Chương 52
Một y tá đi qua, khẽ ra hiệu họ nhỏ giọng lại. Uông Phàm chỉ đành cắn môi, nức nở mà im, ánh mắt vẫn như dao sắc đâm thẳng về phía Chỉ An.
Chỉ An không tránh né. Cô chống tay vào ghế, chậm rãi đứng dậy, giọng khàn khàn:
“Thì ra bà cũng biết… tôi hận bà.”
Uông Phàm ngẩng cao cằm, nước mắt men theo đường cong trên gương mặt rơi xuống từng giọt, nhưng ánh mắt vẫn lạnh như thép:
“Mày có thể hận tao. Tao thừa nhận – tao chưa từng thích mày, thậm chí là căm ghét. Tao ghét đôi mắt đó, giống hệt như của bà ta – yêu mị, chướng mắt.
Nếu mày chỉ là đứa trẻ bị bỏ rơi ngoài đường, tao còn có thể thương xót mà nuôi dưỡng. Nhưng tao không thể chịu nổi việc trong người mày chảy một nửa là máu của chồng tao, và nửa còn lại – lại đến từ em họ ruột của tao!
Mày biết không, mười tám năm qua, tao nuốt nỗi nhục ấy vào tim, nuốt cùng máu để sống tiếp. Mày muốn tao phải làm sao đây? Nếu là mày, mày có thể chịu nổi không?”
Chỉ An đứng chết lặng. Đây là lần đầu tiên cô nghe chính miệng Uông Phàm nói ra – nói về “bà ta”, nói về chính nguồn gốc của mình.
Uông Phàm vẫn tiếp tục, giọng càng lúc càng run rẩy, như một cơn cuồng phong mang theo máu và nước mắt:
“Nếu năm đó có người sai, thì kẻ sai chính là mẹ ruột mày! Là bà ta không biết xấu hổ, quyến rũ cả anh rể mình! Tao đã coi bà ta như chị em ruột, vậy mà khi tao mang thai ba tháng, bà ta lại làm ra chuyện dơ bẩn đó. Mày sinh ra chính là một sai lầm! Một tội lỗi! Nhưng tại sao cái tội ấy lại phải báo ứng lên người Chỉ Di? Tại sao ông trời lại bất công đến thế!”
Câu nói cuối cùng, bà gần như gào lên, thanh âm khản đặc. Bao nhiêu năm trời, bà cố kìm nén nỗi nhục và oán hận, lấy lý trí và sự bao dung giả tạo để che đậy, để biến nỗi đau thành thứ ngọc trai giả trong lòng con trai ốc. Nhưng hôm nay – ai đó đã dùng con dao lạnh lùng bóc tách lớp vỏ ấy. Hóa ra, vết thương chưa bao giờ lành. Mười tám năm rồi, nó vẫn rỉ máu – từng giọt, từng giọt.