Chương 25
- Trang chủ
- Anh Không Thích Thế Giới Này, Anh Chỉ Thích Em
- Chương 25 - Sống chung không hôn thú (3)
005
Ở chung tự nhiên có vô số thói quen cần mài giũa dần.
Vấn đề đầu tiên chúng tôi gặp phải: anh ngủ phải bật đèn ngủ, còn tôi quen tắt đèn, có chút ánh sáng là không ngủ nổi.
Anh vì nhường tôi chủ động tắt đèn.
Tôi thấy anh trằn trọc cả đêm không ngủ được, lại bò dậy bật đèn.
Thế là đổi thành tôi cả đêm không chợp mắt.
Anh xót tôi, ôm chăn ra sofa ngủ.
Thời gian ấy cả hai thiếu ngủ, tinh thần suy nhược, nhưng biết làm sao, thói quen không phải một hai ngày là sửa được.
Chẳng bao lâu là Thất Tịch, Thất Tịch đầu tiên của chúng tôi, tôi đương nhiên rất mong chờ, vòng vo hỏi anh tặng gì.
“Thứ em cần nhất.” Anh bảo.
Mong sao chờ trăng đến ngày ấy, anh đưa tôi một hộp. Tôi cẩn thận mở ra, lập tức cảm thấy một con quạ bay ngang đầu.
Thất Tịch đầu tiên của chúng tôi đấy!!!
Món quà anh tặng tôi là – bịt mắt ngủ!!!
“Thế này cả hai đều ngủ ngon.”
…
Muốn đánh anh một trận, ai cũng đừng cản.
006
Lại một năm Thất Tịch nữa.
Xui thay lúc ấy cả hai bận rộn, cuối tuần mỗi người ôm laptop tăng ca điên cuồng. Đến khi mặt trời lặn tôi đứng dậy vươn vai mới nhớ – hôm nay là Thất Tịch!
Chạy đi đòi quà, anh ngẩn người, vô tội nói:
“Quên mất, sao em không nhắc anh?”
Tôi tức điên cào tường: “Mẹ kiếp, em cũng quên!”
007
F bảo tôi “phẩm chất ngủ” cực tệ, thường cuốn chăn, còn gác chân lên bụng anh, hại anh cả đêm không ngủ.
Tôi: “Nếu em lại thế, anh lay em dậy nhé.”
Tôi chỉ nói khách sáo, ai ngờ anh thật sự nửa đêm lay tôi dậy.
“Em tự xem, chiếm bao nhiêu chỗ.”
Tôi nhìn, đúng là, tôi nằm chữ “đại” chiếm hai phần ba giường.
Thành tâm xin lỗi, lăn ra ngủ tiếp.
Lát sau nóng quá tỉnh, phát hiện mình cuốn chăn, còn ai đó co ro đáng thương ở mép giường.
Tôi rón rén kéo chăn đắp cho anh, định che giấu tội lỗi. Ai ngờ vừa chạm anh đã tỉnh. Tôi lập tức giả vờ đáng thương: “Cưng ơi, em vừa mơ ác mộng, mơ tàu em ngồi lật, em rơi xuống biển, lạnh lắm.”
Anh: “Ừ, anh cũng lạnh lắm.”
Tôi: “Thế hai ta thật tâm đầu ý hợp ha ha ha.”
Anh: “Anh lạnh vì không có chăn, em lạnh vì chột dạ chứ gì.”
“…”