Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 4

  1. Trang chủ
  2. Anh Không Thích Thế Giới Này, Anh Chỉ Thích Em
  3. Chương 4 - Người bạn cùng bàn (2)
Trước
Sau

006

Giọng của F đặc biệt dễ nghe – rõ ràng, trầm ổn, là kiểu phát âm chuẩn mực hiếm thấy ở người miền Nam. Mỗi lần thi nghe tiếng Anh, cô giáo đều nhờ anh đọc băng ghi âm.

Tôi nhân cơ hội năn nỉ: “Bạn đọc đến câu đúng thì kéo dài giọng một chút nhé?”

“Không.”

“Không ai phát hiện đâu, bạn chỉ cần gợi ý vài câu khó thôi.”

“Không.”

“Lần sau tớ nhất định sẽ ôn nghiêm túc, lần này giúp tớ một chút thôi mà.”

“Không.”

“Bạn nỡ lòng nào thấy tớ chết chìm mà không cứu?”

“Tớ không giúp bạn gian lận.”

Tôi phụng phịu: “Nhưng mẹ tớ nói nếu lần này tớ lại trượt, bà sẽ nhốt tớ trong nhà, không cho đi đâu hết.”

Lúc đó, chúng tôi còn hẹn nhau cuối tuần đi dã ngoại nướng thịt.

Anh vẫn cúi đầu đọc sách, chẳng thèm đáp.

Ai ngờ hôm thi, khi giọng anh vang lên trong loa:

“C. Show – her – the – way – to – the – hospital – ”

Tôi chỉ biết úp mặt vào bàn, đỏ bừng cả tai. Đúng là “đánh mặt” chuyên nghiệp thời chưa có khái niệm đó!

Còn lần khác, anh bị cảm rất lâu không khỏi. Tôi lo lắm, định mang thuốc cho anh, nhưng ngại quá không dám. Cô gái ngây ngô trong tôi nghĩ ra một cách “vòng vo”: về nhà gội đầu bằng nước lạnh… để tự làm mình bị cảm.

Hôm sau đeo khẩu trang đến lớp, tôi chia thuốc cảm cúm cho anh, cố ý nhấn mạnh là “nhân tiện” mang cho anh.

Anh hỏi: “Sao bạn cũng bị cảm cúm? Bị tớ lây cho à?”

Tôi lắc đầu, không dám nói thật, sợ bị cười nhạo đến chết.

Ai ngờ gã này cảm cúm hôm sau đã khỏi rồi, còn tôi ngược lại ngày ngày hắt xì, chóng mặt váng đầu một tháng.

Bây giờ nghĩ lại, đúng là phát khóc vì sự dở hơi của mình.

007 

Sang học kỳ mới, trường sắp xếp lại chỗ ngồi. Tôi và bạn học F không còn ngồi cùng bàn nữa. Hôm chia tay, lòng tôi buồn thê thảm, còn vụng trộm khóc một trận, cảm giác như cả bầu trời sắp sụp xuống.
Khi đó tôi nhút nhát, rụt rè – chẳng giống bây giờ tí nào. Còn anh thì chẳng bao giờ chủ động bắt chuyện với ai, thế nên sau khi tách bàn, gần như chúng tôi chẳng nói chuyện nữa.

Mỗi hai tuần lớp tôi lại phải vào phòng thí nghiệm để học Hóa. Mà chỗ ngồi trong phòng thí nghiệm lại dựa theo sơ đồ chỗ ngồi đầu năm học. Điều đó có nghĩa là – chỉ khi học thực hành hóa học, tôi mới có cơ hội được ngồi cạnh anh.

Vì vậy, mỗi khi nhìn thấy “Hóa học thực nghiệm” trong thời khóa biểu, tâm trạng tôi liền phơi phới, hệt như vừa trúng xổ số. Đêm hôm trước còn cẩn thận chọn bộ quần áo đẹp nhất, gấp ngay ngắn để trên đầu giường, háo hức chờ đến sáng.

Có lần, trường phát phiếu khảo sát, bảo ghi tên môn học yêu thích và giáo viên yêu thích nhất. Mọi người đều viết những môn như Toán, Văn, Địa lý. Còn tôi nghịch ngợm viết: “Hóa học thực nghiệm.”

Ra chơi, tôi lên văn phòng, thấy lớp trưởng đang tổng hợp phiếu. Cậu ta bảo:
“Người chọn môn tiếng Anh nhiều nhất, chắc vì cô chủ nhiệm dạy Anh.”

Tôi gật đầu, tỏ vẻ không để tâm.

Cậu ấy lại nói: “Có hai người viết là Hóa học thực nghiệm cơ.”

Tôi ngẩng phắt lên: “Hai người?!”

