Chương 4
“Chị, chị muốn đi đâu vậy? Không phải về ngủ với em sao?”
“Chị… uống rư/ợu mất rồi, bây giờ quay về ngủ trước, sáng ngày mai chị lại đến thăm em nhé.”
Từ Bộ không buông tay, thậm chí còn giữ ch/ặt hơn: “Với đàn ông ư?”
Đây là trọng điểm sao?
Tôi qua quýt nói: “Sáng ngày mai chị lại đến thật, điều dưỡng ở với em nhé.”
Từ Bộ mím môi, có chút tủi thân nói: “Em không muốn.”
“Vậy em muốn gì?”
“Em muốn chị.”
“…”
Tắm xong thay quần áo, tôi mới phát hiện gần đây tần suất mềm lòng càng ngày càng nhiều.
Bây giờ đối diện với Từ Bộ mất trí nhớ không khác gì đứa trẻ ba tuổi, như nào cũng không nhẫn tâm được.
Tổng kết lại là tôi có một chút tâm thánh mẫu.
Đợi tôi nghịch xong, sau khi nghe thấy Từ Bộ gọi chị, tôi chạy trốn ngay lập tức.
Vừa nằm trên giường người nhà, Từ Bộ lại bắt đầu.
“Chị, giường chị có phải rất cứng không?”
“Vẫn ổn.”
“Giường của em không cứng, hay là chị với em…”