Chương 56
Cô thu lại ánh nhìn nơi gương mặt của Uông Phàm, khẽ nghiêng đầu xác nhận rằng mình không đánh thức ai. Sau đó, Chỉ An nhẹ nhàng ngồi xuống mép giường bệnh của Chỉ Di.
Cô gái đang nằm đó vẫn chưa tỉnh lại khỏi cơn hôn mê. Toàn thân cô quấn đầy băng gạc, những ống dẫn và dây điện chằng chịt từ người cô nối đến các thiết bị giám sát bên cạnh. Chỉ có gương mặt là còn nguyên vẹn, yên tĩnh đến mức gần như kỳ lạ, tựa hồ chỉ là đang ngủ say, như thể chỉ cần một lát nữa thôi, cô sẽ tỉnh dậy, khẽ mở đôi mắt trong veo như nai con mà nhìn cô, rồi đỏ mặt hỏi bằng giọng ngại ngùng: “Chỉ An, em nói xem… anh ấy có thích chị không?”
Chỉ An tưởng mình đã khóc, nhưng khi đưa tay chạm lên khóe mắt, nơi ấy khô khốc đến đau rát. Không có nước mắt nào rơi xuống. Cô chỉ lặng lẽ ngồi đó, tựa như một pho tượng, lặng nhìn người đang hôn mê trên giường bệnh, thật lâu, thật lâu…
Chỉ Di – người chị gái của cô, là sợi dây ràng buộc sâu sắc nhất giữa cô và cái “gia đình” này, là người duy nhất từng yêu cô bằng tình yêu trong sáng, không điều kiện, không tính toán, không cần hồi đáp.
Cô cứ thế nhìn chị, im lặng đến mức thời gian dường như ngừng lại. Chỉ có tiếng “tích… tích…” đều đặn của máy theo dõi sinh mệnh vang lên trong không gian, từng nhịp từng nhịp, như đếm lấy hơi thở mong manh của người nằm đó.
Không biết bao lâu sau, Chỉ An nghe thấy phía sau truyền đến tiếng sột soạt rất khẽ – là Uông Phàm đang trở mình trong giấc ngủ nặng nề. Bên ngoài cửa sổ, ánh sáng mờ nhạt dần dâng lên. Có lẽ trời sắp sáng rồi.
Nhưng nếu thế giới của một người mãi mãi chỉ còn bóng tối, thì sao còn phân biệt được bình minh và hoàng hôn?
Cuối cùng, Chỉ An cúi người, khẽ nói bên tai Chỉ Di một câu gì đó rất nhỏ – nhỏ đến mức chẳng ai nghe rõ, như một lời tạm biệt chỉ dành cho hai người. Nói xong, cô đứng dậy, lặng lẽ rời khỏi phòng, im ắng như khi đến.
…
Bước ra khỏi cổng bệnh viện, cơn gió đêm ùa tới khiến cô rùng mình, vô thức kéo chặt chiếc ba lô ôm trước ngực. Cô đi được mấy bước thì dừng lại, mở túi lấy ra một phong bì tiêu chuẩn – thứ mà Tạ Tư Niên đã trao cho cô. Bên trong là một xấp tiền vừa phải, cùng một tờ giấy ghi vài hàng chữ nguệch ngoạc.
Trên dòng đầu tiên là một cái tên: Uông Minh. Phía dưới là địa chỉ và số liên lạc cụ thể.
Cô nhìn cái tên ấy thật lâu, rồi bật cười, một nụ cười nhạt, lạnh đến tận tim. Cô xé tờ giấy ra, từng chút, từng chút một, cho đến khi vụn nát trong lòng bàn tay. Khi mở tay ra, những mảnh giấy trắng theo gió đêm bay đi, tan như tro bụi trong không trung.
…
Năm ngày sau, Chỉ Di tỉnh lại vào một buổi sáng.
Đúng như lời bác sĩ, mạng sống của cô đã qua khỏi cơn nguy hiểm, những vết thương ngoài da rồi cũng sẽ dần hồi phục. Chỉ có đôi mắt ấy – có lẽ mãi mãi không còn nhìn thấy ánh sáng.
Bác sĩ và cha mẹ cô không thể giấu nổi sự thật quá lâu. Chẳng bao lâu sau khi Chỉ Di có thể tự ngồi dậy, cô đã biết được tất cả – từ những lời rì rầm của y tá, đến sự ngập ngừng trong giọng nói của người thân.
Trước tin dữ ấy, cô chỉ lặng im. Không khóc, không la, không oán trách. Sự tĩnh lặng tuyệt đối của cô khiến cả Cố Duy Chân và Uông Phàm đều cảm thấy sợ hãi.
Mãi đến khi Kỷ Đình đến thăm lần đầu tiên sau khi cô tỉnh lại, cô mới có phản ứng. Anh ngồi xuống cạnh giường, giọng nói dịu dàng mà khản đặc: “Chỉ Di, anh ở đây.”
Cô khẽ ngẩng đầu, hướng về nơi phát ra âm thanh, tìm kiếm anh trong không gian tối tăm. “Kỷ Đình… bây giờ là ban ngày hay ban đêm?” Đó là câu đầu tiên cô nói kể từ khi biết mình đã vĩnh viễn mất đi ánh sáng.
Kỷ Đình nhìn đôi mắt không còn tiêu cự ấy, tim thắt lại. Anh đưa tay khẽ vuốt mái tóc cô, giọng nhẹ như gió: “Vẫn là buổi sáng. Ngoài kia trời rất đẹp, có chút gió nhẹ… ánh nắng rực rỡ lắm.”
Chỉ Di mím môi, nở nụ cười yếu ớt. “Em muốn ra ngoài… anh đi cùng em, được không?”
Theo tình trạng của cô, lẽ ra việc rời khỏi giường vẫn còn quá sớm, nhưng bác sĩ và cha mẹ đều không nỡ từ chối. Cuối cùng, họ nhờ y tá giúp đỡ, cẩn thận chuyển cô sang xe lăn, rồi để Kỷ Đình đẩy cô xuống vườn nhỏ dưới bệnh viện.
Dưới tán cây, anh dừng lại, ngồi xuống ngang tầm mắt cô. Ánh sáng xuyên qua lá, đổ xuống nền đất loang lổ.
“Anh… đang nhìn em sao?” – cô hỏi khẽ, giọng mang một nụ cười rất mảnh, rất dịu.
Kỷ Đình gật đầu, rồi lập tức nhận ra cô không thể thấy được cử chỉ ấy. “Phải,” anh đáp, giọng khàn đi, “Anh đang nhìn em. Anh, cũng như cha mẹ em… đều rất lo. Chỉ Di, em ổn không? Nếu khóc được… có lẽ sẽ thấy dễ chịu hơn một chút.”