Chương 14
- Trang chủ
- Anh Không Thích Thế Giới Này, Anh Chỉ Thích Em
- Chương 14 - Đời người rất dài, phải ở cạnh người thú vị (3)
008
F ở nhà có biệt danh “thầy bói”. Cái gì anh cũng đoán trúng. Tôi phải bay đến thành phố X dự đám cưới bạn, ham rẻ đặt vé 7 giờ sáng. F đang công tác xa, nghe xong liền mất hết lòng tin.
“Vé 7 giờ, 5 rưỡi phải ra khỏi nhà, em dậy nổi không?”
Tôi tự tin ngút trời: “Yên tâm, không vấn đề!”
Kết quả đêm đó tăng ca đến 2 giờ mới ngủ.
5 giờ sáng, chuông F reo: “Dậy chưa.”
Tôi: “Mới có 5 giờ…”
“Đêm qua thức khuya?”
“Đừng nói nữa, cho em ngủ thêm 10 phút…”
Ngáp ngáp cúp máy, mở mắt lại đã 7 rưỡi. Tôi tuyệt vọng báo cáo:
“Em dậy muộn rồi.”
“Biết.”
“Em đi đổi vé vậy…”
“Đổi xong rồi, 9 giờ 45. Không tắc đường thì 30 phút tới sân bay. Giờ dậy vẫn kịp ăn sáng.
P.S. Anh đã đoán trước.”
Tôi: “Thầy bói nhận một lạy của con!!!”
009
Trước khi ngủ tôi hỏi: “Anh thích em ở điểm nào?”
Anh tuôn một tràng: “Hiền lành, chu đáo, thú vị, độc lập, tính tốt, có gu.”
“Còn nữa?”
“Xinh đẹp.”
Điểm tuyệt đối! Tôi khen anh thật thà, hôn một cái, tắt đèn ngủ.
Nửa đêm giật mình tỉnh – khoan, đây không phải tôi! Anh có vợ bé bên ngoài à?!
010
Công việc của anh hay phải đi dài ngày, lại không yên tâm để tôi ở nhà một mình. Trước khi đi, tôi giúp anh xếp vali, anh bỗng trẻ con: “Em đi cùng anh đi.”
Tôi: “Không.”
Vì là chuyến bay sáng, hôm sau tôi tỉnh dậy anh đã đi. Mơ màng ra bếp uống nước, thấy tờ giấy dán trên tủ lạnh:
“Đừng mở cửa cho người lạ.”
Tôi phun nước, gọi ngay: “Anh coi em là con nít ba tuổi à?”
“Nếu em là con nít ba tuổi thì tốt, anh đi đâu cũng mang theo.”
Tôi thích sưu tầm bưu thiếp, nên anh mỗi nơi đến đều gửi về một tấm.
Chẳng bao lâu tôi nhận được vài tấm, nhưng người nhận lần lượt là: Vương Kiến Quốc, Lý Thắng Lực, Vương Tự Cường.
Tôi lại gọi: “Anh làm gì thế?”
“Để bác đưa thư biết nhà có đàn ông.”
Vài ngày sau đặt hàng Taobao, shipper gọi: “Anh Thân Đại Dũng ơi…”
Quả nhiên, anh đổi luôn tên người nhận hàng của tôi.
F à, anh có nghĩ đến việc người ta tưởng nhà mình thường xuyên có đàn ông lạ ra vào, càng nguy hiểm hơn không?
011
Tối nọ cãi nhau vì chuyện nhỏ, trước khi ngủ giận dỗi, nằm chung giường mà ai nấy quay lưng. Sáng sớm anh phải bay, 4 giờ đã dậy. Tôi chưa ngủ, nghe chuông báo thức reo một tiếng rồi tắt, anh không bật đèn, rón rén ôm quần áo ra ngoài.
Trước đây tôi còn thắc mắc sao mỗi lần anh đi tôi chẳng hay. Người cãi nhau không thèm nói chuyện với tôi là anh, người lần nào cũng mò mò trong bóng tối thay đồ để khỏi đánh thức tôi… cũng là anh.