Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Sau

Chương 1

  1. Trang chủ
  2. Ánh Sáng Trên Đỉnh Đầu Anh
  3. Chương 1
Sau

“Chị Kiều, bên đoàn phim của anh Bạch có sự cố rồi chị!” Tiếng Tiểu Viên – trợ lý của Bạch Yến Từ – vang lên gấp gáp trong điện thoại, khi tôi đang lái xe tới bệnh viện.

Dạo này dạ dày tôi đau dữ dội, định tranh thủ hôm nay rảnh rang đi khám, xem ra không được rồi. Tôi giữ giọng bình tĩnh:  “Có chuyện gì vậy? Từ từ nói.”

Tiểu Viên nói rằng do đoàn phim sắp xếp không đúng ý, Bạch Yến Từ phải chờ diễn hai tiếng, thế là nổi giận, nhất quyết không quay nữa. Đạo diễn, nhà sản xuất, cả phó đạo diễn thay nhau tới dỗ cũng vô ích, giờ cả đoàn đang dừng vì anh ta.

Tôi thở dài, đáp ngắn gọn: “Chị qua liền đây.”

Cắn răng chịu cơn đau quặn trong bụng, tôi quay xe lại. Bạch Yến Từ – người vừa đầu tháng được đề cử Nam diễn viên được yêu thích nhất, mới hai mươi sáu tuổi đã ngồi vào hàng tuyến một. Nhưng càng bước lên cao, tính khí của cậu ta càng trở nên thất thường. Khi tôi tới phim trường, Tiểu Viên như bắt được cứu tinh, vội kéo tôi đến xe của Bạch Yến Từ. Tôi còn chưa kịp chạm tay vào tay nắm cửa thì cánh cửa đã bật mở. Một mỹ nhân rực rỡ bước ra Sở Nhân, nữ chính của bộ phim này.

Cô ta đảo mắt nhìn tôi từ trên xuống, nở nụ cười dịu dàng mà châm chọc: “Chị là chị Kiều Hi quản lý của anh Yến Từ hả? Làm việc thiếu chuyên nghiệp ghê, để diễn viên ngồi đợi quay hai tiếng mà không thấy bóng dáng đâu. Hèn chi anh Yến Từ giận cũng phải.”

Tôi khẽ cau mày, chờ cô ta đi khỏi rồi mới mở cửa bước vào. Bạch Yến Từ đang dựa ghế, đeo kính gọng vàng, gương mặt tuấn tú toát ra vẻ cao ngạo, lạnh nhạt. Vừa thấy tôi, cậu ta nhíu mày:  “Chị đi đâu vậy?”

Tôi còn chưa kịp trả lời thì cậu ta đã hừ lạnh, nói tiếp:  “Chị thiếu chuyên nghiệp như vậy, mất mặt tôi lắm, biết không?”

Tiểu Viên định lên tiếng giải thích, nhưng tôi giơ tay cản, chỉ nhẹ giọng nói:  “Khoan bàn chuyện khác, A Từ, giờ cậu ra quay phim trước được không? Cả đoàn đang chờ một mình cậu, lộ ra ngoài thì chẳng hay đâu.”

Cậu ta uể oải đổi tư thế, giọng lười biếng:  “Bọn họ bắt tôi chờ hai tiếng, thì tôi cũng phải để họ chờ đủ hai tiếng.”

Tôi im lặng. Khuyên không được, tôi đành đi gặp đạo diễn, rồi cố tình sai Tiểu Viên mua thuốc hạ sốt mang ra xe, lấy cớ Bạch Yến Từ đang mệt, lát nữa khỏe sẽ quay ngay.

Mọi việc tạm ổn, tôi mới ôm bụng đau chui vào phòng rửa tay.  Bên cạnh là mấy cô đang dặm phấn, vừa làm vừa tán gẫu.

“Nghe nói quản lý của anh Bạch chỉ mới lăng xê đúng một người thôi đó.”

“Thế hả? Thế thì non tay lắm.”

“Ừ, đúng là chó ngáp phải ruồi, may mắn hốt được đỉnh lưu.”

Tôi nghe rồi chỉ cười nhạt. Không phải lần đầu. Ba năm qua, kể từ khi Bạch Yến Từ phất lên như diều gặp gió, người ta vẫn nói tôi may mắn “mèo mù vớ cá rán”, “chó ngáp phải ruồi”, đại loại thế.
Chẳng ai nhớ rằng tôi là người đưa cậu ta từ quán bar ngầm đến phim trường, là người đổ biết bao rượu, nôn biết bao lần để giành lấy vai diễn cho cậu ta. Tôi không trách người ngoài, nhưng không ngờ ngay cả Bạch Yến Từ cũng nghĩ vậy.

Trên đường về khách sạn, tôi đọc lại lịch trình ngày mai cho cậu ta.
Cậu ta nhắm mắt, hờ hững nói: “Ngày mai tôi không muốn làm việc. Chị kiếm đại lý do gì đó báo lại đoàn đi.”

Tôi nhíu mày: “Phim sắp đóng máy rồi, cậu nghỉ bây giờ không ổn đâu.”

Bạch Yến Từ lập tức mở mắt, lạnh giọng: “Cái này không được, cái kia cũng không được ngoài câu đó ra chị còn biết nói gì khác không? Chị là quản lý của tôi, chẳng lẽ đứng về phía tôi vô điều kiện lại khó đến vậy sao? Kiều Hi, chẳng lẽ chị quên nhờ ai mà chị có ngày hôm nay?”

Một chậu nước lạnh dội thẳng xuống tim. Giữa tiết cuối hè, tôi lại thấy lạnh đến thấu xương. Điện thoại cậu ta rung. Tôi liếc thấy cái tên “Nhân Nhân” hiện lên chắc là Sở Nhân.  Trả lời xong tin nhắn, hắn mở lịch trình tôi gửi, giọng có phần hòa nhã hơn. Tên tôi trong danh bạ của cậu ta đã đổi. Từ “Hi Hi tốt nhất thế gian” thành “Kiều Hi”.

Bốn năm trước, hắn từng chìa điện thoại cho tôi xem, cười rạng rỡ như đứa trẻ: “Không đổi! Chị Hi Hi vĩnh viễn không phải người cần che giấu!”

Còn giờ đây, người từng nói vậy lại sợ người khác nhìn thấy tôi. Tôi chỉ ừ nhẹ:  “Cậu thích thì đổi.”

Gần tới khách sạn, cậu ta lại mở miệng:  “À phải, mấy hôm trước công ty nói định để anh Từ làm quản lý cho tôi.”

Anh Từ người có thâm niên nhất, chuyên quản lý các nghệ sĩ tuyến một. Tôi im lặng. Bạch Yến Từ hơi lúng túng:  “Nhưng tôi không đồng ý.”

Tôi mỉm cười: “Không sao đâu, quay xong bộ này rồi tính.”

Nếu cậu ta thực sự không muốn đổi người, thì đã chẳng nhắc đến. Nhắc ra lúc này là để thăm dò tôi. Tôi nhắn hỏi thử anh Từ, anh chỉ trả lời gọn: “Không phải công ty muốn đổi, mà chính cậu ta chủ động đề nghị.”

Tôi bật cười. Hóa ra là vậy.

Hôm sau, cảnh quay ở bể bơi. Tôi đang nói chuyện với nhân viên thì nghe tiếng kêu cứu.
Không kịp nghĩ ngợi, tôi lao thẳng xuống nước.“Đừng sợ, có tôi đây.”

Nhưng khi kéo được cậu ta vào bờ, tiếng cười vang lên.  Bạch Yến Từ cười hả hê giữa làn nước, nói to:  “Thấy chưa, tôi bảo rồi, cần gì cứu hộ, nếu tôi có chuyện, quản lý của tôi còn lao nhanh hơn họ.”

Sở Nhân đứng bên mép bể, tươi cười: “Chị Kiều tốt với anh Yến Từ thật đó, nhưng chắc chị không biết, anh ấy biết bơi rồi do tôi dạy mà.”

Tôi đứng chết lặng trong làn nước lạnh buốt. Áo ướt sũng, tóc rối bời, nhếch nhác như một trò cười. Cảm giác có gì đó trong tim đứt phựt một tiếng. Tôi lặng lẽ che ngực, không nói một lời, bước lên bờ và rời đi. Sau lưng còn vang lên giọng của cậu ta:  “Chị không giận chứ?”

Tôi không trả lời. Về phòng nghỉ, tôi gọi cho Hứa tổng, giọng bình thản đến lạ: “Anh Hứa, đổi quản lý cho Bạch Yến Từ đi. Anh Từ hợp với cậu ta hơn.”

Hứa tổng mừng rỡ: “Em nghĩ thông được thì tốt quá. Công ty còn vài gương mặt mới tiềm năng, em xem ai hợp thì nhận nhé.”

Tôi nhìn qua cửa kính.  Bạch Yến Từ đang ngồi trên thành bể, cười nói với Sở Nhân, thỉnh thoảng lại quay đầu về phía tôi rời đi. Và tôi thấy rõ ánh sáng trên đỉnh đầu hắn đang dần tắt. Cả ánh sáng của Sở Nhân bên cạnh cũng mờ đi theo. Không ai biết, tôi có thể nhìn thấy ánh sáng trên đầu mỗi người  ánh sáng tượng trưng cho vận khí, cho con đường ngôi sao của họ.

Ngày đầu gặp Bạch Yến Từ, hắn chỉ là kẻ hát rong đầu phố. Tôi thấy vầng sáng lấp lánh yếu ớt trên đầu cậu ta, nên dừng lại nói:  “Cậu có đôi mắt rất đẹp. Nếu cậu đi đóng phim, tôi nhất định sẽ xem.”

Thế là tôi làm quản lý cho cậu ta, cùng cậu ta đi từ đáy vực đến đỉnh cao. Tôi từng nghĩ ánh sáng đó là do cậu ta tự thắp lên. Giờ mới biết  hóa ra ánh sáng cũng có thể tắt, còn con đường làm ngôi sao  có thể dừng bất cứ lúc nào. Tôi cười khẽ qua điện thoại: “Không cần đâu Hứa tổng, tôi xin từ chức.”

Trên đời này có biết bao người mang trong mình tiềm năng tỏa sáng. Trẻ con mới biết chọn một. Còn tôi  muốn tất cả.

Sau

Bình luận cho Chương 1

5 1 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

Tôi Là Kẻ Phản Diện
Tôi Là Kẻ Phản Diện
Chiêu Diêu
Chiêu Diêu (FULL)
Bí Mật Trong Điện Thoại
Bí Mật Trong Điện Thoại
Bìa Phu Nhân, Thân phận của người lộ rồi
Phu Nhân, Thân Phận Của Người Lộ Rồi
Quán Hương Tình Yêu: Em Là Sự Thiên Vị Rõ Ràng Của Anh
Quán Hương Tình Yêu: Em Là Sự Thiên Vị Rõ Ràng Của Anh (FULL)
Tình Yêu Thứ Ba
Tình Yêu Thứ Ba (FULL)
Tags:
Hiện Đại
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 | 90phut |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz