Chương 16
Quay lại công ty, Biên Niên Niên đẩy văn kiện cần xử lý đến trước mặt tôi: “Giám đốc Từ đã khôi phục trí nhớ rồi à? Sao cậu đã quay về? Hai ngày trước không phải còn nói cậu cần ở bên đó một khoảng thời gian sao?”
Tôi chột dạ, mím môi: “Không có, những chuyện tớ muốn Từ Bộ làm đều làm xong hết rồi, thế nên quay về đây luôn.”
“Thật sao? Cậu không phải vì sợ đắc tội với giám đốc Từ cho nên mới nhân lúc cậu ấy chưa khôi phục trí nhớ nên trốn đi đấy chứ.”
Tôi x/ấu hổ cười: “Cậu nghĩ cái gì thế, tớ là người như vậy sao?”
“Cậu là người như vậy đấy.”
“…”
Mấy ngày nay tôi đều chuyên tâm làm việc.
Thỉnh thoảng nhìn điện thoại.
Không biết Từ Bộ như thế nào rồi.
Có phải thật sự đang đợi tôi quay lại không?
M/a xui q/uỷ khiến thế nào tôi lại mở giao diện đặt vé máy bay.
Vừa hay đúng lúc này, tin nhắn của mẹ Từ Bộ hiện ra.
[Ý Ý à, Tiểu Bộ đã khôi phục trí nhớ rồi, chỉ là lại nhập viện lần nữa.]
Tôi sững người nhìn dòng xe chạy bên ngoài cửa sổ, tôi trực tiếp gọi điện thoại sang: “Dì ơi, sao cậu ấy lại nhập viện vậy ạ?”