Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 2

  1. Trang chủ
  2. Cạm Bẫy Huyết Thống
  3. Chương 2
Trước
Sau

Sở Lâm nghe tin Quyên Quyên mất tích, vội vã chạy đến đồn cảnh sát. Tôi lao vào lòng hắn, khóc nức nở kể lại chuyện Trình Nhị vong ân bội nghĩa, bắt cóc con gái tôi để tống tiền.

“Không thể nào… Cô ấy không phải người như vậy.” Sở Lâm lắc đầu, vẻ mặt khó tin.

Tôi âm thầm quan sát từng biểu cảm của hắn. Hắn thực sự không biết chuyện này, hay cũng là một tên đồng phạm? Sở Lâm nhíu chặt mày, vẻ mặt đau khổ chân thật đến mức không để lộ chút sơ hở nào. Trình Nhị khóc lóc van xin tôi tha thứ, thề sẽ giúp tôi tìm lại Quyên Quyên.

Nhưng tôi kiên quyết: “Nếu Quyên Quyên có mảy may tổn hại, cô chính là cố ý gây thương tích. Tôi sẽ đưa cô vào tù!”

Trình Nhị bị tạm giam. Sở Lâm đưa tôi về nhà chờ tin tức. Hà Bảo Cầm tìm cớ an ủi tôi, rủ tôi ra ngoài. Cô ấy không thể tin nổi việc tôi giấu Quyên Quyên và đẩy Trình Nhị vào tù: “Trước giờ cậu không thương đứa em gái đó nhất sao? Không nỡ để nó chịu bất cứ uất ức gì mà.”

Tôi không thể giải thích chuyện trọng sinh, chỉ ôm lấy Bảo Cầm: “Tớ vừa trải qua một trận ốm nặng, chợt nhận ra nhiều điều. Tớ không muốn lãng phí thời gian và sức lực vào những người và việc không đáng giá nữa.”

Tôi và Bảo Cầm quen nhau khi cùng làm ở tiệm trà sữa, thân thiết như chị em. Sau khi tôi lấy Sở Lâm, cả hai cùng nhau gây dựng sự nghiệp. Bảo Cầm học thiết kế ban đêm, rồi cùng chồng mở công ty lắp đặt thiết bị.

Đời trước, Bảo Cầm không ưa Sở Lâm, bảo hắn có vẻ gian trá. Tôi không để ý, lại bị Sở Lâm xúi giục mà dần xa cách cô ấy. Về sau, Bảo Cầm gặp tai nạn gãy chân, nằm liệt giường. Tôi mải tìm con, bỏ bê cô ấy rồi mất liên lạc. Đến khi tôi ốm nặng đi thăm, mới biết cô ấy đã qua đời năm năm. Chồng cô ấy kể, những năm nằm liệt, ngày nào cô ấy cũng đăng tin tìm Quyên Quyên khắp nơi.

Trời cho tôi cơ hội trở lại, tôi sẽ bảo vệ tình bạn này, thay đổi vận mệnh của chúng tôi. Tôi kể cho Bảo Cầm nghe về âm mưu của Sở Lâm và Trình Nhị. Cô ấy tức giận nghiến răng: “Đồ vô lại! Phụ bạc, tham sắc, đến con ruột cũng không tha!”

Tôi lắc đầu: “Sở Lâm không ham đàn bà. Hắn có mục đích khác.”

Tôi sẽ từng bước lột mặt nạ hắn. Không chỉ hắn, mà cả những người thân tưởng chừng thân thiết, nhưng khi tôi sa cơ lại đẩy tôi xuống vực.

Bảo Cầm hỏi: “Vậy giờ Quyên Quyên ở đâu?”

“Giản Hạo.”

Cô ấy nhíu mày: “Anh bạn thân của Sở Lâm muốn đào tường của hắn à? Cậu không phải ghét anh ta lắm sao?”

“Ít nhất tình cảm của anh ấy là thật. Anh ấy sẵn sàng xông pha vì tôi.”

Tôi quen Giản Hạo qua Sở Lâm. Anh là trẻ mồ côi, quen Sở Lâm khi cùng học sửa ô tô. Sở Lâm hơn anh hai tuổi, chiều chuộng anh nên Giản Hạo luôn gọi hắn là “đại ca”.

Sau khi tôi và Sở Lâm kết hôn không lâu, anh ta dọn vào nhà chúng tôi. Thương cảm hoàn cảnh của anh, tôi cũng đối xử tử tế. Mỗi bữa ăn đều có món anh thích, mua quần áo cho Sở Lâm cũng mua cho anh một bộ. Khi anh phẫu thuật ruột thừa, tôi chăm sóc suốt.

Rồi Giản Hạo bắt đầu tỏ tình với tôi. Anh nói cả đời chỉ yêu mình tôi, không cưới tôi thì thôi. Tôi cho rằng nhân phẩm anh có vấn đề, còn thề sẽ vì tôi lên rừng xuống biển. Tôi càng xem anh là hạng bất lương.

Sau khi Quyên Quyên mất tích, Sở Lâm khuyên tôi từ bỏ, tuyên bố cháu đã chết. Nhưng tôi kiên quyết không tin, sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Suốt hành trình tìm con 20 năm, Giản Hạo luôn bên cạnh bảo vệ tôi. Khi tôi ốm nặng, mắt mù, cũng là anh ở bên. Anh khóc như trẻ con, nói mình vô dụng không cứu được tôi. Lúc đó tôi mới biết, lời anh nói đều là thật.

Vì vậy kiếp này, tôi gọi điện nhờ anh giúp đỡ. Anh không chút do dự đồng ý ngay. Trước khi về nhà, tôi nhắn tin hỏi Giản Hạo: “Ở nhà có khỏe không?”

Anh nhanh chóng trả lời: “Tất cả đều bình an, đừng lo.”

Bỗng điện thoại tôi reo. Ba tôi gọi: “Tâm Tâm, con không thể hại em gái con được. Chúng ta là một nhà mà!”

Trình Nhị thấy tôi không tha, đã đi mách ba mẹ. Ba tôi mấy năm nay ở nhà, không biết có bị lú lẫn không. Tôi nhấn mạnh: “Cô ấy bắt cóc con gái tôi, đứa con tôi mang nặng đẻ đau!”

Ba nghiêm giọng: “Nó cũng là đứa con mẹ con mang nặng đẻ đau. Nó mà có sao, con ăn nói thế nào với mẹ con?” Logic của ông khiến tôi buồn cười. Con gái họ là con, con gái tôi không phải à?

Đời trước, tôi trách Trình Nhị không trông chừng Quyên Quyên, lại bị ba mẹ mắng là không biết tự chăm con còn đổ lỗi. Sau một năm tìm kiếm vô vọng, Sở Lâm khuyên tôi sinh đứa khác, ba mẹ lại kịch liệt phản đối. Họ bảo con là thịt rơi từ trên thân, không đi tìm thì còn không bằng súc sinh. Thế mà sau khi Trình Nhị và Sở Lâm kết hôn, họ lại khen con rể hiền, dọn đến ở cùng vui vẻ. Hóa ra họ chỉ thương em gái tôi, còn chị cả như tôi có thể hy sinh bất cứ lúc nào. Giờ tôi còn nghi ngờ, liệu họ có biết trước âm mưu của Trình Nhị. Tôi sẽ nhân cơ hội này giấu Quyên Quyên, để lũ người này lộ nguyên hình, trừ hậu hoạn.

Tôi gào vào điện thoại: “Con không quan tâm! Trừ khi cô ấy trả lại con gái cho con, không thì con không buông tha. Nếu các người coi chuyện cô ấy hại cháu ngoại là đương nhiên, vậy chúng ta cắt đứt quan hệ!”

Hôm sau, cảnh sát bắt được Chu Kỳ vừa về nhà trọ. Đầu hắn vẫn còn băng bó. Gặp cảnh sát, hắn sợ vãi đái. Không có Quyên Quyên trong tay, hắn chối phăng chuyện bắt cóc, nói Trình Nhị có đề cập nhưng hắn không đồng ý. Hắn còn nói băng trên đầu là do đánh nhau. Áp lực dồn hết lên Trình Nhị. Ba mẹ tôi chạy suốt đêm đến nhà. Chưa kịp họ mở miệng, tôi đã lên tiếng trước.

Tôi khóc lóc: “Chính ba mẹ nuông chiều nó từ nhỏ, lúc nào cũng bảo con là chị phải nhường em, khiến nó hư hỏng, cảm thấy hại cháu mình cũng là đương nhiên! Vì dù nó làm gì, đều có ba mẹ chống lưng! Ba mẹ trả con gái cho con! Trả con gái cho con!”

Tôi vừa khóc vừa kéo họ: “Có phải em gái bảo con chết không? Các người cũng muốn con chết sớm phải không?”

Mặt ba mẹ tái nhợt. Hẳn họ chuẩn bị nhiều lời, nhưng giờ không nói được gì. Mẹ tôi cố thuyết phục: “Dù sao cũng là một nhà, không đoàn kết thì nhà tan mất.”

Giọng tôi kiên quyết: “Không có Quyên Quyên, cái nhà này tan thì tan!”

Tôi oán hận nhìn họ: “Nếu sự đoàn kết của gia đình phải trả giá bằng hạnh phúc gia đình nhỏ của con, thì thứ tình thân đó con không cần!”

Ba mẹ lấy cớ tôi tâm trạng không ổn định, ở lại “chăm sóc” và “hỗ trợ” tìm Quyên Quyên. Nhưng cả ngày họ chỉ quanh quẩn trong nhà nấu ăn, mang đồ đến đồn cảnh sát, chẳng hề có hành động tìm kiếm thực sự nào.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 2

5 1 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

Bìa Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Ngày Nào Cũng Muốn Quay Lại
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Ngày Nào Cũng Muốn Quay Lại
68d9c4d2e7ffc30e5c76e8c6
Thập Niên 90: Trong Ngõ Nhỏ Xuất Hiện Một Đại Mỹ Nhân
sep doc ac (1)
Trêu Chọc Cấp Trên Ác Ma
Tỏ Tình
Tỏ Tình
2025-09-27-09-00-36-1759006836126
Take back
vô tri
Vô Tri Hưởng Thái Bình
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz