Chương 19
Sớm biết vậy thì tôi đã không đến trêu chọc hắn rồi, không làm thế thì đâu xảy ra như bây giờ.
Thế nhưng chuyện tiếp theo suýt chút nữa khiến tôi cho Từ Bộ một bạt ta
Hắn véo mũi tôi: “Tôi đã nói cậu lừa gạt sao?”
“Tôi cũng chỉ là lợi dụng lúc người ta gặp nạn.”
Hắn mỉm cười: “Vậy sao, tôi cũng thử xem vậy.”
Tôi còn chưa kịp phản ứng lại, hắn đã cúi xuống hôn tôi.
Tiếp xúc ở cự ly gần đủ khiến tôi tức gi/ận, vừa giơ tay lên.
“Đừng dùng tay này, lợn vàng của cậu rơi vỡ cậu lại làm ầm với tôi.”
Hắn nói xong thì tôi không còn muốn đ/á/nh hắn nữa.
Rất tủi thân đó.
“Chuyện lừa cậu là tôi không đúng, nhưng cậu cũng không thể như thế này được, hơn nữa cậu cũng nhớ ra người mình thích là ai rồi mà.”
Tôi thừa nhận ngày tôi biết hắn đã khôi phục trí nhớ, trong lòng tôi thực sự để ý vấn đề này.
Từ Bộ bỗng nhiên ôm tôi vào lòng, thở dài một tiếng ở bên tai tôi: “Cậu vẫn mãi không hiểu, sao cậu chắc chắn người đó không phải là cậu?”
Tôi ngẩn người: “Làm sao có thể được?”
“Căn phòng là chuẩn bị cho cậu, hồi nhỏ cậu nói thích căn phòng như thế, cho dù trưởng thành cũng không thay đổi, mỗi ngôi nhà tôi đều để lại một căn phòng cho cậu, còn biết nấu ăn cũng là vì cậu nên mới học.”
Tôi cúi đầu, vành tai có hơi đỏ, máy móc phản bác: “Thế nhưng những thứ đó không phải đồ tôi thích ăn nhất.”
“Đó không phải những thứ cậu viết trên sổ lưu bút năm cấp ba sao?”
Từ Bộ nói đến đây tôi mới nhớ ra khi đó tôi tùy tiện điền mà thôi, nhớ kỹ lại, hình như quả thực rất giống với những gì tôi viết.
Cho nên lẽ nào thật sự là do tôi sao, thế nên Từ Bộ mới đi học nấu những thứ đó?
Không đợi bộ n/ão không nhanh nhạy của tôi chuyển động, Từ Bộ lại nói: “Ban đầu muốn đợi cậu đến tìm tôi, ai ngờ đợi lâu như thế cũng không đợi được cậu, vậy thì tôi chỉ có thể dâng mình đến cửa mà thôi, tôi thích cậu, Ý Ý.”
Có lẽ là chưa từng nhìn thấy Từ Bộ dịu dàng như thế, thế nên tôi thật sự nghi ngờ người lúc này có phải là Từ Bộ hay không, hay là bị ai đó mượn thân.
“Nếu như cậu thích tôi, vậy thì tại sao lần nào cũng tranh hạng mục với tôi?”
Từ Bộ liếm khóe môi, cười bất lực nói: “Từ trước đến giờ cậu chưa từng tìm tôi, nhưng sau lần tôi cư/ớp hạng mục của cậu thì cậu đã đến nhà tìm tôi đấy.”
“Thế nên cậu cứ làm như thế sao?”
“Gần như vậy, nhưng lần này không phải tôi đã đưa rất nhiều hạng mục cho cậu rồi sao?”
Tôi phải cảm ơn hắn rồi, sự cảm động lúc đầu đã biến mất ngay lập tức, thậm chí bây giờ tôi còn muốn t/át Từ Bộ một bạt tai nữa cơ.
Tôi đẩy hắn ra, sau đó ngồi vào chỗ của mình.
Hắn đứng ở bên cạnh tôi: “Vậy nên cậu có đồng ý làm bạn gái tôi không?”
Mặc dù tôi cũng khá thích Từ Bộ đấy, thế nhưng những chuyện hắn làm trước đây thì tôi không thể tha thứ cho hắn dễ dàng thế được.
“Giám đốc Từ, theo đuổi còn chưa theo đuổi mà cậu đã muốn làm bạn trai tôi sao? Điều này không được đâu.”
“Theo đuổi? Ý Ý, tôi theo đuổi vẫn chưa đủ rõ ràng sao, được thôi.”