Chương 5
Về đến nhà, tôi tuyệt thực, không muốn quay lại. Bố dụi tắt điếu thuốc, vừa tức vừa đau lòng:
“Mới một tháng mà con gầy rộc thế này, sao còn muốn sống bên mẹ tàn nhẫn đó?”
Nghe vậy, tôi ngẩn người. Mới một tháng thôi sao? Nhưng tôi biết, tôi muốn quay về, không chỉ vì mẹ, mà còn vì em.
Bố kể, mẹ chủ động gọi điện, muốn kết hôn nên quyết định buông tôi. Khoảnh khắc ấy, tôi không thấy thoải mái, chỉ thấy nỗi đau dần trào lên, ngạt thở. Không phải vì bà buông tôi, mà vì bà không cần tôi nữa.
Thời gian đó, tôi thử mọi cách để quay về nhưng còn quá nhỏ, không thể chống lại bố. Khi tôi sắp cam chịu số phận, vợ của bố mang thai. Họ lên kế hoạch kết hôn, tổn thương mẹ tôi – là nguồn cơn của mọi chuyện. Một người hiếm muộn, một người triệt sản, nhưng thật sự đã xảy ra.
Sau khi em trai tôi ra đời, bà vợ của bố ngày càng ghét tôi, luôn cãi nhau với bố. Bố có một người bạn định cư ở nước ngoài, không con, bà vợ đề nghị đưa tôi sang đó nuôi, và ông đồng ý.
Trước khi đi, tôi có một yêu cầu: đến xóm hẻo lánh năm xưa, nơi mẹ từng đưa tôi đi, để tìm một người, ít nhất để tôi nói tên mình.
Tôi là Thẩm Chi Niên. Chu Thi, em là người mà anh đã tìm kiếm.
Sau khi về đó, tôi biết vài hôm trước bố em đã đón em đi. Lúc ấy, tôi không biết nên phản ứng thế nào. Vui vì em ổn ư? Ờ… cũng phần nào. Nhưng nỗi trống rỗng vẫn còn. Tôi đứng suốt một đêm trước sân nhà em, như thể đã mất đi điều gì quý giá.
Nhiều năm trôi qua, bố nuôi tôi và mẹ Hiểu Hiểu kết hôn, họ định về nước. Mẹ Hiểu Hiểu dịu dàng, mở tiệm bánh ngọt, thường làm bánh cho tôi, đối xử với tôi như Hiểu Hiểu. Nhưng bất giác, tôi nhớ mẹ ruột, nhớ những lúc bà ôm tôi, hát cho tôi nghe, kể chuyện, làm bánh.
Một lần tình cờ gặp mẹ trên đường, bà dẫn con gái dạy trượt băng, dịu dàng như trước. Ai cũng quay lại cuộc sống bình thường, không còn đau khổ, chỉ riêng tôi, tôi thấy Chu Thi. Dù đã gần mười năm, chỉ cần một ánh mắt, tôi vẫn nhận ra em, trái tim rung động kỳ lạ.
Sau đó, nhiều lần tôi bỏ lỡ cơ hội gặp em: lần hụt chuồn chuồn, lần không kịp nói tên mình, lần gặp ở sân trượt, lần không nghe điện thoại… Mỗi đêm, những kỷ niệm ấy lại hiện về, nhắc tôi rằng tôi yêu Chu Thi. Rất yêu, thật sự yêu em.
“Mọi chuyện sau đó, hai đứa cũng biết rồi đấy.”
Hiểu Hiểu chưa nghe xong đã ngủ thiếp. Tôi nói chuyện này cho Chu Thi nghe. Vai em run lên, hốc mắt đỏ hoe, chỉ nhìn tôi.
“Tại sao anh không nói cho em biết trước?”
Tôi bật cười: “Anh sợ em giả vờ quên, hoặc thật sự không nhớ nữa. Anh hy vọng em tự nhớ ra…”
“Xin lỗi anh, em thật sự không quên…” Em khóc, tôi đau lòng. Kéo tay em ra, ôm vào lòng, cúi đầu hôn lên giọt lệ trên má. Em ngẩng lên, hôn tôi lại.
Nụ hôn dịu dàng, tinh tế, mãnh liệt, lẫn chút mằn mặn của nước mắt.
Bế em lên tầng, em nắm cổ áo tôi, hơi thở nóng hổi phả lên, nghẹn ngào:
“Chồng ơi, em sẽ bù đắp cho anh.”
Em vùi đầu vào ngực tôi. Đôi tai đỏ ửng, tôi bật cười. Dù chỉ là ký ức một tháng ngắn ngủi thuở thiếu thời, nhưng giờ được bù đắp thế này, tôi thấy cũng đủ.
END