ẩu đả. Kết quả là mất việc, phải bồi thường, rồi sa vào rượu chè và cờ bạc.Mỗi lần say, ông lại nắm chặt tay tôi, lặp đi lặp lại: “Tiểu Triệt, may mà con giống bố.”
Tôi chưa từng bị ông đánh, chỉ bị ép nghe những lời oán hận về người mẹ chưa từng gặp mặt. Sau này ông quen một người phụ nữ hiền lành, tôi đã mừng vì nghĩ cuộc sống sẽ khá hơn. Nhưng chẳng bao lâu, tai nạn ở công trường khiến ông lại rơi vào vòng xoáy rắc rối. Người phụ nữ kia bỏ đi sau khi chửi bới, để lại một khoản nợ mới. Rượu, nợ nần, bệnh tật – tất cả đổ lên vai tôi. Năm học lớp 12, cha bị đánh trọng thương phải nằm viện dài ngày. Tôi vừa đi học vừa chăm ông, nợ chồng chất. Cuối cùng, tôi buộc phải bỏ học.
Ban ngày túc trực bệnh viện, ban đêm đi làm thêm ở quán ăn. Nhưng số tiền ít ỏi chẳng thấm vào đâu. Sinh nhật tuổi 20, cô bạn cũ đến tìm, dúi vào tay tôi tấm danh thiếp, nói: “Cậu đẹp như thế này, đừng để phí.”
Tôi đã bước vào con đường đó – quán hát, rượu, và những ánh mắt soi mói. Từ ấy, tôi không còn dám đến họp lớp, không còn dám nhìn lại quá khứ. Cho đến khi Lư Thanh Thanh xuất hiện – người chị song sinh mà tôi chưa từng biết, và cũng là người khiến cuộc đời tôi rẽ sang hướng khác.