Chương 9
Giáo sư Chu lên lớp chưa bao giờ nhìn sổ điểm danh, gọi người trả lời vấn đề cũng tùy tay chỉ bừa. Có lần Mặc Sênh đen đủi trúng đạn, cô vẫn nhớ rõ câu hỏi của ông: “Em nghĩ bốn người Giáp Ất Bính Đinh nên xử lý thế nào?”
Cô mù tịt. Giáp Ất Bính Đinh gì? Còn thêm Ngũ Kỷ Canh Tân nữa à!
Tay dưới gầm bàn kéo áo Dĩ Thâm, ai ngờ anh cứng ngắc đáp: “Anh không nghe.”
Ồ! Đúng rồi, họ vừa cãi nhau xong, Dĩ Thâm đang giận cô. Nhưng thấy chết không cứu, cũng nhỏ nhen quá chứ!
Kết quả cô hoảng quá, buột miệng: “Nhốt hết vào tù!”
Cả lớp im bặt một giây rồi cười ầm ĩ, có nam sinh hét to: “Thầy ơi, cô ấy không phải khoa mình!”
“Ồ?” Giáo sư Chu cảm động nói, “Bạn học, em rất hứng thú với môn Hình pháp tôi dạy à?”
Sinh viên lại cười ồ, hò reo: “Thầy ơi, người ta đi theo bạn trai lên lớp đấy ạ!”
Ông cụ tư tưởng thoáng, hứng thú hỏi tiếp: “Bạn gái của ai đây?” Giọng điệu như thông báo tìm đồ thất lạc.
Dĩ Thâm cam chịu đứng dậy, xấu hổ muốn chết. “Của con ạ.”
Giáo sư Chu đương nhiên biết Hà Dĩ Thâm, ông cụ hài hước sâu sắc nói với anh: “Bạn Hà, chỉ học giỏi thôi chưa đủ, giáo dục gia đình cũng rất quan trọng. Bạn gái của tài tử xuất sắc khoa Luật mà lại mù luật, ra ngoài chúng ta mất mặt lắm.”
Mặc Sênh đến giờ vẫn nhớ tiếng cười vang dội trong lớp lúc ấy.
Dĩ Thâm khẽ cười: “Quả thật ấn tượng sâu sắc.”
Mặc Sênh ngẩn ngơ nhìn anh. Anh đang cười sao? Cuối cùng không còn lạnh lùng, không coi cô như người xa lạ nữa?
“Ừm…” Cô đột ngột quay mặt, giấu đi cảm xúc trong lòng, không nhìn anh nữa, giọng hơi gượng: “Ai bảo anh thấy chết không cứu!”
Cô vẫn còn oán chuyện này? Dĩ Thâm ngũ vị tạp trần, lại có chút buồn cười. Anh thật sự không nghe mà, cô nghĩ anh bình tĩnh lý trí đến mức vừa chiến tranh lạnh với cô vừa chuyên tâm nghe giảng sao?
Nếu anh đủ bình tĩnh, đủ lý trí, thì giờ này anh đã không đứng đây, không ở bên cô.
…