Chương 2
Sau khi chính thức đi làm, Giản Nam bận rộn đến mức gần như không có thời gian thở, những ngày “sáng gặp chiều chạm mặt” với Chu Diễm cũng dần thưa đi.
Nghe ba kể, Chu Diễm học đại học ở thành phố A, sau khi lấy bằng tiến sĩ thì ở lại khởi nghiệp, nghe nói hiện giờ công việc phát triển rất thuận lợi.
Giản Nam thỉnh thoảng thấy anh trong phòng làm việc gọi điện hoặc tăng ca đến khuya. Có lần cô tỉnh dậy giữa đêm để uống nước, đi ngang qua còn thấy đèn trong phòng anh vẫn sáng.
Cô bắt đầu có cái nhìn khác về Chu Diễm — ít nhất, anh không còn là hình ảnh gã đàn ông phóng túng đi bar săn mồi trong ấn tượng ban đầu của cô nữa.
Dù vậy, cả hai vẫn giữ khoảng cách, không ai chủ động quấy rầy cuộc sống của đối phương.
Cộng thêm lịch trực đêm liên tục, Giản Nam và anh hiếm khi chạm mặt.
Cho đến một tối, khi cô vừa định lên giường ngủ thì có tiếng gõ cửa.
Mở cửa ra, Chu Diễm đứng đó, giọng khàn khàn:
“Có thuốc không?”
Giản Nam sững lại vài giây, nhìn kỹ thấy sắc mặt anh đỏ bừng, theo phản xạ cô đưa tay lên trán anh — nóng rực.
Anh bị sốt rồi.
Cô lập tức quay vào phòng tìm nhiệt kế, vừa dặn anh quay về phòng nằm nghỉ, cô sẽ mang thuốc qua ngay.
Nhưng khi cô trở lại, anh vẫn đứng nguyên chỗ cũ, dáng người cao lớn khẽ lảo đảo, trông mệt mỏi đến đáng thương.
Giản Nam thở dài, bước tới đỡ lấy anh, dìu về phòng.
Anh rất ngoan, im lặng nghe lời, từng bước theo cô.
Cô đỡ anh nằm xuống, lại vào bếp lấy nước ấm rồi canh anh uống thuốc.
Thuốc vừa ngấm, Chu Diễm đã lịm đi rất nhanh.
Giản Nam nhìn anh ngủ, định lặng lẽ rời đi.
Cửa vừa khép lại, Chu Diễm chợt mở mắt.
Lại nghe thấy tiếng động ngoài cửa, anh nhanh chóng nhắm lại như chưa từng tỉnh.
Nhưng Giản Nam vẫn thấy không yên lòng — không biết là do bản năng nghề nghiệp của bác sĩ, hay vì hai người đang sống chung một mái nhà, cô lo anh sốt lại giữa đêm.
Nghĩ vậy, cô kéo ghế ngồi cạnh giường, canh chừng anh cho tới khi mệt quá thiếp đi.
Chu Diễm tỉnh dậy khi trời vừa hửng sáng.
Cơn sốt đã lui, mồ hôi ướt lưng áo nhưng người nhẹ nhõm hơn hẳn.
Anh nhớ mình có đến gõ cửa tìm thuốc, nhớ cả đôi bàn tay mát lạnh của cô khi đặt lên trán anh — cảm giác ấy khiến anh bỗng sinh ra một chút lưu luyến kỳ lạ.
Anh đưa tay khẽ động, chạm vào thứ gì đó mềm mềm.
Cúi đầu nhìn — quả nhiên, cô vẫn ở đây.
Giản Nam vốn là người ngủ rất dễ tỉnh, nhưng có lẽ vì mệt rã rời nên lần này cô ngủ say như chết.
Đến khi mở mắt, cô lại đang nằm trong phòng mình.
Khoảnh khắc ấy, đầu óc cô trống rỗng vài giây rồi mới hiểu ra — chắc là Chu Diễm đã bế cô về.
Từ khe cửa, mùi đồ ăn thơm phức lan tỏa khắp phòng.
Cơn buồn ngủ tan biến sạch.
Chu Diễm đang bày bữa sáng ra bàn, đồ ăn cho hai người.
Thấy cô đi ra, anh ngẩng đầu, khẽ giơ chiếc đĩa trong tay:
“Lại ăn sáng đi.”
Giản Nam đáp khẽ “Ừ”, rồi ngoan ngoãn ngồi xuống, cầm nĩa lên ăn.
Cô thấy chẳng có gì phải ngại — dù sao đêm qua cô cũng thức trắng vì anh, may mà hôm nay được nghỉ.
“Cảm ơn em, tối qua.”
Giọng anh trầm, mang theo chút khàn khàn vì mới dậy.
Giản Nam ngẩng đầu nhìn anh, bình thản đáp:
“Không có gì.”
Đôi mắt trong trẻo của cô khiến anh thoáng chột dạ — không hiểu sao, chính sự thản nhiên ấy lại khiến anh hơi… hụt hẫng.