Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 2

  1. Trang chủ
  2. Bạch Phú Mỹ Mệnh Khổ
  3. Chương 2
Trước
Sau

Hóa ra chúng tôi lại học cùng lớp, đúng là duyên phận kỳ lạ.

“Đừng đoán nữa, nhân vật mọi người mong đợi chính là người trước mặt đây.”

Lời vừa dứt, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía cô ta. Bạn của cô gái kia ôm vai cô, giơ cao tấm danh thiếp: “Đây là danh thiếp hiệu trưởng đích thân trao cho Giang Âu! Cô ấy chính là trưởng nữ của gia tộc họ Giang!”

Nhìn tấm danh thiếp thấy quen quen. Hình như chính là tấm danh thiếp lúc nãy chú đưa cho tôi, lúc vào trường không cẩn thận đánh rơi mất.

Giang Âu kéo tay bạn: “Thôi đi, đừng nói nữa. Tôi đâu phải tiểu thư gì đâu, cũng như mọi người thôi.” Lời vừa thốt ra, tin đồn như được xác nhận.Giang Âu rất xinh, nhưng sắc mặt hơi tái, nói vài câu lại khẽ ho.

“Tiểu Âu, sức khỏe cậu không tốt, đừng đứng đây nữa.”

Lớp trưởng ngập ngừng: “Nhưng hình như lớp ta lần này có hai học sinh họ Giang, hai người họ đều nhập học cùng ngày.”

Đột nhiên bị nhắc đến, vẻ mặt đang hóng chuyện của tôi khựng lại. Lớp trưởng nhìn tôi cười: “Đây là bạn học mới Giang Độ của chúng ta.”

Cả lớp đều nhìn về phía tôi – một kẻ vô danh. Tôi gượng gạo gật đầu: “Chào mọi người!”

 

Bên cạnh vang lên giọng nói châm chọc: “Lớp trưởng, cậu không định nói rằng một người mặc đồ vỉa hè, thân hình khỏe mạnh như trâu này là vị tiểu thư từ nhỏ đã yếu ớt được đưa lên núi dưỡng bệnh chứ?”

Cô ta lại trợn mắt nhìn tôi: “Đừng tưởng cùng họ Giang mà có thể lợi dụng danh tiếng của Tiểu Âu.”

Lớp trưởng nhìn tôi, ngượng ngùng gãi đầu. Các bạn nhanh chóng quên mất chuyện này, tất cả vây quanh Giang Âu kết giao. Tôi lặng lẽ lách đến chỗ trống, nhai chiếc bánh bao mua từ căng tin.

“Cậu chưa ăn tối à? Cái này cho cậu.”

Lớp trưởng đưa tôi một cái đùi gà được đóng gói tinh xảo.

Nhìn qua đã biết rất đắt tiền! Tôi sợ ăn xong sẽ đau bụng cả ngày. Nhưng từ chối tấm thịnh tình của bạn học mới hình như không hay lắm, đây là lần đầu tiên tôi có bạn học!

“Cảm ơn cậu.”

Tôi nhận lấy đùi gà. Sư phụ từng dạy ân tình phải đền đáp, hình như tôi chẳng mang theo gì. Cuối cùng, tôi lấy ra sợi dây chuyền ông nội cho.

“Cái này tặng cậu, ừ… nhìn cũng được.”

“Cảm ơn!”

Tôi bỏ đùi gà vào túi, vừa tiếp tục ăn bánh bao vừa quay lại, bắt gặp ánh mắt thương hại của lớp trưởng. Cậu ta hình như hiểu lầm điều gì rồi.

“Bạn Giang, để tôi tặng cậu một bộ quần áo làm quà làm quen nhé.”

Tôi liếc nhìn mấy miếng vá trên người, lắc đầu như chong chóng. Bộ này là “Bách Gia Y” do sư phụ đặt các làng dưới núi may, xin từng nhà một mảnh vải, có thể phần nào hóa giải số phận long đong của tôi. Không có nó, đừng nói ăn thịt, uống canh cũng khiến tôi dị ứng khắp người. Lớp trưởng ơi, hãy để tôi yên. Đang nói chuyện, cô chủ nhiệm Tần lấy danh sách điểm danh.

Giang Âu đứng đầu, tôi xếp cuối. Về sau tôi mới biết thứ tự này dựa theo điểm đại học.

“Nghe nói cô ta vào Đại học Nam Giang nhờ thư giới thiệu của ông nội ở quê. Người như vậy sao có thể là cháu gái ông Giang? Nhìn Tiểu Âu kia, khí chất hơn người, lại xinh đẹp, không những thế còn đỗ đầu. Nhìn thế nào cũng là bậc ưu tú nhất. Tốt nhất đừng dính vào một số người!”

