Chương 27
- Trang chủ
- Anh Không Thích Thế Giới Này, Anh Chỉ Thích Em
- Chương 27 - Sống chung không hôn thú (5)
010
Hồi trước tôi từng hỏi anh chuyện gì anh chắc chắn làm được.
Sau anh bảo tôi, một trong những điều anh chắc chắn nhất, chính là chúng ta sẽ ở bên nhau.
Nhưng anh không ngờ, tôi sẽ chủ động lên Bắc Kinh tìm anh. Lúc ấy tôi không nói đã nghỉ việc, chủ yếu vì cảm thấy đột ngột chạy đến bảo “em vì anh mà nghỉ việc Bắc phiêu” thì… quá mất mặt.
Đến Bắc Kinh ổn định rồi tôi mới gọi cho anh. Anh tưởng tôi đi công tác, hẹn cuối tuần gặp.
Tôi tìm nhà trên mạng, tối đến Bắc Kinh đã dọn vào ở ngay. Lúc trẻ chẳng có kinh nghiệm thuê nhà, căn bản không nghĩ đến việc xem giấy tờ nhà. Sau mới biết, người cho tôi thuê là nhị phòng đông, thấy tiền là sáng mắt, lén chủ nhà chia căn hộ làm nhiều ngăn để thu thêm tiền. Tôi ở được hai ngày, chủ nhà đã tìm đến cửa.
Trong nhà có sáu hộ, chủ nhà không nói hai lời bảo dọn đi, không thì báo công an.
Thật sự bị đuổi, 12 giờ đêm, kéo hai vali to đứng giữa đường lớn, ngẩn ngơ không biết đi đâu.
Chỉ còn cách gọi anh. Anh vội vã chạy đến, thấy tôi thảm hại kéo vali, lại nổi giận.
“Sao em lại đi thuê nhà?” Anh chất vấn.
Tôi mới nói thật.
“Em nghỉ việc rồi.”
“Khi nào?”
“Tuần trước.”
“Sao nghỉ việc?”
“Thì… không muốn làm nữa.”
“Em định ở lại Bắc Kinh?”
“Ừ.”
“Có kế hoạch gì không?” Tôi lắc đầu.
“Công việc ưng ý chưa? Đã nộp CV chưa? Lãnh đạo cũ có thể giới thiệu không?”
Anh là người siêu lý tính, làm gì cũng có plan A, B, C, chu đáo hẳn hoi, hoàn toàn khác tôi. Tôi ngơ ngác lắc đầu nói không có gì, anh đột nhiên nổi đóa: “Thế em chạy đến làm gì?! Em không biết lo cho bản thân à? Công việc tốt nói bỏ là bỏ, cũng không còn nhỏ nữa sao vẫn tùy hứng thế, trong đầu em nghĩ gì hả?”
Tôi bị mắng đến phát khóc, buột miệng: “Nghĩ anh chứ còn gì! Không thì em đến làm gì!”
Nói xong tôi ngẩn ra, anh cũng ngẩn. Quá xấu hổ, tôi phải tìm bậc thang: “Dù sao em quyết ở lại, việc em sẽ tìm, không cần anh lo.”
Anh đuổi theo, giật vali của tôi, im lặng ra đường bắt taxi.
Tôi đang giận, đi theo nhìn một cái liền cười phá lên.
“F đồng chí, anh đỏ mặt rồi kìa?”
“Im miệng cho anh.” Anh quay mặt, lí nhí.
011
Giờ nghĩ lại thật thú vị – anh tỏ tình, tôi tỏ tình, chẳng ai nói nổi một chữ yêu.
Thế mà tự nhiên thành đôi.
Thật ra từ nhỏ tôi đã nhát gan, do dự quen rồi, lên Bắc Kinh là quyết định dứt khoát nhất đời tôi. Cũng chẳng biết sao lúc ấy lại có dũng khí, có lẽ vì còn trẻ, làm gì cũng chẳng tốn bao chi phí.
Có người hỏi có đáng không, khó trả lời thật. Ở lại Trường Sa chắc chắn suôn sẻ, an nhàn hơn. Nhưng Bắc Kinh cho tôi một lối sống khác – nền tảng để thực hiện giá trị bản thân, thái độ sống tiến lên, sự tự tin ngày càng lớn, và dĩ nhiên, phần lớn là vì có F bên cạnh.
Tôi cho rằng không việc gì phán xét đúng sai, chỉ cần em chịu hậu quả, chọn gì cũng được. Bỏ lại quá khứ, cùng anh mở ra cuộc sống mới, dù kết quả tốt hay xấu, tôi đều chấp nhận.
Nhưng thỉnh thoảng vẫn trêu: “Nếu ngày xưa ở lại Trường Sa, giờ chắc em đã làm lãnh đạo rồi.” Lúc ấy anh sẽ ngay thẳng đáp: “Giờ em chẳng phải lãnh đạo anh sao, chẳng lỗ chút nào.”