Chương 50
Chỉ An khẽ cười lạnh, giọng cô khàn đi như rơi vào đêm sâu: “Đó là nhà của chị, chưa bao giờ là của em.”
Trên khuôn mặt Chỉ Di, nước mắt ràn rụa, giọng nghẹn lại giữa hơi thở run rẩy:
“Chị không hiểu rốt cuộc mọi người đang nói gì… nhưng chị chỉ biết em là em gái chị, em không thể đi như thế. Trời đã tối rồi, em còn có thể đi đâu chứ?”
“Đi đâu cũng hơn là quay lại nơi đó.”
“Chị thừa nhận, cha mẹ có thiên vị, nhưng Chỉ An, họ vẫn là cha mẹ em, là người đã sinh ra và nuôi lớn em. Có chuyện gì không thể ngồi xuống mà nói cho rõ sao?”
Chỉ An cười khẽ, nhưng trong giọng nói đã phủ một tầng băng lạnh:
“Cha mẹ ư? Trong mắt họ chỉ có một đứa con gái – mà người đó chưa từng là em.”
Chỉ Di cúi đầu, nước mắt rơi xuống từng giọt:
“Nhưng ngoài họ ra… vẫn còn có người yêu thương em mà.”
Chỉ An nhìn chị, ánh mắt u ám như hồ nước không gợn sóng. “Ai yêu em? Chỉ có chị. Chỉ có chị yêu em. Nhưng – thế vẫn chưa đủ.”
Cô nói từng chữ, giọng chậm rãi, dằn nén đến rách lòng, rồi bắt đầu từ từ gỡ từng ngón tay của Chỉ Di đang bám chặt lấy cánh tay mình.
“Nếu như tình thương của chị vẫn chưa đủ, vậy em còn cần gì nữa? Chỉ cần là thứ chị có, chị đều sẵn sàng cho em hết, Chỉ An, đừng đi, chị van em… Kỷ Đình! Anh kéo nó lại đi chứ!”
Chỉ Di khóc nấc lên khi cảm thấy bàn tay mình bị tách ra từng chút một. Nhưng Kỷ Đình vẫn đứng bất động, ánh mắt trân trân nhìn Chỉ An. Anh không nói, không bước tới, chỉ cắn môi thật chặt. Ánh đèn xe xa xa chiếu loang loáng lên khuôn mặt anh – bình thản đến lạ lùng, gần như ma mị.
“Chỉ Di, xin lỗi. Thứ em muốn, chị không thể cho.” Giọng Chỉ An khẽ run, rồi bỗng cao vút lên: “Buông ra… Em bảo chị buông ra!”
Cô giật mạnh cánh tay. Chỉ Di bị đẩy ngược ra sau, đôi chân đã rã rời sau quãng đường dài chạy vội, loạng choạng ngã ngồi xuống đất.
Chỉ An nhìn chị, hàm răng nghiến chặt, giây lát sau liền quay người bỏ đi. Cô mới bước được hai bước, thì hai luồng ánh sáng chói gắt đột ngột rọi thẳng vào mặt, sáng đến mức khiến người ta không mở nổi mắt.
Chỉ An vội đưa tay che mặt, chưa kịp định thần thì thấy một chiếc xe van từ khúc cua lao tới như mất kiểm soát, tiếng động cơ gào rú dữ dội.
Khoảnh khắc ngắn ngủi như tia chớp – Cô quay đầu lại, chỉ thấy Chỉ Di vẫn còn ngã dưới đất. Ánh mắt hai người chạm nhau: đôi mắt của Chỉ Di tràn đầy kinh hoàng.
Không kịp nghĩ gì, Chỉ An lao về phía trước. Cô phải kéo chị dậy, phải cứu chị, dù có tránh không kịp… cô cũng sẽ cùng ngã xuống.
Bàn tay Chỉ Di đã ở ngay trước mặt, trong khoảnh khắc ấy, Chỉ An dường như cảm nhận được hơi ấm ở đầu ngón tay của chị.
Rồi ánh sáng lóa mắt ập tới, một lực mạnh mẽ hất tung cô ra khỏi mặt đất. Cô ngã vào một nơi ấm áp, như có ai đó ôm lấy.
Sau đó – chỉ còn là khoảng trống trắng xóa. Một khoảng trống không thể nhớ lại, cũng không dám nhớ lại.