Cậu ta đáp: “Ừ, đúng thế.”

Khoảnh khắc ấy, trong lòng tôi như có một chùm pháo hoa rực rỡ nổ bừng – phốp! – ánh sáng ấm áp bung nở khắp nơi.

008

Năm lớp 11, trường bắt đầu chia lớp khối tự nhiên và xã hội. Trước khi tách lớp, ai nấy đều bận rộn viết sổ lưu bút.

Viết lưu bút thật ra là một chuyện rất mập mờ và thú vị – những điều ngại nói ra có thể lặng lẽ gửi gắm trong từng dòng chữ. Không ít người trong lớp tôi đã “tỏ tình” ngay trong lưu bút, và rồi… họ thật sự thành đôi.

Tôi cũng mua một cuốn, để tất cả bạn bè trong lớp viết vào. Đến cuối cùng, tôi mới “thuận nước đẩy thuyền” đặt cuốn sổ ấy trước mặt F.

Ban đầu anh ấy tỏ vẻ không hứng thú, nói: “Nhảm quá.”

Tôi năn nỉ, dỗ mãi, cuối cùng anh mới chịu: “Để đó đi, rảnh tớ viết cho.”

Nhưng mà… anh vĩnh viễn chẳng bao giờ rảnh. Mãi cho đến khi năm lớp 11 gần kết thúc, anh mới nhớ ra mà trả lại sổ cho tôi.

Tôi háo hức mở ra, tim đập loạn xạ – Kết quả là, dòng chữ của anh chỉ vỏn vẹn tám chữ: “Chăm học cho tốt, đừng có lười.”

Tôi tức đến muốn bốc khói!

Về sau tôi mới hiểu, anh ta đúng là cáo già đội lốt học sinh ngoan. Sổ lưu bút của tôi ở chỗ anh, nên tôi cứ phải tìm cớ chủ động tới gặp anh mãi. Mà anh thì thong thả lật xem từng trang, đọc hết lời nhắn của tất cả nam sinh trong lớp tôi – kiểm tra kỹ lưỡng xem có “gian tình” nào không. Xác nhận an toàn xong, anh mới thản nhiên viết vài chữ cho có lệ… Rồi hờ hững trả lại tôi.

009

Lên lớp 11, trường phân ban: tôi vào ban xã hội, F vào ban tự nhiên, lại cùng lớp với anh trai tôi.

Để tiết kiệm thời gian, mẹ F thuê cho anh một căn phòng nhỏ gần trường. Sau đó, anh trai tôi cũng chuyển đến ở chung. Hai “học bá” bắt đầu cuộc sống “ở cùng” – nghe sao cứ sai sai.
Một hôm như thường lệ, tôi mang quần áo đến cho anh trai, lớp toán là lớp trọng điểm phải tự học đến chín giờ cho nên trong nhà không có người. 

Lúc tan học mưa rất to, mà vốn dĩ tôi chẳng bao giờ mang ô. Ướt như chuột lột, tôi nghĩ nhà chẳng có ai, liền tắm rửa sạch sẽ, tiện tay mặc tạm chiếc áo phông anh trai treo trong phòng tắm.

Xong xuôi, tôi cầm sách vào phòng anh trai đọc, định đợi mưa tạnh rồi về. Đang cúi người lấy nước, thì cửa phòng tắm “xoẹt” một tiếng mở ra – 

Tôi quay đầu lại, và thấy F.

Anh vừa tắm xong, tóc còn ướt, mà – chỉ mặc mỗi chiếc quần, để trần cả nửa thân trên!

Tôi chết lặng nhìn từng giọt nước từ mái tóc anh lăn xuống, men theo cổ, trượt qua vai, rồi uốn lượn dọc theo làn da ấm nóng ấy…

Không khí trong lồng ngực tôi bỗng nghẹn lại.

Anh chỉ thản nhiên nhìn tôi, ánh mắt điềm tĩnh đến mức đáng sợ. Đáng ra, trong tình huống này người ta sẽ hỏi: “Sao bạn lại ở đây?” hoặc “Bạn đến từ khi nào thế?” để phá tan bầu không khí ngượng ngùng chứ nhỉ?

Nhưng không – anh chẳng nói gì cả.

F bình tĩnh bước đến, đặt chiếc khăn đang vắt trên vai lên đầu tôi, giọng khẽ khàng: “Bạn cũng tắm rồi à?”

Tôi ngẩn người, gật đầu: “Ừm.”

Anh nhận lấy cốc nước trong tay tôi, giúp tôi rót đầy lại, rồi đưa về phía tôi: “Anh bạn lát nữa mới về, một lát tớ đưa bạn về nhà.”

Tôi vẫn ngây ngốc: “Ừm.”

Và thế là – tôi cứ thế ôm cốc nước, đầu còn trùm chiếc khăn tắm của anh, chân mềm nhũn, loạng choạng rời đi như mộng du.

Sau này nhớ lại chuyện đó, tôi tức đến nghiến răng: “Anh khi đó là cố tình trêu em đúng không hả?!”

Anh liếc tôi: “Trách anh à? Cái áo em mặc khi đó là áo của anh đấy.”

Tôi: “……”

010

Trường tổ chức đại hội thể thao, tôi bị chỉ định tham gia chạy tiếp sức.

Trong lúc khởi động, tôi gặp F. Tim đập loạn xạ, tay chân run như cầy sấy. Anh bảo sẽ đứng cổ vũ tôi, tôi liền chỉ vào khán đài cạnh vạch xuất phát: “Lát nữa bạn và anh trai tớ đứng ở đây nhé.”

Anh gật đầu đồng ý.

Lúc sắp xuất phát, tôi quay lại nhìn – chẳng thấy hai người đâu cả. Hỏi ra mới biết, giáo viên gọi họ sang khu nhảy cao tập hợp.

Tiếng súng nổ, cả sân vận động vang rền tiếng hò reo. Tôi rối như tơ vò, căng thẳng đến đau bụng. Tôi là người chạy thứ hai, nhìn thấy người đầu tiên sắp đến, tôi theo phản xạ quay đầu – và suýt tưởng mình hoa mắt:

Anh đứng đó thật. Đúng ở vị trí tôi từng chỉ.

Khoảnh khắc ánh mắt hai người giao nhau, tôi bỗng thấy lòng bình yên đến lạ.

Sau này anh kể, ngay khi tôi nhìn thấy anh, lại còn phấn khích giơ tay vẫy, quên mất mình đang thi. Nhưng tôi không nhớ. Tôi chỉ nhớ rõ cảm giác hạnh phúc đến run rẩy ấy – thấy anh đứng đó, trong tim tôi dường như có thứ gì ấm áp tràn ra, cuộn lấy tất cả lo âu.

Thật lạ.
Tuổi trẻ của tôi không có nhiều niềm vui – tôi luôn sợ thất vọng, nên chẳng dám mong chờ gì. Nhưng đối với anh, tôi lại tin tưởng vô điều kiện.

Chưa từng có ai khiến tôi cảm thấy an toàn đến thế.

011

Lần đầu tiên trong đời tôi xem một buổi biểu diễn múa ba-lê, là đi cùng bạn học F. Người múa chính trong buổi đó chính là mẹ của F. Sau khi buổi diễn kết thúc, F đi vào hậu trường tìm mẹ, tôi cũng rón rén theo sau.

F chỉ vào tôi, giới thiệu: “Mẹ ơi, đây là bạn cùng bàn của con – Kiều Nhất.”

Đó là lần đầu tiên tôi gặp mẹ anh ấy, căng thẳng đến mức tim muốn nhảy ra ngoài (mặc dù khi đó tôi với F thật sự chỉ là bạn cùng bàn trong sáng thôi). Tôi định nói: “Cháu chào cô, chúc mừng cô diễn thành công.”
Nhưng đầu óc bỗng trượt dây, miệng lại nói thành: “Mẹ ơi, chúc mừng mẹ diễn thành công.”

Nói xong, cả phòng im bặt… rồi bật cười ầm lên. Tôi chỉ muốn tìm cái lỗ nào chui xuống cho rồi.

Hôm sau, tôi len lén hỏi F xem mẹ anh nói gì về tôi. F nín cười nói: “Mẹ tớ bảo bạn đáng yêu lắm.”

Tôi lại muốn đào lỗ mà chui tiếp.

Không ai ngờ, mấy năm sau, tôi thật sự đổi cách xưng hô, gọi bà là “mẹ” thật.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 4

5 1 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

Lá Thư Tỏ Tình Của Cô Nhóc Nhút Nhát
Lá Thư Tỏ Tình Của Cô Nhóc Nhút Nhát (FULL)
Khi có ông chồng trà xanh
Khi Có Một Ông Chồng Trà Xanh
Bạch Đạo Gặp Hắc Nguyệt Quang
Bạch Đạo Gặp Hắc Nguyệt Quang
1eb03d9be7561cd3a0bafd4de72fe28a233be31e_600_900_97084
(18+)Tên Của Cảm Xúc
c075e1681ca84d2712a7641388c468db20fcf2f7_1000_1500_508160
(18+)Con Nhóc Này Cứ Khao Khát Mẹ Kế Của Nó
Âm Thanh Cám Dỗ (FULL)
Âm Thanh Cám Dỗ (FULL)
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 | 90phut | Fun88 | Fun88 | https://avilla.co.com/ |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz