Chương 2
Nói xong tôi nhấc chân định đi ra ngoài, kết quả lại bị hắn kéo lấy góc áo.
Từ Bộ bày ra dáng vẻ đã làm sai chuyện, cúi đầu nói: “Chị muốn đi đâu vậy? Không ở cùng với em sao?”
Tôi nén gi/ận: “Chị phải làm việc, không phải chị đã thuê điều dưỡng ở cùng với em sao? Em sợ gì hả?”
“Nhưng em muốn chị ở với em cơ, hơn nữa chị là chị gái duy nhất của em chắc chắn tình cảm của chúng ta rất tốt.”
Tình cảm tốt à, gặp mặt không đ/á/nh nhau đã là may lắm rồi.
Nếu như là Từ Bộ lúc trước, cho dù có gi*t hắn thì hắn cũng sẽ không nói ra lời ng/u ngốc như thế này đâu.
Nhìn hắn rất tội nghiệp, nhưng tôi xưa nay ăn cứng không ăn mềm, giọng điệu trở nên nghiêm túc: “Trước giờ em chưa bao giờ can thiệp vào công việc của chị gái cả, chỉ ngoan ngoãn ở nhà đợi chị thôi.”
Từ Bộ giống như chấp nhận cách nói này, cúi đầu thấp hơn: “Vậy chị đi đi, em ở đây chờ chị quay lại.”
Thật ngoan.
Điện thoại sáng lên, bạn thân hẹn tôi ăn cơm.
Trong nhà hàng, tôi kể hết chuyện này ra khiến Biên Niên Niên cười ngặt nghẽo không ngừng, nghĩ ra gì đó: “Cậu ấy sẽ không giả vờ mất trí nhớ đâu nhỉ, yêu thầm cậu à?”