Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 3

  1. Trang chủ
  2. Anh Không Thích Thế Giới Này, Anh Chỉ Thích Em
  3. Chương 3 - Người bạn cùng bàn (1)
Trước
Sau

001

Thời còn đi học, bạn học F là một huyền thoại trong trường chúng tôi. Anh có gương mặt chính khí kiểu “đặc vụ TVB”, thành tích thì xuất sắc đến mức nghịch thiên, lại còn biết thổi kèn saxophone… khiến không ít cô gái ôm mộng xuân thầm thương trộm nhớ, cả khi tỉnh lẫn trong mơ.

Anh luôn mang vẻ cao ngạo, lạnh lùng, chẳng mấy khi để tâm đến ai. Trong mắt tôi khi đó, anh chỉ là một “chiếc tủ lạnh tĩnh âm” thích ra vẻ, còn người trong mộng của tôi lại là Trần Hạo Nam… tôi mơ được làm người phụ nữ của đại ca, cùng anh chém gió tung hoành khắp phố Đồng La Loan đến tận Tiêm Sa Chủy, một đời phóng túng, không ràng buộc, tự do tự tại.

Trường cấp ba của chúng tôi là ngôi trường cấp ba tốt nhất thành phố, đề cao thành tích tuyệt đối. Nhà trường còn có quy định: chỗ ngồi phải sắp theo thứ hạng. Mà giáo viên chủ nhiệm của tôi lại cực kỳ coi trọng nghi thức (chắc chắn là cung Cự Giải). Vì thế, sau mỗi kỳ thi giữa kỳ và cuối kỳ, chúng tôi phải xếp hàng dài ngoài hành lang, đợi cô chủ nhiệm cầm bảng xếp hạng gọi tên từ trên xuống… ai được gọi mới được vào chọn chỗ ngồi.

Cảm giác đó thật sự tệ, tôi nghĩ đây là một trong những “phát minh” phi nhân đạo nhất mà loài người từng nghĩ ra. Bạn F thì lúc nào cũng là người đầu tiên được gọi, nhưng anh không bao giờ chọn ngồi bàn đầu… anh thích ngồi hàng thứ tư cạnh cửa sổ, tầm nhìn thoáng đãng, tiện cho việc… thẫn thờ giả vờ suy tư.

Khi ấy, trong lớp có một anh chàng “văn nghệ sĩ” tóc bết thích tôi, thường viết thơ tỏ tình đầy nhiệt huyết kiểu như “Dùng máu nóng của anh tưới lên mộ phần của em.” Lần đó thi xong, tôi xếp ngay sau cậu ta, nghĩa là chúng tôi sẽ phải ngồi cùng bàn. Nghĩ đến cảnh “mộ phần của mình được tưới máu”, da tôi nổi hết cả gai ốc.

Lúc ấy, chỉ còn một chỗ trống bên cạnh F… anh vẫn luôn ngồi một mình. Ở ngôi trường trọng điểm biến thái ấy, học giỏi đúng là có đặc quyền.

Đó có lẽ là khoảnh khắc quả cảm nhất trong đời tôi.. tôi xách cặp chạy một mạch đến ngồi cạnh anh mà không kịp suy nghĩ gì.

Anh quay đầu lại nhìn tôi. Tôi vẫn nhớ rõ khi ấy anh đang đeo tai nghe. Tôi gượng cười chào, còn anh chỉ im lặng nhìn tôi, mặt không cảm xúc, cho đến khi đĩa CD trong máy dừng lại.

“Tay nghe nhạc Châu Kiệt Luân à?” – Tôi cố bắt chuyện. Khi đó, Châu Kiệt Luân đang nổi đình nổi đám, đi đâu cũng nghe thấy nhạc của anh ấy.

Bạn học F “tách” một tiếng mở máy CD, thay đĩa, đeo lại tai nghe, lạnh nhạt nói: “The Beatles.”

Thế là chúng tôi trở thành bạn cùng bàn.

Nhiều năm sau, nhớ lại chuyện đó, tôi trêu anh: “Lúc đó anh không thể thân thiện hơn với bạn cùng bàn mới sao?”

Anh mỉm cười, giọng đầy áy náy: “Xin lỗi nhé, vì lúc đó ai mà biết người ngồi xuống bên cạnh lại là bà xã của anh sau này.”

002

Bạn F nói chuyện cực kỳ tiết kiệm chữ. Có thể dùng từ đơn thì nhất quyết không dùng từ đôi, có thể nói một từ thì không nói thành câu, có thể nói một câu thì không bao giờ nói hai. Nói chuyện với anh, thật sự có cảm giác như muốn “phát điên vì kiệm lời”.

Hồi nhỏ, anh từng học kèn saxophone. Vì tính cách khép kín, mẹ anh từng nghi ngờ anh bị tự kỷ. Tình cờ bà quen một giáo viên saxophone khá nổi tiếng, bèn gửi anh đi học – hi vọng anh có thể hòa đồng hơn, có thêm bạn bè.

Không ngờ chưa học được bao lâu, thầy đã phàn nàn rằng cậu học trò này “không hòa nhập”.

Mẹ chồng tôi quyết định nói chuyện nghiêm túc.

“Con trai, lớp con có bao nhiêu người học cùng?”
“Bốn, năm người.”
“Các bạn thế nào?”
“Cũng được.”
“Có ai chơi thân không?”
“Không có.”
“Con nên chủ động nói chuyện với bạn bè, giao lưu nhiều hơn. Có thể mời bạn về nhà chơi nữa.”
“Không được.”

Cậu nhóc lầm lì này trầm mặc, nghiêm túc lắc đầu.

Mẹ anh suýt phát điên: “Tại sao lại không được?”

Cậu đáp rất đỗi chính trực: “Thổi saxophone… miệng bận.”

Sau này mẹ anh kể lại chuyện đó, tôi cười đến đau cả bụng, bảo: “Mẹ nên cho anh ấy học múa ba-lê, môn đó miệng rảnh mà.”

Người nào đó đang đi ngang qua, cầm cốc nước, liếc tôi một cái đầy bất lực rồi lườm trắng mắt.

003

Năm cấp hai, tôi từng trải qua một ca phẫu thuật khá lớn. Do vết mổ làm tổn thương dây thần kinh, suốt nhiều năm sau lưng tôi hoàn toàn mất cảm giác. Tôi hiếm khi nhắc đến chuyện đó, gần như chẳng ai biết.

Một hôm trong giờ tự học, mọi người đều chán, cô bạn ngồi sau nổi hứng chơi trò “viết chữ đoán chữ” trên lưng bạn cùng bàn.

Cô ấy viết được mấy lượt, rồi quay sang tôi: “Cậu ngồi thẳng lên, tớ viết cho.”

Tôi lập tức cứng người… vì tôi không cảm nhận được gì cả.

Tôi lắc đầu nói không biết, cô ấy lại viết lần nữa, tôi vẫn lắc đầu.

Cô không tin: “Cậu giả vờ à? Dễ thế mà đoán không ra?”

Tôi vừa ngượng vừa bối rối. Không giải thích thì kỳ, mà nói ra thì dài dòng và khó xử. Tôi chẳng biết làm sao.

Lúc đó, F – người gần như chưa bao giờ tham gia mấy chuyện như vậy – bỗng mở miệng: “Để tớ.”

Cả lớp sững sờ. Trời ơi, thiên tài học bá này… sắp hòa nhập với nhân loại sao?

Anh không đợi tôi phản ứng, đưa tay viết lên lưng tôi một chữ. Tất nhiên tôi chẳng biết là gì, nhưng mọi người đều dán mắt chờ đợi, tôi mà nói “không biết” thì quê quá, nên tôi bèn đoán bừa – đoán một chữ, chính là họ của anh.

Không ngờ anh cười nhạt: “Đúng.”

Tôi sốc toàn tập. Đoán hú họa mà đúng thật à?!

Rồi anh lại viết thêm một chữ nữa. Lần này, tôi thuận miệng nói họ của mình.

Anh khẽ cười, giọng trầm thấp: “Ừ, đúng rồi.”

Cô bạn ngồi sau nhíu mày: “Ơ, sao tớ thấy không giống lắm nhỉ?”

Nhưng chẳng ai truy hỏi thêm, câu chuyện nhanh chóng bị quên đi. Và tôi… cứ thế qua được “ải khó xử” ấy.

Đến bây giờ tôi cũng không biết khi đó F viết chữ gì. Sau đó mới hay thì ra anh biết tôi đã làm phẫu thuật, trước đó nhà trưởng tổ chức khám sức khỏe, hôm trả kết quả tôi xin phép nghỉ học, kết quả để trên bà. Anh xem lướt qua, lặng lẽ nhớ.

004

Nếu F là “ông chồng nhìn một lần nhớ cả đời”, thì tôi chính là “cô vợ nhìn mười lần vẫn quên như gió bay”.

Tôi dốt Toán, còn anh thì là thiên tài Toán học. Mỗi lần thi, anh làm bài nhanh đến đáng sợ – nửa tiếng là xong, sau đó lại chống cằm nhìn ra cửa sổ thẫn thờ. Còn tôi thì tranh thủ lén lút chép vài câu.

Trong lúc chép, tôi còn tự an ủi mình: Kinh Thánh có nói, cho đi còn hạnh phúc hơn nhận lại. Tôi không phải gian lận, tôi đang giúp bạn F tích đức tạo phúc đây chứ!

Quy trình gian trá của tôi thường là thế này:

(Lén liếc sang) – A C B C D, B C A A D… Được rồi, nhớ rồi.
(Cắm cúi viết) – B C A A D, B C… Ơ, sau đó là gì nhỉ? Quên mất rồi!
(Lén nhìn lần nữa) – À đúng, B C A A D…
(Viết lại) – Khoan, cái cuối là B hay D ta? Không thấy rõ…

Tôi liếc thêm lần nữa, thì thấy anh đã gấp nửa tờ bài lại rồi!

Ngẩng đầu lên – chỉ thấy anh im thin thít, mặt đầy khinh bỉ nhìn tôi.

Tôi gượng cười hai tiếng, rụt cổ lại, cố nhớ xem cái cuối là B hay D, nghĩ mãi không ra.

Rồi nghe anh lạnh lùng buông một câu: “Là D.”

…

“Chép mà cũng dốt, đúng là hết thuốc chữa.” – Anh mỉa mai.

Tôi ngậm đắng nuốt cay, giả vờ như không nghe thấy. 

Bạn học F là đại diện giờ toán. Trước khi thành bạn cùng bàn, chúng tôi gần như chẳng có giao tiếp gì. Nhưng có một chuyện tôi vẫn nhớ mãi.

Một lần trả bài kiểm tra Toán, cô giáo chia bài làm hai xấp – một xấp bài đạt, giao cho F phát; xấp còn lại là những bài dưới trung bình, cô tự phát. Tất nhiên, bài của tôi nằm trong xấp thứ hai.

Đến lượt tôi, cô lắc đầu thở dài: “Đề này dễ vậy mà chỉ đúng có bốn câu. Dạy con heo còn giỏi hơn em.”

F ôm xấp bài vừa lúc đi ngang, liếc qua rồi nghiêm nghị nói: “Cô nói sai rồi, bạn ấy đúng năm câu.”

Cô giáo hơi ngượng, cả lớp đồng loạt “Wooo~~” một tiếng đầy mờ ám.

Từ đó, tôi có biệt danh “Ngũ Đạo” (Năm Câu). Sau này tôi lên Bắc Kinh làm việc, công ty lại đúng ở khu… Ngũ Đạo Khẩu. Đúng là “lời nguyền định mệnh”!

Nhắc chuyện này, F lại chẳng nhớ gì, còn không biết cái biệt danh đó do anh mà ra.

Mà thật ra, chức đại diện giờ Toán của anh cũng chẳng giữ được bao lâu – vì anh mù mặt, quên tên, phát bài lúc nào cũng nhầm người.

005

Tôi cực kỳ mê Châu Kiệt Luân. Năm đó anh ấy đến thành phố chúng tôi tổ chức buổi gặp gỡ người hâm mộ. Ban tổ chức năm giờ chiều mới phát vé, mà trưa mười hai giờ fan đã xếp hàng dài đặc nghẹt, băng rôn, bảng hiệu, nhìn xa chẳng khác gì một cuộc tụ tập trái phép.

Tôi định trốn học đi giành vé, nhờ F giúp đỡ, nhưng anh dứt khoát từ chối.

Tôi mặc kệ, tự mình chạy đi. Còn nhắn tin cho cô chủ nhiệm: “Em đau bụng, xin phép về nhà nghỉ.”

Nào ngờ đúng hôm ấy, anh trai tôi bỗng nổi hứng tốt bụng, chạy đến xin phép giúp: “Em con trượt chân, gãy chân rồi, phải vào viện.” (Thằng anh trời đánh này đã hại tôi suốt hai mươi năm cuộc đời!)

F dù ngoài miệng nói “không liên quan”, nhưng cuối cùng vẫn mềm lòng, chạy đến nói với cô chủ nhiệm rằng tôi bị sốt, nên xin nghỉ.

Cô giáo đập bàn đứng dậy: “Chính nó nhắn tin nói bị đau bụng! Anh trai nó nói bị ngã gãy chân! Bây giờ em lại bảo nó bị sốt! Rốt cuộc là thế nào?!”

Nhân chứng kể lại, F ngẩn người đúng một giây, chỉ một giây thôi – rồi trấn tĩnh đến lạ thường, nghiêm mặt đáp:
“Bạn ấy bị sốt cao trong kỳ kinh, đang học thể dục thì ngã khỏi xà đơn. Mẹ bạn ấy ấy đến đón đi bệnh viện rồi.”

Giọng điệu trơn tru, mặt không đổi sắc, tim không đập nhanh. Một màn ứng biến đỉnh cao khiến người ta phải bái phục!

Sau này tôi nghe kể, chỉ biết vỗ vai anh cười: “Anh sinh nhầm chỗ rồi. Nếu ở Tam giác Vàng, anh chắc chắn là thủ lĩnh băng tội phạm – súng kề đầu vẫn tỉnh như không!”

Còn một lần khác, khi thi Hóa. Trước đó, lớp khác đã thi, tôi lén xin được đáp án. F bảo tôi chăm học ôn bài. Tất nhiên tôi chẳng nghe, vứt sách sang một bên, chỉ cắm đầu học thuộc đáp án. Anh giận lắm, cả ngày không thèm nói chuyện.

Đến hôm thi, tôi đầy tự tin. Nhưng khi đề phát xuống – một cú sét đánh ngang tai. Nội dung hoàn toàn khác!

F liếc sang, mặt đầy biểu cảm “đáng đời”. Tôi hoảng hốt, nước mắt rưng rưng. Khi cô giáo nhắc còn mười phút nộp bài, tờ giấy của tôi gần như trống trơn.

Bấy giờ, F mới quay đầu hỏi nhỏ: “Biết sai chưa?”

Tôi gật đầu lia lịa, nước mắt chực rơi.

Anh thở dài, đẩy tờ giấy của mình qua: “Lần sau đừng tái phạm.”

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 3

5 1 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

bi
[18+] Giao Thoa Rực Lửa
Bạn Cùng Nhà Bí Mật
Bạn Cùng Nhà Bí Mật (FULL)
Linh Thức Giả
Linh Thức Giả
Thiên Kim Đại Chiến (FULL)
Thiên Kim Đại Chiến (FULL)
Bìa Đại lão sống thực vật không thể tiếp tục giả vờ nữa
Đại Lão Sống Thực Vật Không Thể Tiếp Tục Giả Vờ Nữa
Phồn Hoa Nở Rộ Chốn Lãng Du
Phồn Hoa Nở Rộ Chốn Lãng Du (FULL)
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 | 90phut | Fun88 | Fun88 | https://avilla.co.com/ |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz