Chương 20
- Trang chủ
- Anh Không Thích Thế Giới Này, Anh Chỉ Thích Em
- Chương 20 - Cãi nhau với chàng Ma Kết đại khái như thế này (3)
006
Anh đi họp lớp đại học, hỏi tôi có đi không.
“Thôi, em chẳng quen ai.”
“Không sao, họ quen em.” Anh bảo.
Tôi đành đi. Vừa ngồi xuống, đã có người chỉ tôi hét: “A! Chính là cô!”
Tôi ngơ ngác: “Tôi làm sao?”
“Avatar QQ của cô là con thỏ phải không?”
“Sao anh biết?” Anh đắc ý: “F ngày nào cũng vào không gian của cô. Nhật ký cô viết như sổ chi tiêu, anh ấy đọc không sót chữ nào.”
Tôi sốc, hỏi F: “Thế sao anh chẳng bao giờ nói chuyện với em?!”
Tôi ngày nào cũng treo QQ chờ anh đấy!
“Anh chưa tha thứ cho em.” Bản tính kiêu ngạo trỗi dậy.
Bạn cùng lớp tiếp tục bóc phốt: “Cậu ấy miệng cứng tim mềm. Một tối xem xong nhật ký của cô, xách rượu gõ cửa phòng tôi, bắt tôi uống cùng.”
“Hahaha sao thế?”
“Còn sao nữa, biết cô có bạn trai rồi chứ sao. Sáng hôm sau tôi còn thi, thằng này ép tôi uống cả đêm, cuối cùng chỉ nhớ nó ôm bồn cầu nôn mãi không ra. Tôi vào xem, mẹ ơi, rượu tỉnh hết…”
F liếc lạnh một cái, cắt ngang: “Đủ rồi đấy.”
Người kia đúng là im bặt.
Tôi đang hào hứng, sao nỡ dừng, quấn lấy bắt F kể anh ấy làm gì.
Anh buông đũa, giọng nhàn nhạt: “Anh khóc.”
Đầu tôi ong một tiếng.
“Ngày ấy anh rất buồn, chưa bao giờ buồn thế, tự chuốc say rồi khóc một trận, thế thôi, đừng hỏi nữa, ăn đi.”
Anh múc cho tôi bát canh.
Tôi nào nuốt nổi, nhìn bát canh chỉ muốn lao đầu vào. Lòng dạ rối bời – anh từng bảo mấy năm xa cách anh khổ hơn tôi, tôi chẳng để tâm, tưởng nói chơi. Chưa từng nghĩ anh ở bên kia đại dương, ngày ngày lén theo dõi tôi, còn vì tôi mà khóc một lần.
Về nhà chúng tôi nói chuyện nghiêm túc. Anh bảo đừng áy náy, chuyện qua rồi, tôi chẳng làm gì sai.
Nói thế nhưng lòng vẫn thấy có lỗi, nên đối xử đặc biệt chu đáo, có cầu tất ứng, nói chuyện trước mặt anh nhỏ nhẹ hai quãng tám.
Sau có hôm tôi chợt nhớ ra – khoan, tôi chưa từng viết về bạn trai trong nhật ký mà. Tôi hỏi: “Lúc ấy tôi viết gì?”
“Quên rồi.”
“Anh nhầm rồi, tôi không nhớ có viết về bạn trai.”
Lần này anh hăng: “Nhật ký ngày XX tháng X năm XXXX, tự xem đi.”
Vừa bảo quên mà, tát mặt nhanh thế.
Tôi lật lại, chỉ là một bài nhật ký thường: nghỉ hè ở nhà gói sủi cảo với mẹ, cãi nhau với gã Quan Triều vì nhân rau hay cần tây… chẳng có gì lạ.
“Sai ở đâu?” Tôi hỏi.
“Dòng cuối đoạn áp chót.”
“Năm nay mùa đông lạnh hơn mọi năm, không biết bạn trai ở trường có bị lạnh không…”
Tôi ngẩn ba giây, đập chuột: “Mẹ kiếp! Đó là con chó ký túc xá trưởng nhặt được! Đặt tên Bạn Trai!”
Anh cũng ngẩn, mặt biến sắc liên hồi: “Sao lại đặt tên thế?!”
“Tùy tiện thôi! Cô ấy còn nhặt con mèo đặt tên Monroe nữa!!!”
“Điên à!!!!”
“Không phải lỗi tôi!!!”
“Sao lúc viết không ghi chú?!!!”
“Ai viết nhật ký mà thêm chú thích!!!!”
“Em cố ý đúng không!!!!”
“Làm sao em biết anh là biến thái ngày nào cũng rình nhật ký em!!!!”
Anh nghẹn lời hồi lâu, đứng dậy đóng sầm cửa – lần này giận thật.
…
Tối gọi cho trưởng ký túc xá.
“Mày biết không, con chó mày nhặt gây ra cuộc cãi vã lớn nhất từ khi tao cưới chồng…”
Trưởng ký túc cười lăn lộn mười phút.
007
Giờ tôi với anh chẳng cãi nổi, đa phần anh một câu là đủ làm tôi tắc họng. F khi nghiêm túc thì nghiêm túc thật, người không quen thường nhận xét: nghiêm nghị, cẩn trọng, không sai một ly.
Mỗi lần nghe thế tôi chỉ muốn túm cổ áo anh gào: MỌI NGƯỜI BỊ LỪA RỒI!!!!
Anh bán manh, làm nũng thuần thục, độc miệng thì như stand-up comedy.
Có giai đoạn anh tăng ca liên miên, 2 giờ sáng mới về. Tôi bảo: “F đồng chí, anh lương công nhân mà lo chuyện chủ tịch à.”
Anh nằm dài sofa, tháo cà vạt, vỗ đầu tôi: “Ngoan, nấu bát mì cho anh.”
Tôi: “Chưa làm chủ tịch đã có phong thái chủ tịch rồi.”
Anh thong thả: “Anh không phải chủ tịch, anh là bất hiểu sự trưởng.”