Chương 32
- Trang chủ
- Anh Không Thích Thế Giới Này, Anh Chỉ Thích Em
- Chương 32 - Giáp trụ và điểm yếu (3)
005
Tôi bình thường chẳng để ý chi tiêu nhà, hôm nọ đến ngân hàng hứng lên in sao kê nửa năm, mới giật mình: tiền điện nước gas sưởi sàn mạng phạt vặt… cộng lại khủng khiếp!
Bản tính keo kiệt bùng nổ, quyết từ hôm nay tiết kiệm, làm bà nội trợ cần kiệm. Vào siêu thị, mặt tôi ghi bốn chữ Tinh đánh tế toán.
Rau hữu cơ? Không mua, đắt, ăn thuốc trừ sâu biết đâu diệt được giun. Ferrero yêu thích? Không mua, tiết kiệm kiêm giảm cân, một công đôi việc. Băng vệ sinh mua gói 5 miếng thường hay 20 miếng khuyến mãi? Dùng toán thầy giáo thể dục dạy, bấm ngón tay tính nát nước.
F không thịt không vui, nhưng thịt bò đắt, tối nay làm rau xào xúc xích vậy. Bình thường về nhà tôi bật hết đèn, sáng trưng an toàn.
Hôm nay đặt túi, tay định bật, nghĩ lại – sai, phải tiết kiệm, tắt tắt tắt, ôm laptop ngồi phòng khách tối om viết bài. F về mở cửa giật mình: “Sao không bật đèn?”
“Tiết kiệm điện.” Anh câm nín, lấy lon cola trong tủ lạnh.
“Uống xong không vứt lon.” Tôi chỉ huy để huyền quan. “Bán được tiền.” Tôi nghiêm túc.
“Em xong chưa,” anh lườm, “Mai đi ăn Sushi đi.”
Tôi kiên quyết từ chối cám dỗ: “Xin lỗi, ngân sách tháng này hết rồi.” Anh mặt hằm hằm, tôi giả vờ không thấy, lon ton đi tắm.
Vừa mở vòi sen, anh vèo một cái kéo rèm tắm. “Anh làm gì?” Anh mặt tỉnh bơ cởi đồ: “Tiết kiệm nước, tắm chung.” Mẹ kiếp, đồ lưu manh!
006
Con gái nhà hàng xóm lớp 12, thi thử thảm hại, mẹ hỏi mới biết con gái yêu sớm, phát điên, nhờ tôi khuyên nhủ.
Tôi thầm nhổ nước bọt: Bác ơi, bác không biết vợ chồng cháu cũng yêu sớm à? Vì tinh thần bát quái, tôi vẫn đi.
Cô bé khá tin tôi, nói thẳng: “Cháu thích một bạn nam lớp cháu.”
“Bình thường, thất tình cũng chẳng sao.”
“Cháu không thất tình, cậu ấy cũng thích cháu.” “Thế cháu sầu gì?”
“Nhưng… cháu có bạn trai rồi.”
“…”
“Hai người còn ở chung ký túc.”
“…”
“Vì hai người ấy cháu gần đây phiền lắm. Ký túc còn một bạn nam nữa, kiểu ấm áp, cháu hay chat với cậu ấy, tuần trước cậu ấy tỏ tình với cháu.”
“…”
“Thật ra cháu cũng không muốn mọi chuyện thành thế này.”
Tim tôi hơi quá tải: “Thế… cháu quét sạch cả ký túc xá người ta à?”
Cô bé thở dài: “Nên cháu mới sầu chứ.”
Tôi tự ti, về kể F: “Trẻ con giờ giỏi thật, tuổi ấy em chẳng làm được gì, sách vở tệ, phương trình hyperbol còn chẳng giải nổi.”
Ai đó bên cạnh thâm trầm: “Nhưng em giữ được anh mà.”