Chương 17
Ba chuyện nhỏ
1
Đêm khuya chợt nhớ ra vài chuyện.
Năm hai đại học, một người bạn cấp ba đến Trường Sa chơi với tôi.
Nói chuyện phiếm, bạn ấy bảo: “Tao cứ tưởng mày học C Đại vì F cơ đấy.”
Tôi: “Không phải đâu, sao mày nghĩ thế?”
“Mày không biết à, C Đại với trường F hàng năm có trao đổi sinh mà.”
Tôi biết, mới vào trường đã nghe, nhưng chẳng để tâm.
“Lúc điền nguyện vọng, F đột nhiên chạy sang hỏi tao, anh tao có học C Đại không, giờ đang trao đổi ở Anh hả? Tao bảo có, C Đại có quota hàng năm. Anh ấy xin luôn MSN anh tao. Lúc ấy tao tưởng anh ấy muốn apply C Đại, sau mới ngộ ra – anh ấy hỏi thay mày đấy.”
Tôi ngẩn người: “Nhưng anh ấy chưa từng kể tao nghe gì cả.”
“Có lẽ không muốn tạo áp lực cho mày.” Lúc ấy đầu óc tôi trống rỗng.
Nguyện vọng của tôi điền rối bù, không như gã Quan Triều hay F – cứ chọn tốt nhất là xong. Với thành tích tôi trung bình, chọn trường khó nhất. Giờ nghĩ lại, tất cả trường trong danh sách nguyện vọng đều do F lật sách tìm giúp tôi.
Đến khoảnh khắc ấy tôi mới hiểu: thật ra từ rất sớm, sớm đến mức tôi còn co rúm tránh né, cố đẩy anh ra xa, anh đã lẳng lặng đưa tôi vào kế hoạch tương lai của anh.
Phần tiếc nuối nhất của trưởng thành chính là: ta luôn gặp người tốt nhất ở tuổi vô tri nhất, mà chẳng hề hay biết.
2
Chuyện thứ hai.
Tôi là kiểu phản xạ chậm chạp, anh đi rồi tôi chẳng nghĩ ngợi nhiều. Thực ra quãng đại học không anh, tôi sống đầy đặn và vui vẻ lắm, kết bạn rộn ràng thú vị, đến giờ vẫn hoài niệm.
Một hôm, ở thư viện đọc sách, khoảng bốn năm giờ chiều, tôi ngồi cạnh cửa sổ. Nắng xuyên qua lá chắn, chiếu lên trang sách, trong tia nắng trong suốt ấy, tôi đọc được câu:
“Chỉ là xuân quang thế này, mà không được gặp anh.”
Trên đường về, câu ấy cứ ám ảnh mãi. Thường từ thư viện về ký túc chỉ mười phút, hôm ấy tôi đi vòng quanh trường một lượt.
Mặt trời lặn, tôi quay về.
Ánh chiều tà cuối cùng đọng trên mặt đất, cây ngô đồng hai bên xào xạc trong gió – mọi thứ bình thường, mọi thứ tốt đẹp. Nhưng khoảnh khắc ấy, tôi đột nhiên thấm thía: “Những gì có thể nói với người khác đều không phải cô đơn.”
Đầu óc vang vọng mãi: Chỉ là xuân quang thế này, mà không được gặp anh.
Lúc ấy loa trường phát đúng bài “Bạch Nguyệt Quang” của Trương Tín Triết, hợp cảnh đến lạ:
Bạch nguyệt quang, chiếu hai đầu chân trời
Nằm trong tim, mà chẳng bên người
Lau không khô, giọt lệ ngày ấy
Đường quá dài, đuổi không kịp lời tha thứ
Bạch nguyệt quang, chiếu hai đầu chân trời
Càng viên mãn, càng thấy cô đơn
Lau không khô, lệ trong ký ức
Đường quá dài, lấy gì bù đắp
Nghe lời bài hát, tôi đột nhiên khóc òa bên đường.
Đó là lần đầu tiên sau khi anh đi, tôi khóc vì chuyện ấy. Tôi giỏi kiềm chế cảm xúc, giỏi chịu đựng, nhưng lúc ấy thật sự không nhịn nổi nữa. Tôi nhận ra mình có bao lời muốn nói với anh: muốn kể anh nghe, giờ tôi vui vẻ lắm, không tự ti nữa, sống nhẹ nhàng khoan khoái, ngày ngày cố gắng tốt hơn – tham gia CLB, hội sinh viên, đủ loại elective, từng chút một trở nên xuất sắc, trông chờ tương lai. Giờ tôi là phiên bản tốt nhất của chính mình, giá mà anh ở bên thì tuyệt biết bao.
Chỉ là xuân quang thế này, mà không được gặp anh.
3
Hai đoạn trên viết mà lòng khó chịu, tôi gập laptop lại, quay sang nhìn anh.
Anh ngủ say rồi. Vừa dùng dao cạo mới, cứa rách cằm, tôi nghịch ngợm dán cho anh cái băng cá nhân hình Hải Miên Bảo Bối.
Tôi trèo lên giường, thì thầm bên tai anh: “Sau này mình không chia lìa nữa nhé?”
“Đêm khuya phát điên gì đấy.” Anh ngái ngủ ậm ừ.
“Trả lời em trước đã mà.”
Anh nhắm nghiền mắt, kéo chăn đắp cho tôi.
“Từ ngày gặp em, anh chưa từng nghĩ đến chuyện chia tay.”
Đây là chuyện nhỏ thứ ba.