Chương 5
Để chuẩn bị cho buổi tiệc sinh nhật lần này, ông nội đã tập hợp tất cả những người bạn nhiều năm của ông. Khung cảnh náo nhiệt đến mức khiến tôi có chút choáng ngợp.
Vừa bước xuống xe, các phóng viên đã đổ xô tới, ánh đèn flash chớp liên tục khiến tôi hơi bối rối. Các vệ sĩ nhanh chóng ngăn họ lại, đưa tôi đi an toàn vào bên trong. Ở cuối hành lang, ông nội đang vẫy tay gọi tôi.
Tôi khẽ hỏi: “Sao lại có nhiều phóng viên thế ạ?”
Ông nội mỉm cười híp mắt: “Chẳng phải cháu muốn tiếp xúc nhiều hơn với thế giới bên ngoài sao? Ông nội làm thế có tốt không?”
Tôi liếc nhìn logo của các hãng truyền thông lớn, im lặng gật đầu. Ông nội đang đứng giữa những người bạn cùng trang lứa, tóc cũng bạc trắng như ông. Tôi đã được giới thiệu từ trước, đây đều là những người bạn cùng ông trải qua thời niên thiếu.
“Cháu chào ông Chu, ông Trương, ông Hoàng!”
Ở Kinh thành có năm đại gia tộc, đứng đầu là Giang gia, tiếp theo là ba nhà Chu, Trương, Hoàng phân chia thiên hạ, còn một gia tộc nữa… Gia tộc bí ẩn nhất nhưng không thể xem thường.
Tôi chỉ biết họ họ Ngụy, chưa từng gặp ai trong gia tộc này. Mỗi lần ông nội nhắc đến, giọng ông đều đầy vẻ kính nể. Nhà họ Ngụy không bao giờ tham gia các hoạt động xã giao, hiếm khi xuất hiện trước công chúng. Dù vậy, không ít người vẫn muốn tranh thủ quan hệ với họ.
Sau khi chào hỏi xong, ông nội dẫn tôi lên bục cao, long trọng giới thiệu tôi với tất cả mọi người dưới sự chứng kiến của các đại gia tộc. Từ giây phút này, trưởng nữ Giang gia chính thức xuất hiện trước công chúng. Ông Chu mở một chiếc hộp gỗ cổ, bên trong là một bảo vật: “Món quà nhỏ, coi như quà sinh nhật của ông.” Rồi ông chỉ về phía một thanh niên mặc vest đứng dưới khán đài: “Đó là đứa cháu trai bất tài của ông, đã mở hơn chục công ty, làm ăn cũng khá. Cháu gái, thấy thế nào?”
Người đàn ông đó khẽ cúi chào, thái độ khiêm nhường. Tôi chưa kịp trả lời, ông Hoàng đã chen ngang: “Lão già láu cá, ông thật biết đánh đúng thời cơ, mang cả bảo vật gia truyền ra tặng. Nhưng cháu gái, đừng để ông ấy lừa, đồ của ông ấy không quý bằng bảo vật của ông đâu.”
Vừa nói, ông vừa lấy ra một chiếc trâm vàng, cẩn thận cài lên tóc tôi: “Đây là vật phẩm hoàng hậu nhà Đường ban cho tổ tiên nhà họ Hoàng!”
Hôm nay tôi mặc sườn xám, chiếc trâm vừa vặn tôn lên vẻ duyên dáng.
“Cảm ơn ông Hoàng!”
“Không có gì, cháu thấy chàng trai kia không? Cậu ta rất được các cô gái trẻ yêu thích, là ngôi sao hạng A, có hàng chục triệu fan. Cháu thấy thế nào?”
Tôi nhìn nam diễn viên trên khán đài, lịch sự từ chối: “Ông Hoàng, cháu sợ anh ấy không cần cháu đâu.”
“Cậu ta dám!” Trước mặt các phóng viên, ông Hoàng kéo nam diễn viên lên sân khấu, lập tức khiến các bạn cùng lớp và một số cô gái trẻ phấn khích.
Nam diễn viên mỉm cười đưa tay: “Cô Giang, sau này nếu cần gì cứ tìm tôi.”
“Anh đùa rồi!”
Ông Hoàng thấy không khí có vẻ căng thẳng, vội nói: “Cháu gái, sao lại khách sáo với nó thế?”
Tôi và anh ta trao nhau nụ cười xã giao. Ông Hoàng thở dài, chỉ về phía một thiếu niên: “Vậy cháu thấy cậu ta thì sao? Đây là cháu trai ông, tuy hơi trẻ nhưng các bạn trẻ bây giờ không thích ‘thịt tươi’ sao? Cháu gật đầu, ngày mai ông gửi cậu ta đến nhà cháu.”
“Ông Hoàng, ông nói vậy không sợ làm mất mặt cháu trai mình sao?”
“Lão già kia, xuống đi, Tiểu Độ đã đính ước làm cháu dâu nhà họ Trương từ lâu rồi.”
Ông Trương nắm tay tôi: “Cháu dâu tương lai, đây là quà gặp mặt của ông.”
Một xấp sổ đỏ được đặt vào tay tôi.
“Đây là giấy tờ sở hữu mấy cửa hàng từ phố thương mại đến khu biệt thự, cháu cầm lấy hết đi.”
Thật đúng là người sau còn hào phóng hơn người trước. Ông Trường mỉm cười hiền hậu: “Cháu có muốn gặp cháu trai ông không?”
“Biến đi, Tiểu Độ mới sinh ra, tôi và lão Giang đã định rồi, ông chen vào làm gì?”
“Vô lý, con dâu lão Giang và con dâu tôi có thai cùng lúc, thế là đã định sẵn rồi!”
“Rõ ràng con bé thuộc về nhà họ Hoàng!”
Tôi nhìn ông nội cầu cứu, ông chỉ biết lắc đầu bất lực. Rõ ràng ông cũng bị ba vị này làm cho đau đầu.
“Ông nội! Cháu chưa có kế hoạch gì cho chuyện này, hôm nay là sinh nhật cháu, chúng ta nên tiếp đãi khách trước đã.”
“Ừ, ừ, ăn tiệc trước, ăn tiệc trước.”
Người dẫn chương trình vừa cầm mic định nói thì một nhóm người bỗng xông vào. Giang Âu kiêu hãnh bước vào trong bộ váy cưới, tay trong tay vị hôn phu. Ông nội ánh mắt lạnh lùng, định ra lệnh thì tôi nhẹ nhàng nắm tay ông, mỉm cười: “Đây là bạn cùng lớp của cháu.”
Ông nội thấy vậy cũng không nói gì thêm. Giang Âu kiêu ngạo nhìn tôi: “Giang Độ, chẳng phải cậu rất giỏi sao? Trước mặt chồng tôi, sao không nói gì đi?”
Nhà họ Lý những năm gần đây phất lên nhanh chóng. Ở nơi đất chật người đông như Kinh thành, có được chỗ đứng đã khó, vậy mà có người lại nghĩ rằng chỉ với vài thành tích nhỏ đã có thể thách thức các đại gia tộc trăm năm.
“Giang Âu, nếu cậu đến dự tiệc sinh nhật tôi, tôi hoan nghênh. Nhưng nếu có mục đích khác, xin mời ra ngoài.”
Giang Âu cười lạnh: “Cậu giả vờ gì nữa? Hôm nay tôi nói cho cậu biết, không có sự cho phép của tôi, tiệc sinh nhật của cậu đừng mơ mà tổ chức!”
“Ồ, thế à? Tôi tò mò không biết tại sao cậu lại nhắm vào tôi?”
Giang Âu trợn mắt nhìn tôi, quay sang làm nũng người đàn ông trung niên béo ú: “Chồng ơi, nhìn cô ta kìa, lại bắt nạt em nữa rồi.”
Ông Lý vung tay, một nhóm vệ sĩ áo đen khác xông vào từ bên ngoài.
Hắn nhìn tôi hừ lạnh, thịt trên mặt run lên: “Cho tôi đập hết!”
“Xem ai dám!”
Một nhóm người đứng ra, nhìn ông Lý với ánh mắt khinh thường. Ông Lý thuộc tầng lớp tân phú, các đại gia ở Kinh thành vốn muốn giữ hòa khí nên đối xử với hắn như người mới. Nhưng tôi không ngờ hắn thực sự coi mình là nhân vật, dám cả gan khiêu khích. Ông Lý giật mình, rồi chống nạnh nói: “Tôi nói cho các người biết, Giang gia là cái thá gì! Đằng sau lưng vợ tôi là nhà họ Ngụy!”
Hắn nắm chặt tay Giang Âu: “Em yêu, chúng ta có Ngụy tiên sinh bảo vệ, không sợ bọn họ.”
Nghe thấy họ Ngụy, tôi vô thức nhíu mày. Ngay cả các vị lão niên cũng trao nhau ánh mắt.
“Cháu gái đừng sợ, bọn ta còn chưa chết, dù là nhà họ Ngụy cũng phải nể mặt chúng ta vài phần.”
Dù ông Hoàng nói vậy, nhưng từ ánh mắt của ông, không khó để nhận ra nếu thực sự đối đầu với nhà họ Ngụy cũng sẽ gặp không ít phiền phức. Tôi nhìn Giang Âu: “Không biết vị nào trong nhà họ Ngụy đứng sau lưng cô?”
Cô ta chưa kịp trả lời, ông Lý đã nói trước: “Là người đứng đầu hiện tại của gia tộc họ Ngụy, Ngụy Lương!” Lời vừa dứt, cả hội trường xôn xao.
“Ngụy Lương, nghe nói là người nắm quyền lực nhất nhà họ Ngụy, không ngờ Giang Âu lại quen biết.”
“Nhưng sao tôi cảm thấy cái tên Ngụy Lương nghe quen quá…”