Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 5

  1. Trang chủ
  2. Bên Nhau Trọn Đời
  3. Chương 5 - Chuyến biến (2)
Trước
Sau

“Cậu… cậu nói gì cơ? Xem mắt à?!” — Cô hét toáng lên.

“Suỵt! Nhỏ tiếng thôi!” – Tiểu Hồng vội bịt miệng cô.

Triệu Mặc Sênh ú ớ vài tiếng, bị cảnh cáo xong liền gật đầu lia lịa. Khi được thả ra, cô hạ giọng hỏi: “Cậu định đi gặp đối tượng thật à?”

“Không phải tôi…” – Tiểu Hồng đảo mắt, bí ẩn đáp – “Là chúng ta.”

“Tôi? Vì… sao lại là tôi?” Triệu Mặc Sênh ngẩn ra.

“Trong hội chỉ còn hai đứa mình là chưa có bạn trai, mà tuổi cũng không còn nhỏ nữa. Không tranh thủ bây giờ thì sau này biết lấy ai đây?” Hoa Tiên Tử vừa nói vừa lật lịch kế hoạch, giấy sột soạt vang lên. “Hôm nay đối tượng là kỹ sư hệ thống của công ty XX, vừa khéo, họ có hai người — cậu đi với tôi cho đủ cặp.”

“Cậu muốn đi thì đi, tôi không tham gia đâu.”

“Nhưng họ có hai người lận, tôi một mình ứng phó sao nổi… A Sênh à, tôi bình thường đối xử với cậu tốt không? Năm nay tôi có lấy được chồng hay không, còn phải nhờ cả vào cậu đó!” Hoa Tiên Tử bày ra vẻ tội nghiệp, đôi mắt long lanh như chú cún con bị bỏ rơi.

“Cậu có thể hẹn từng người mà.”

“Không được, như vậy không hiệu quả. Hơn nữa…” Cô ta nháy mắt, thần bí nói, “Tôi cần cậu giúp một việc.”

“Việc gì?” Mặc Sênh cảnh giác. Trải nghiệm cho cô biết, việc của Hoa Tiên Tử thường chẳng có gì tốt lành.

Quả nhiên, cô ta “xoạt xoạt” lôi ra cả đống đồ từ ngăn bàn: kính gọng đen to tướng, tóc giả kiểu quái dị, đôi khuyên tai to bằng vòng tay và một bộ quần áo sặc sỡ đến lóa mắt.

“Cậu định làm gì thế?” Mặc Sênh tròn mắt nhìn.

“Làm cho cậu xấu đi, để tôn lên vẻ đẹp của tôi chứ sao!”

“…Vậy tôi là nạn nhân thứ mấy rồi?”

Vừa tan làm, Hoa Tiên Tử đã kéo Mặc Sênh chạy như bay xuống lầu. Chạy đến cửa lại la oai oái: “Chết rồi! Tôi quên mang son chiến thắng!” Rồi lại “pặc pặc” quay ngược lên trên. Mặc Sênh đứng chờ trước cửa, bỗng cảm thấy có ánh mắt nóng rực chiếu tới. Cô ngẩng đầu…  là Hà Dĩ Trần.

Anh nhìn cô, khẽ gật đầu chào. Tim cô chợt run lên. Anh… đến tìm cô sao? Đã gần một tháng từ sau “bữa tối im lặng” hôm ấy, hai người không liên lạc gì. Hôm nay anh lại xuất hiện ở đây, chẳng lẽ là vì cô?

Chân cô tự động bước tới.

“Sao anh lại ở đây?”

“Tôi chờ một người.” Anh đáp ngắn gọn.

“Ồ, chờ…”

“Dĩ Thâm!” Giọng nói mềm mại vang lên, một người phụ nữ thanh mảnh xinh đẹp bước tới. Trái tim Mặc Sênh khẽ trĩu xuống.

“Người tôi đợi đến rồi. Tôi đi trước.” Anh nói bình thản, rồi cùng người phụ nữ ấy rời đi.

“Vâng… tạm biệt.”

Cô ngẩn ngơ đứng đó, nhìn bóng họ xa dần mà không tài nào nhúc nhích nổi. Mãi đến khi Hoa Tiên Tử xuất hiện, kéo cô đi.

“Đi thôi, sao lại đứng ngây ra thế? Nhanh lên, kẻo lại không kịp, còn phải hoá trang cho cậu nữa, nhớ đấy, cậu phải chịu thiệt thòi một chút nhá, cố tỏ ra vụng về thì càng hay”

Thật ra chẳng cần diễn –  Mặc Sênh đúng là đờ đẫn suốt buổi tiệc. Phản ứng chậm chạp, mặt mày ngây ngô, hoàn hảo giúp Hoa Tiên Tử tỏa sáng lộng lẫy giữa bàn tiệc.

Anh lại đến chờ cô ấy. Từ cửa sổ kính sát đất nhìn xuống, Mặc Sênh thấy Hà Dĩ Thâm trong bộ sơ mi và quần tây giản dị, đứng thẳng tắp đầy khí chất. Suốt tháng qua, cứ bốn, năm ngày, anh lại xuất hiện ở đó – rồi rời đi cùng cô gái xinh đẹp kia.

Hôm nay là cuối tuần. Anh lại đến. Trước đây, anh chưa từng đợi cô như thế…

“A Sênh, A Sênh!” Hoa Tiên Tử lại hét lên, “Cuối tuần đó nha, cậu đi cùng tôi…”

“Được.”

“Hả?” Hoa Tiên Tử ngẩn ra, “Cậu biết tôi định làm gì không?”

“Đi gặp gỡ đối tượng chứ gì!” Mặc Sênh nói, giọng chẳng mấy vui vẻ. Sau lần “phối hợp ăn ý” trước, Hoa Tiên Tử bám luôn lấy cô, cuối tuần nào cũng lôi đi cùng. Cũng hay, đi cùng chị ấy chẳng mất gì, lại được ăn ngon, xem kịch vui. Dù sao thì cũng chẳng ai để ý đến cô.

“Đối tượng hôm nay là ai?”

“Hề hề, thanh niên tài tuấn đó! Bác sĩ ngoại khoa nha, ăn ở nhà hàng Tây, ha ha ha…”

Nhìn vẻ đắc ý của Hoa Tiên Tử, Mặc Sênh bật cười. Cô ấy đúng là có bản lĩnh, đối tượng sau luôn giỏi hơn đối tượng trước… chỉ có điều, chẳng bao giờ thành công, toàn biến họ thành bạn hoặc… chồng người khác. Gần ba mươi tuổi, Hoa Tiên Tử đã thề, “chỉ cần là đàn ông thì cưới!”

Vì muốn về sớm chuẩn bị, Mặc Sênh tan làm đúng giờ… và đương nhiên lại gặp Hà Dĩ Thâm ở dưới lầu. Cô chỉ muốn cúi đầu đi qua, nhưng Hoa Tiên Tử bỗng khựng lại, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào người phụ nữ bên cạnh anh.

“Thật quá đáng!” Cô nghiến răng. Chưa kịp phản ứng, Mặc Sênh đã bị kéo tới trước mặt họ. “Đồ hồ ly tinh, cô lại quyến rũ người khác!”

Người phụ nữ kia vốn dịu dàng, bỗng cũng nổi giận: “Đồ nghiện xem mắt! Cô lại kéo người ta đi làm nền à? Người ta đẹp hơn cô gấp mấy lần, cô chờ mà làm bà cô suốt đời đi!”

Hai người cãi nhau ầm ĩ, Mặc Sênh chỉ biết há miệng đứng nhìn, rồi ngượng ngùng chào: “Chào anh…”

Sắc mặt Hà Dĩ Trần không tốt chút nào…  cũng đúng thôi, bạn gái mình bị mắng là “hồ ly tinh” thì ai mà chịu nổi.

“Xin lỗi, cô ấy không có ác ý, chỉ là… miệng nhanh hơn não.” Mặc Sênh vội vàng phân trần.

Ánh mắt anh lạnh như băng, giọng nói khẽ mà sắc: “Cô muốn đi xem mắt?”

“Không, à… phải” Mặc Sênh không biết nói thế nào, nên càng lúng túng.

Cô còn chưa nói hết, anh đã xoay người bỏ đi.

“Dĩ Thâm, chờ em với!” Người phụ nữ kia thấy vậy cũng vội chạy theo.

Mặc Sênh đứng ngẩn ra. Hoa Tiên Tử thì… đang khóc.

“Tiểu Hồng, không cãi nổi người ta, khóc ăn vạ hả? Chán thế!”

“Cậu biết gì chứ!” Hoa Tiên Tử ngẩng đầu, mắt đỏ hoe, “Cô ta cướp người yêu đầu tiên của tôi!”

À… thì ra là mối thù sâu như biển. Mặc Sênh liền nghiêm nghị gật đầu: “Được rồi, tối nay chị em mình phải ăn thật ngon, tức chết cô ta!”

“Không phải vì tôi tức cô ta cướp người tôi thích…” Hoa Tiên Tử nghẹn ngào, “Tôi tức vì cô ta cướp rồi lại vứt bỏ. Anh ấy bị tai nạn, gãy chân, cô ta liền bỏ đi. Sao có thể nhẫn tâm như thế chứ! Vậy mà anh ấy vẫn yêu cô ta. Tại sao chứ? Chẳng lẽ chỉ vì tôi không đẹp bằng cô ta sao… hu hu…”

Mặc Sênh lặng người. Cô không ngờ Hoa Tiên Tử, người ngày nào cũng cười nói ngốc nghếch, mê trai không biết ngượng, lại có một câu chuyện như thế. Quả nhiên, những người càng tươi cười rạng rỡ, thì bên trong lại càng dễ vỡ vụn.

Vì phải an ủi Tiểu Hồng, hai người lần đầu tiên đến muộn. Mặc Sênh còn chưa kịp hóa trang cho xấu đi. Tiểu Hồng buồn bã, hiếm hoi chẳng còn giở trò làm cười. Kết quả là…  Hai vị bác sĩ ngoại khoa ưu tú kia… lại có vẻ rất hứng thú với họ?!

Trời ơi! Cái này có tính là “ngược dòng thành thuận gió” không đây?

Do bên nam quá nhiệt tình, cả bốn người rủ nhau đi xem phim, hát karaoke, rồi ăn khuya, chơi đến tận hơn mười một giờ mới chịu về. Nhìn thấy tòa nhà quen thuộc trước mắt, Mặc Sênh thở phào nhẹ nhõm: “Bác sĩ Trịnh, tôi đến nơi rồi. Cảm ơn anh đã đưa tôi về.”

“Ồ.” Bác sĩ Trịnh ngừng câu chuyện đang nói dở về bệnh tim, lịch thiệp đáp: “Vậy chúc cô ngủ ngon, Triệu tiểu thư. Hôm nay thật vui.”

“Tôi cũng vậy, chúc anh ngủ ngon.” Mặc Sênh mỉm cười, đợi anh ta đi khuất mới thong thả bước lên cầu thang. Đèn hành lang hỏng, không khí âm u. Cô đi đến cửa tầng bốn, vừa lục tìm chìa khóa thì bỗng một cái bóng cao lớn đổ xuống trước mắt. Mặc Sênh giật nảy người, chìa khóa “lách cách” rơi xuống đất.

“Anh…”

Vừa dứt lời cô liền bị đôi tay rắn chắc kéo mạnh, ôm riết vào lòng, đôi môi không hè phòng bị của cô bất ngờ bị ép chặt, chà sát bởi đôi môi mềm nóng bỏng, những cái hôn tới tấp dữ dội điên cuồng lên mặt, lên cổ cô, dường như đang xả nỗi tích tụ lâu ngày, cổ áo cô bị giật tung. Mặc Sênh vừa cảm thấy lạnh nơi lồng ngực, lập tức thấy nóng ran bởi đôi môi mềm bỏng như có lửa.

Mặc Sênh chưa kịp phản ứng thì đã chìm trong hỗn loạn ngạt ngào của nụ hôn ấy… trong hơi thở của anh thoang thoảng mùi rượu. Rượu ư? Anh uống rượu sao?!

Mặc Sênh giật mình, hổn hển kêu lên: “Dĩ Thâm!”

Động tác của anh khựng lại. Anh dừng hẳn, đầu vùi trong hõm vai cô, hơi thở gấp gáp.

Lâu lắm sau, giọng anh khàn khàn vang lên: “Mặc Sênh. Anh thua rồi.”

Thua gì cơ?

“Sau từng ấy năm, anh vẫn thua em… thua đến thảm hại.”

Sao giọng anh lại bi thương đến vậy…

“Dĩ Thâm, anh đang nói gì thế? Anh uống say rồi à?” Cô lo lắng hỏi.

Im Lặng, đột nhiên Dĩ Thâm đẩy cô ra, trong ánh sáng lờ mờ, Mặc Sênh thấy đôi mắt đẹp của anh đầy bất lực như con thú bị thương, nhưng giọng nói của anh lại tỉnh táo lạ lùng:  “Anh không say… Anh điên rồi.”

Nói dứt câu, anh quay người rời đi, biến mất trong màn đêm như thể chưa từng xuất hiện. Nếu không phải môi vẫn còn rát, cô đã nghĩ đó chỉ là một cơn mộng mị hoang đường.

Mặc Sênh cúi xuống nhặt chìa khóa, mở cửa vào nhà. Cô đứng ngẩn ra ở ngưỡng cửa … đến mức nếu điện thoại không reo lên, có lẽ cô sẽ còn đứng mãi như thế.

Cô nhấc máy. Giọng Tiểu Hồng từ đầu dây bên kia vang lên, phấn khích vô cùng: “Mặc Sênh! Cậu bên đó sao rồi?”

“Sao là sao?” Mặc Sênh chưa hoàn hồn, chẳng hiểu ý cô ấy.

“Thì cậu nói xem, bác sĩ Trịnh có tỏ thái độ gì không? Có hẹn cậu lần sau không?”

“Không có.”“Không thể nào!” Tiểu Hồng hét lên, “Rõ ràng anh ta rất ưng cậu mà!”

Chắc là vì có người chịu khó nghe anh ta thuyết trình về “Bệnh tim và tình yêu” thôi…

“Còn cậu thì sao?” Mặc Sênh hỏi lại.

“Hì hì, anh ấy hẹn tôi mai đi xem phim đấy!” Giọng Tiểu Hồng vang lên, kèm theo tiếng cười quái dị, “Mặc Sênh à, từ mai trở đi, tớ sẽ làm… một thục nữ!”

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 5

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

[15+] Mãnh Thú Tổn Thương Và Đóa Hồng Tội Lỗi
[15+] Mãnh Thú Tổn Thương Và Đóa Hồng Tội Lỗi
[21+] Dạ Khúc Chiếm Đoạt
[21+] Dạ Khúc Chiếm Đoạt
0
Cắm trại 2 mình !
Oan Gia Thương Thầm Tôi
Oan Gia Thương Thầm Tôi
Oplus_16908288
Xuyên Nhanh: Làm Thế Nào Để Bệnh Kiều Yêu Đường Bình Thường
Cậu Em Mà Tôi Thầm Yêu
Cậu Em Mà Tôi Thầm Yêu
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 | 90phut | Fun88 | Fun88 |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz