Giới Thiệu
Đêm trước ngày đi đăng ký kết hôn, tôi hỏi anh:
“Anh bắt đầu thích em từ khi nào vậy?”
Anh đáp:
“Không nhớ nữa.”
“Tại sao lại là em?”
“Vì sao không phải là em?”
“Em nhỏ nhen lắm, lại hay ghen.”
“Anh cũng thế.”
“Em sợ mình không xứng đáng để anh thích.”
“Anh cũng vậy.”
“Em chưa từng yêu thật lòng, không biết tình yêu là gì.”
“Anh cũng chẳng biết.”
Anh dịu dàng nắm lấy tay tôi, nói khẽ:
“Nhưng anh biết, chỉ cần nghĩ đến chuyện được cùng em đi hết quãng đời còn lại, anh liền thấy cuộc đời này thật đáng mong chờ.”
Năm mười sáu tuổi, chúng tôi ngồi chung một bàn học, cánh tay cách nhau chưa tới mười phân, ánh mắt tôi khi ấy toàn là hình bóng anh.
Năm hai mươi sáu tuổi, mỗi sáng tỉnh dậy, nghiêng đầu thấy ánh nắng rơi lên gương mặt anh, tôi chỉ muốn cùng anh già đi như thế, chậm rãi mà yên bình.
Có lẽ, đó chính là tình yêu.