Chương 3
Tiếng khóc phát ra từ đó – nơi một cô bé mặc váy hồng đang ngồi.
Khoảnh khắc ấy, Kỷ Đình biết rằng – cả đời này, cậu sẽ không bao giờ quên được hình ảnh đó.
Trong lòng mỗi người, dù là người lớn hay trẻ nhỏ, đều có một góc mềm yếu – chờ đợi một khoảnh khắc, một cảnh tượng, một câu nói, hay một người đến chạm khẽ vào.
Với Kỷ Đình, giây phút ấy chính là như thế.
Dưới ánh trăng, cô bé đang khóc kia mong manh như thủy tinh, khiến cậu chỉ muốn dịu dàng nâng trong lòng bàn tay.
Cô bé nghe thấy tiếng bước chân, ngẩng đầu lên, đôi mắt đẫm nước nhìn cậu bé lạ lẫm trước mặt.
Kỷ Đình tiến lại gần, cúi xuống bên cạnh cô, khẽ hỏi:
“Em gái, sao em lại khóc?”
Cô bé ngập ngừng một lát, rồi đáp khẽ:
“Vì… em sợ bóng tối.”
Nước mắt của cô bé đã ngừng rơi. Khi Kỷ Đình nhìn sâu vào đôi mắt đen thẳm ấy, tim cậu bỗng nhói lên một cảm giác xót xa. Trong khoảnh khắc ấy, lần đầu tiên trong đời, cậu có một mong muốn mãnh liệt – muốn bảo vệ ai đó thật tốt, bằng tất cả sức lực của mình.
“Nếu anh ở bên em, em sẽ không cần phải sợ bất cứ điều gì đâu.” Cậu mỉm cười nhìn cô bé, giọng nói dịu dàng mà kiên định, như một lời hứa được thốt ra theo bản năng. Cậu thậm chí còn chưa kịp hiểu tại sao mình lại nói vậy.
“Anh sẽ ở bên em thật sao?” – giọng cô bé non nớt khẽ vang lên.
“Đương nhiên rồi. Nhưng trước hết, em phải nói cho anh biết, sao em lại ở đây một mình thế này?”
“Nhà em ở trong trường.”
“Vậy em tên là gì?”
Cô bé im lặng. Kỷ Đình chợt nhớ ra, cha mẹ mình thường dặn không được tùy tiện nói tên với người lạ. Cậu bèn nở một nụ cười lộ răng trắng đều:
“Anh cũng sống trong trường mà, hôm nay mới chuyển đến thôi. Anh tên là Kỷ Đình.”
Cô bé do dự một chút rồi nói nhỏ:
“Em… tên là Cố Chỉ Di.”