Cô chủ nhiệm Tần đẩy kính, nghe thấy những lời này cũng làm ngơ. Ồ không, cô ấy thậm chí chẳng thèm nhìn tôi.

“Các em, ngày mai có lãnh đạo đến kiểm tra. Mọi người phải hết sức cảnh giác. Vì vậy, đối với một số học sinh có vấn đề về ngoại hình, mong các em chủ động giúp nhà trường, để trường có diện mạo tốt hơn, xin đừng xuất hiện vào ngày mai.”

Sau khi cô thông báo kết thúc, điện thoại tôi reo: “Sư tỷ! Đệ nghe ông nội Giang nói tỷ xuống núi rồi?”

Tôi lẳng lặng đưa điện thoại ra xa: “Cậu lúc nào cũng ồn ào thế.”

 

“Đệ năn nỉ sư phụ mãi mới biết tỷ ở Nam Giang. Ngày mai đệ sẽ đến trường tỷ, lâu lắm không gặp rồi.”

Tôi nhướng mày: “Cậu là vị lãnh đạo lớn đến kiểm tra đó hả?”

Đầu dây bên kia cười: “Tỷ yên tâm, đệ sẽ ngoan ngoãn, không gây phiền cho tỷ đâu!”

Tuy là sư đệ nhưng cậu ta thực tế lớn hơn tôi cả chục tuổi. Có lẽ do ở sư môn từng bị tôi đánh cho sợ, thành ra thành một kẻ cuồng sư tỷ. Nghĩ đến bộ dáng ngốc nghếch của cậu ta, tôi bất lực ôm trán.

“Tin nóng! Tin nóng! Ngày mai người đến là Trần gia từ Kinh thành. Giang Âu, nghe nói Trần gia hợp tác làm ăn với nhà cậu, cậu có biết ai sẽ đến không?”

Mặt Giang Âu thoáng đơ lại, cô mỉm cười nhẹ: “Việc kinh doanh do người lớn lo, tôi ít khi hỏi đến.”

Thấy mọi người có vẻ thất vọng, cô nói thêm: “Nhưng tôi có thể giới thiệu mọi người.”

“Ôi, Giang Âu, cậu giỏi quá!”

Cô khẽ cười, ánh mắt thoáng liếc về phía tôi.

Hôm sau. Tôi đang ngủ say thì bị tiếng động của bạn cùng phòng đánh thức.

“Xin lỗi làm phiền cậu. Cô chủ nhiệm yêu cầu cả lớp ra đón lãnh đạo. Sắp muộn rồi nên hơi ồn.”

“Sao nói nhiều thế? Cô ta đâu cần xếp hàng nghênh đón, chúng ta đi nhanh đi.”

Tôi chưa kịp phản ứng thì điện thoại reo, Trần Thuật – tiểu tử kia đã nhắn cho tôi cả trăm tin nhắn vô thưởng vô phạt. Tôi ném điện thoại, trùm chăn ngủ tiếp.

Hai tiếng sau tỉnh dậy. Nhấc điện thoại lên, toàn tin nhắn của lớp trưởng và Trần Thuật.

Lớp trưởng: “Vị lãnh đạo này trẻ và đẹp trai quá!”

Mười lăm phút sau. Lớp trưởng: “Lãnh đạo đứng ở cổng không vào, hình như đang chờ ai.”

Một tiếng sau. Lớp trưởng: “Không chịu nổi nữa rồi. Vị lãnh đạo này tính làm gì vậy? Dù đẹp trai đến mấy cũng không thể đứng mãi thế!”

Trần Thuật: “Sư tỷ, đệ đến cổng trường rồi, đệ vào được chưa?”

Mười lăm phút sau. Trần Thuật: “Sư tỷ, đệ sẽ đợi chỉ thị của tỷ ở cổng trường.”

Một tiếng sau. Trần Thuật: “Sư tỷ, đệ làm sai điều gì khiến tỷ giận?”

Kèm theo ảnh khóc thảm thiết. Ôi! Quên mất sư môn còn có quy củ…

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 2

5 1 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

Bìa Cố vấn tình yêu của tôi
Cố Vấn Tình Yêu Của Tôi
Đầu kia sợi dây định mệnh
Đầu Kia Sợi Dây Định Mệnh
Bìa
Kết Hôn Sẽ Như Vậy Sao?
b15
Sống Chung Cùng Trợ Giảng
bìa
Thật phiền phức vì bạn thân hồi nhỏ của tôi lại là một đại ma pháp sư!
mwn5NeQkXasCfginZdBmUQ
Cái Nhìn Chăm Chú
Tags:
Hiện Đại, Ngôn Tình
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 | 90phut |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz