Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 8

  1. Trang chủ
  2. Anh Không Thích Thế Giới Này, Anh Chỉ Thích Em
  3. Chương 8 - Người trước mặt là người trong tim (2)
Trước
Sau

Rất lâu, tôi không hiểu tại sao anh lại thích một người như tôi.

Chúng tôi cứ thế mất liên lạc. Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi làm việc ở Trường Sa. Lần trường cũ kỷ niệm 60 năm thành lập, tôi về quê, gặp lại bạn bè cũ, mới biết F cũng vừa trở về.

Lớp trưởng gọi cho anh: “Bọn tao ở XX KTV, mày đến không?” Tôi linh cảm anh sẽ đến, quả nhiên, chẳng bao lâu lớp trưởng đã ra đón.

Tôi căng thẳng đến phát điên, ngồi không yên, cuối cùng nhát gan trốn vào nhà vệ sinh.

Tôi nấn ná ở đó hơn chục phút, tự xây dựng tinh thần, tự an ủi mình. Sửa lại tóc, hít sâu một hơi, đẩy cửa bước ra.

Giữa đám đông, tôi nhìn thấy anh ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Kỳ lạ thật, bốn năm không gặp, ánh đèn KTV mờ ảo, người đông kín, anh cũng chẳng ngồi chính giữa, vậy mà vừa bước vào, mắt tôi đã dừng lại ở anh.

Anh cắt tóc ngắn, mặc áo len đen tôi chưa từng thấy, gầy đi nhiều, cũng chững chạc hơn xưa.

Anh ngẩng lên, nhìn tôi vài giây, rồi lạnh lùng dời mắt đi, không hề có ý chào hỏi.

Không còn chỗ, tôi đành ngồi cạnh máy điểm bài, cúi đầu nghịch nghịch như rất bận. F ngồi cách tôi hai người.

Từ lúc anh xuất hiện, tôi không biết để tay chân chỗ nào, lòng rối bời. Phải tìm việc gì đó làm để giả vờ như không quan tâm đến sự tồn tại của anh. May thay trên bàn có lon cô-ca, tôi như thấy cứu tinh, cầm lên, bấm hai cái không mở được, đành ngượng ngùng đặt lại.

Ai ngờ vừa buông tay, lon cô-ca đã được người khác nhấc lên, “pạch” một tiếng mở nắp.

Là F.

Anh vừa bình thản mở lon, đặt trước mặt tôi, vừa nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh, suốt quá trình không thèm liếc tôi lấy một cái.

Đột nhiên tôi chỉ muốn khóc.

Sau lần ấy, quan hệ của chúng tôi dịu đi đôi chút, bắt đầu liên lạc lại. Nghe buồn cười thật, khi tuyệt giao chẳng cãi vã, khi làm lành chẳng khóc lóc, khi bên nhau chẳng tỏ tình, đến khi kết hôn cũng chẳng có cầu hôn long trọng – mọi thứ cứ tự nhiên đến, như thể cả hai đều biết trước nó sẽ xảy ra, chỉ là chờ đúng thời điểm mà thôi.

Sau lần ấy, chúng tôi dần nối lại liên lạc. Anh làm việc ở Bắc Kinh, tôi ở Trường Sa. Có lần anh đến đây công tác, tôi hẹn anh ăn cơm.

Hôm ấy tan làm, từ xa tôi đã thấy anh mặc áo khoác đen, một mình đứng dưới ánh đèn đường hút thuốc. Gió thu se lạnh, anh nhíu mày, trông đầy tâm sự, phía sau là ánh đèn neon rực rỡ, càng làm anh thêm cô đơn.

Mãi sau tôi mới biết, đó là giai đoạn thấp nhất trong đời anh, có lẽ là lúc anh tuyệt vọng nhất – gánh tội thay sếp, mất việc, nợ nần chồng chất. Anh thường mất ngủ đến khuya, dùng công việc điên cuồng để tê liệt bản thân, bao nỗi khổ chỉ giữ trong lòng, không ai để giãi bày, cũng chẳng muốn giãi bày.

Khoảnh khắc ấy, tôi đau lòng đến lạ. Cảm giác anh đang gánh trên vai một gánh nặng rất lớn, mà tôi chưa từng chia sẻ được gì, thậm chí còn không biết từ bao giờ anh đã học cách hút thuốc.

Tôi vòng ra sau vỗ nhẹ vai anh. Anh quay lại, thấy tôi, đôi mày giãn ra ngay, trông như rất vui, tiện tay dụi tắt điếu thuốc.

Hôm ấy chúng tôi nói chuyện rất nhiều, chủ yếu là kỷ niệm và công việc, né tránh chuyện tình cảm.

“Mình còn trẻ, mình muốn mở mang trời mới.”

“Xạo vừa thôi.” Anh mắng.

Tôi đành nói thật: “Hồi đi học có một chàng trai rất tốt thích mình, mình cứ nghĩ con người không nên quá ích kỷ, anh ấy đã bước tới chín mươi chín bước vì mình, mình cũng nên bước một bước vì anh ấy.”

Anh chẳng nể nang hỏi thẳng: “Không có thằng đó cậu chết à?”

“Chết thì không đến nỗi, nhưng chắc chắn sẽ tiếc nuối cả đời. Lớn thế này rồi, lần đầu tiên mình cảm thấy có người đáng để tôi dốc hết sức mà trân trọng, mình không muốn mất anh ấy nữa.”

Anh im lặng, cúi đầu hút điếu Bạch Sa. Tôi chỉ nhớ trong căn phòng mờ khói ấy, anh vẫy tay với tôi: “Xéo đi, hối hận thì quay lại.”

Thế là tôi kéo vali lên Bắc Kinh, đến nay chưa từng hối hận.

Mấy năm qua, tôi thay đổi rất nhiều – dần trở nên cởi mở, tự tin, thú vị. Tôi thời học sinh không phải thế: cô gái nhạt nhòa, lúc nào cũng lùng bùng trong bộ đồng phục rộng thùng thình, đeo kính cận dày cộp, tóc đuôi ngựa buộc cao, thả tóc xuống hay giơ tay phát biểu đều cần lấy hết dũng khí.

Rồi tôi rời nhà, một mình lên thành phố học đại học, quen một đám chiến hữu siêu sống động. Ra trường lại va vào đủ kiểu người, vứt bỏ tự ti tuổi trẻ, bước vào xã hội người lớn. Từ chân sai vặt lên đến gánh được việc lớn. Ai cũng bảo trưởng thành tàn nhẫn, tôi thì thấy ngược lại – trưởng thành là điều tuyệt vời nhất trên đời: luôn có hy vọng, chẳng sợ thua, bao cảnh đẹp rực rỡ chỉ khi lớn mới chạm tới được.

Thời gian F không ở bên, tôi ngộ ra một chuyện:

Vấn đề không phải tại sao anh yêu tôi, mà là tôi có xứng đáng được yêu hay không?

Tôi rất đồng tình với Lâm Tịch: thích một người giống như thích núi Phú Sĩ – bạn thấy được nó, nhưng không thể mang nó đi. Điều duy nhất bạn làm được là tự mình bước tới, giành lấy người mình yêu.

Mất bao năm tôi mới hiểu đạo lý này. May mà người tôi tưởng cả đời sẽ không tha thứ cho tôi, vẫn đứng nguyên chỗ cũ chờ tôi.

Nên tôi nói, gặp F là điều may mắn nhất đời tôi.

Lúc tôi ngốc nghếch nhất, từng bảo anh: “Anh đi đi, anh sẽ tìm được người tốt hơn.”

Anh đáp một câu đến giờ vẫn làm tôi rung động: “Tôi chưa bao giờ muốn người tốt hơn, tôi chỉ muốn người trước mắt. Rốt cuộc em bao giờ mới hiểu?”

Phải, giờ tôi hiểu rồi. Cảm ơn anh chưa từng bỏ rơi tôi, cảm ơn anh đủ kiên nhẫn chờ một cô gái chậm rãi lớn lên.

Trăng dưới nước là trăng trên trời, người trước mắt chính là người trong tim.

 

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 8

5 1 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

[21+] Hiến Tế Cho Yêu Thần
[21+] Hiến Tế Cho Yêu Thần
Bìa (5)
Shiori Và Yuki
Bác Sĩ Khâu, Anh Có Phải Đã Thầm Thích Tôi Rồi Không
Bác Sĩ Khâu, Anh Có Phải Đã Thầm Thích Tôi Rồi Không
sep doc ac (1)
Trêu Chọc Cấp Trên Ác Ma
[21+] Vai Diễn Không Dành Cho Tôi
[21+] Vai Diễn Không Dành Cho Tôi
bìa tiểu phẩm
Tiểu Phẩm Của Cặp Đôi Mắt Cụp
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 | 90phut | Fun88 | Fun88 | https://avilla.co.com/ |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz