Chương 5
- Trang chủ
- Anh Không Thích Thế Giới Này, Anh Chỉ Thích Em
- Chương 5 - Cuộc sống hằng ngày của hai anh em lầy lội (1)
001
Tôi có một người anh trai tên là Quan Triều, hơn tôi một tuổi. Dù cùng cha mẹ sinh ra, nhưng chúng tôi chẳng giống nhau chút nào.
Từ bé gã đã thông minh hơn tôi. Khi tôi chơi xếp hình, gã chơi điện trở và ampe kế. Tôi đang học bảng cửu chương, gã đã thuộc lòng bảng tuần hoàn nguyên tố. Gã còn có thể tranh luận với thầy về việc “chuyển động của điện tích sinh ra từ trường có vi phạm định luật bảo toàn năng lượng không”, còn tôi thì… không hiểu nổi một dấu chấm câu nào trong đó.
Tôi đã nhiều lần nghi ngờ rằng anh có hai cái đầu, và một trong số đó chính là cái của tôi bị gã lấy mất.
Hồi nhỏ tôi cực kỳ ghen tị với những đứa con một. Quan Triều và tôi đánh nhau suốt, mà gã thì chẳng bao giờ nhường.
Năm ngoái, chị họ tôi sinh đứa thứ hai, cậu con lớn buồn bã lắm. Trong buổi tiệc đầy tháng, Quan Triều tươi như hoa nói với người ta: “Chúc mừng nhé, từ giờ làm sai còn có đứa đổ vỏ thay rồi.”
Nghe thế mới thấy, tuổi thơ tôi thảm đến mức nào.
002
Hồi nhỏ gã ấy rất hay bắt nạt tôi: không cho chơi cùng, còn cướp đồ ăn vặt của tôi nữa. Tôi mập hơn gã, nên trong mấy trận chiến tay đôi thường chiếm thế thượng phong.
Nhưng gã là diễn viên bẩm sinh. Mỗi lần thấy tôi vừa giơ tay lên, chỉ cần mẹ vừa xuất hiện, gã lập tức ngã lăn ra đất, ôm đầu, lăn lộn gào khóc – động tác liền mạch như kịch câm chuyên nghiệp. Kết quả là… tôi bị mẹ đánh tơi tả.
Tôi cũng chẳng vừa. Có lần mẹ dạy chúng tôi viết chữ, tôi chưa viết được tên mình, nhưng lại học được cách viết tên gã. Thế là tôi viết “Mộ Quan Triều” lên que kem đã ăn xong, cắm ngay ngắn vào chậu hoa trong nhà.
Lần đó… tôi lại ăn đòn nữa.
Tình anh em có nhiều kiểu: thân thiết, hòa thuận, hờ hững, xa cách. Còn tôi với Quan Triều thuộc loại – từ bé đánh nhau đến lớn.
Cái miệng của gã đúng là “trời sinh ra để chọc người ta tức”. Tôi hồi nhỏ là một cô bé mũm mĩm, mẹ sợ lạnh nên luôn mặc cho chúng tôi nhiều lớp quần áo. Gã mặc bao nhiêu vẫn gọn gàng, còn tôi thì tròn như quả bóng.
Quan Triều nhìn tôi lo lắng nói: “Sau này mày lấy chồng phải làm sao đây. Cô dâu người ta mặc váy cưới là công chúa, còn mày mặc lên chỉ như cái bánh bao…”
Thế là đêm đó tôi mơ thấy Tuxedo Mặt nạ đến cưới tôi, trong nhà thờ linh thiêng, cha xứ nói: “Giờ chú rể có thể hôn cô dâu.”
Tuxedo chậm rãi nâng tấm mạng che mặt của tôi lên – bên dưới là một chiếc bánh bao nhân thịt cải thảo.
Sau này tôi lớn, chẳng hiểu sao lại gầy hẳn đi. Dạo gần đây cân thử, chưa đến bốn mươi ký, vui sướng gửi ảnh cho gã: “Nhìn này, chưa đến 90 cân nhé~”
Quan Triều đáp lại ngay: “Con gái dưới 50 ký, hoặc là lép, hoặc là lùn. Mày có cả hai luôn ha~”
003
Tôi đi học sớm, nên tiểu học và trung học đều học cùng lớp với Quan Triều. Gã học cực giỏi, chẳng cần nghe giảng vẫn đứng nhất. Tôi từng nghĩ anh tôi là vô địch thiên hạ – cho đến khi gặp F.
Hai người họ như sinh ra để đối đầu, mỗi lần thi F đều hơn Quan Triều chút xíu. Bề ngoài gã tỏ ra không để tâm, nhưng tôi biết trong lòng Quan Triều cực kỳ khó chịu.
Lần đầu hai người “chạm trán” là sau giờ tan học. Tôi đang đợi Quan Triều đánh bóng xong để cùng về, thì F tới tìm tôi – hình như tôi cầm nhầm sách của cậu ấy.
Không biết ma xui quỷ khiến sao, Quan Triều đang chơi bóng lại chạy qua bắt chuyện, giọng rõ ràng là kiếm chuyện nói cho bằng được.
“Đi về à?”
F không trả lời, ánh mắt đầy nghi hoặc “Cậu là ai?”.
Quan Triều tự giới thiệu: “Tôi là Quan Triều, lớp 9.”
F nhướn mày: “Ai cơ?”
Quan Triều sững sờ: “Cậu không biết tôi à?”
F lắc đầu.
Quan Triều tiếp tục: “Chúng ta học cùng lớp bồi dưỡng Toán nâng cao, tôi là lớp trưởng, không nhớ thật à?”
F vẫn giữ nét mặt thản nhiên.
Quan Triều cố gắng nói tiếp: “Cậu thật không nhớ sao? Mỗi lần thi tôi đều ngồi sau cậu (chúng tôi xếp chỗ theo thứ hạng). Lần đầu tôi kém cậu 5 điểm, lần hai là 8 điểm, lần gần nhất suýt vượt cậu, chỉ thua 1 điểm thôi…”
F nhìn gã, trông như muốn nói gì đó để xoa dịu tình hình, nhưng hiển nhiên với cậu ta, chuyện “xã giao” là nhiệm vụ quá khó. Nghĩ hồi lâu, F chỉ nói một câu:
“Vậy cố gắng thêm nhé.”
Rồi bình thản lấy lại cuốn sách trong tay tôi, phất tay áo bỏ đi, để lại anh tôi đứng sững, câm nín như tượng.
004
Hồi nhỏ từng có phóng viên đến nhà phỏng vấn, hình như là vì Quan Triều đạt giải gì đó.
Đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ phóng viên đó, rất thích làm bộ làm tịch. Đầu tiên là yêu cầu Quan Triều đấm lưng cho mẹ, sau đó lại bắt Quan Triều kèm tôi làm bài tập, còn phóng viên bên cạnh thì chụp ảnh tanh tách.
Nói đùa à, Quan Triều hoàn toàn không bao giờ dạy tôi làm bài tập, bài tập của gã đều là tôi làm cho gã, biết không?
Sau đó phóng viên còn đòi chụp ảnh tường nhà treo đầy giấy khen. Có lẽ trong đầu ông ta, nhà của “học sinh giỏi toàn diện” đều dán chật tường bằng bằng khen. Nhưng nhà tôi thì thật sự không có – vì Quan Triều đem giải thưởng, giấy khen về đều quẳng một chỗ.
Đến khi gần xong buổi phỏng vấn, phóng viên hỏi: “Cháu có thể chia sẻ một chút bí quyết học tập không?”
Quan Triều suy nghĩ một hồi, đáp gọn lỏn: “Không có.”
Phóng viên lại hỏi: “Vậy sao cháu lúc nào cũng đứng đầu lớp?”
Gã tỉnh bơ nói: “Vì những người khác… đều quá ngốc thôi.”
005
Quan Triều cực kì cực kì yêu bản thân, ngày nào cũng sống trong ảo tưởng “ta đây đẹp trai nhất vũ trụ”. Con gái mà lỡ nhìn gã thêm hai lần, gã lập tức tin người ta thích mình; còn ai không nhìn, thì trong mắt gã – là do đối phương “quá e thẹn, không dám đối diện với vẻ đẹp này”.
Từ bé gã đã là fan ruột của kiểu chị đẹp quyến rũ. Ngày xưa gã từng thầm thích một bà chi, bà chị này là một thiếu nữ – xinh đẹp, nổi loạn, học chưa hết cấp ba đã nghỉ học, lúc bạn bè cùng tuổi còn cắm đầu học, thì chị ấy đã biết trang điểm, biết vào bar.. Quan Triều bị chị ấy làm cho mê mẩn đến mức thần hồn điên đảo.
Gã từng không biết xấu hổ mà nói với tôi:
“Ngực to mới gọi là phụ nữ. Còn mày hả?”
Rồi gã lướt mắt đánh giá từ đầu đến chân tôi, chốt câu xanh rờn:
“Cùng lắm chỉ được gọi là giống cái thôi.”
Tôi tức đến muốn phun máu tại chỗ.
006
F rất ít dùng WeChat, mà cũng chẳng bao giờ đăng bài. Hiếm hoi lắm mới thấy gã up một tấm ảnh, nội dung là:
“Tăng ca. Bận.”
Bên dưới, bình luận lập tức nổ tung:
Đồng nghiệp A: “F thiếu gia vẫn còn làm à? Bà xã mà thấy chắc xót lắm.”
F trả lời: “Cô ấy ngủ rồi.”
Đồng nghiệp B: “Không ngờ ông chủ động đăng ảnh cơ đấy!”
F: “Ừ.”
Bạn học C: “Định lấy tuổi trẻ đổi lấy tương lai hả?”
F: “Không.”
Bạn học D: “Trong lớp giờ chỉ còn cậu là nở mày nở mặt, nhớ rước vinh quang về cho chúng tôi nha.”
F: “Không dám.”
Quan Triều: “Đi công tác à?”
F: “Ừ.”
Quan Triều: “Thế em gái tôi đâu?”
F: “Ở Chiang Mai.”
Quan Triều: “Yên tâm để nó đi chơi một mình hả? Lỡ vợ bị người ta cướp thì sao.”
F: “Không sao.”
Quan Triều: “Cậu chiều nó quá, coi chừng nó leo đầu cậu đấy.”
F: “Không.”
Quan Triều: “Tên kia, cậu không thể trả lời nhiều hơn hai chữ à?!”
F: “Không thể.”
Quan Triều: “Thôi, tháng sau tôi ra Bắc Kinh, rảnh thì đi nhậu với tôi.”
F: “Được.”
Tôi chen vào: “Hay quá! Em đi đón anh nha!! Uống rượu nhớ gọi em với!!!”
F: “Sao chưa ngủ?”
Tôi: “Không ngủ được, em nằm cả hai tiếng rồi. Đang tính đi mua thuốc ngủ mà không biết chỗ nào còn mở.”
F: “Không được uống thuốc. Gọi phục vụ phòng mang ly sữa nóng, uống xong tắt điện thoại đi, hai mươi phút nữa anh gọi kiểm tra.”
Quan Triều: “Oh Shit! Phân biệt đối xử quá đáng rồi đấy!!!”
007
Tôi than với gã Quan Triều: “Em thấy F thay đổi rồi.”
Gã hỏi: “Sao nữa?”
Tôi nói: “Hồi nhỏ anh ấy đối xử với em tốt lắm. Chép bài hộ, mang bánh đến cho, em ngủ gật trên lớp thì anh ấy giúp che mắt thầy cô. Ai bắt nạt em, anh ấy là người đầu tiên đứng ra bảo vệ. Còn bây giờ á? Suốt ngày bày trò chọc ghẹo em, lấy IQ ra nghiền nát em. Em cãi không lại anh ấy, kiếm tiền cũng chẳng bằng anh ấy. Sau này anh ấu mà rước về một em trẻ đẹp thì em chắc chỉ còn nước xách vali về nhà mẹ đẻ.”
Quan Triều vội cắt lời: “Chuyện đó không bao giờ xảy ra.”
Tôi hít mũi: “Anh đừng an ủi, tình hình bây giờ nghiêm trọng lắm.”
Gã bình thản đáp: “Ý anh là… nhà mẹ đẻ tuyệt đối sẽ không chứa em đâu.”
Tôi giận đi mách mẹ: “Mẹ ơi, anh con là anh ruột thật không? Con không phải quà khuyến mãi nạp tiền chứ?”
Mẹ suy nghĩ một lúc rồi nghiêm túc đáp: “Trường hợp của con chắc là mua một tặng một đấy.”