Chương 73
Chương 73: Chạy đi
A Mạch vờ như không nghe thấy, bước chân ngược lại còn nhanh hơn. Người kia đuổi sát phía sau, cao giọng gọi:
“Tiểu huynh đệ, xin dừng bước!”
Bên đường đã có người chú ý, A Mạch đành dừng lại, quay người nhìn quanh một lượt rồi mới hướng về gã công tử bột phấn son loè loẹt kia, lạnh nhạt hỏi:
“Các hạ gọi ta?”
Gã vội vàng chạy tới, thở hổn hển:
“Chính là tại hạ.”
A Mạch nhướn mày:
“Có việc gì?”
Gã hít sâu một hơi, “bốp” một tiếng mở chiết phiến, ra vẻ tiêu sái phe phẩy, cười nói:
“Tiểu huynh đệ đi nhanh quá, đuổi theo mệt muốn chết đây.”
Chiếc quạt vừa mở, một luồng hương nồng nặc lập tức xộc tới. Gã lại phe phẩy thêm cái nữa, mùi hương như gió bão ập vào mặt, khiến A Mạch suýt ngạt thở, nhất thời không thốt nên lời.
Gã nào hay A Mạch bị mùi hương làm cho á khẩu, còn tưởng nàng bị phong thái của mình mê hoặc, càng thêm đắc ý:
“Vừa rồi đã thấy tiểu huynh đệ rất quen mắt, như thể từng gặp ở đâu rồi.”
A Mạch lạnh lùng đáp:
“Ta không quen biết các hạ.”
Nói xong quay người bỏ đi. Gã cuống lên, chẳng còn giữ vẻ phong nhã gì nữa, vội vàng túm lấy tay áo nàng. A Mạch khẽ nghiêng người tránh thoát, mặt lạnh như tiền:
“Các hạ muốn gì?”
Gã lại chắn trước mặt, mặt dày cười:
“Tiểu huynh đệ một mình du sơn chẳng phải cô đơn lắm sao? Chi bằng cùng tại hạ kết bạn, thế nào?”
A Mạch thấy hắn dây dưa không thôi, khẽ nhíu mày. Đôi mắt vừa chuyển, nàng đột nhiên nở nụ cười rạng rỡ như hoa:
“Được chứ. Nhưng ta không thích chỗ đông người ồn ào, muốn lên hậu sơn chơi cho yên tĩnh. Ngươi có dám theo ta không?”
Nụ cười ấy như nắng xuân rực rỡ, khiến gã công tử lập tức mềm nhũn nửa người, trong đầu chỉ còn lại một ý nghĩ: mỹ nhân đúng là dễ dỗi dễ vui. Gã gật đầu lia lịa:
“Đi! Đi chứ!”
Thế là hai người cùng lên hậu sơn. Dọc đường gã không ngừng lải nhải, hết khen dung mạo A Mạch lại khoe khoang nhà mình quyền thế ngập trời. A Mạch chỉ mỉm cười, lặng lẽ dẫn hắn đi vào con đường mòn càng lúc càng vắng vẻ. Gã thấy nàng chỉ cười không đáp, càng lúc càng lớn gan, bắt đầu động tay động chân. Ai ngờ A Mạch chẳng hề nổi giận, chỉ dùng chiết phiến nhẹ nhàng gạt tay hắn, quay lại cười duyên:
“Ngươi nhắm mắt trước đã.”
Gã lập tức ngoan ngoãn nghe lời, miệng còn hỏi:
“Hảo huynh đ�ệ, ngươi muốn ta… Ái ui!”
Gã ôm hạ bộ đau đớn cúi gập người. A Mạch nhấc chân, vừa đá vừa mắng:
“Ta cho ngươi hảo huynh đệ! Đồ chó mù mắt!”
…
Mãi hơn nửa ngày sau, A Mạch mới thong dong từ con đường mòn trở lại, vừa đi vừa sửa sang lại y phục, miệng còn ngân nga một khúc hát nhỏ.
Thì ra, bất kể là kiểu “bạo lực” nào, ra tay đều sảng khoái đến thế.
Tâm tình thoải mái, bước chân cũng nhẹ nhàng hơn. Chẳng mấy chốc đã về tới trước Phúc Duyên tự. Nàng đang định tìm xe ngựa mình thuê thì đám đông đột nhiên hỗn loạn. Một đội cấm vệ quân áo gấm vung roi quất người, lớn tiếng quát:
“Ngồi xuống hết! Tất cả ngồi xuống!”
Bách tính ngày thường đâu thấy cảnh này, tiếng khóc tiếng la vang khắp nơi. A Mạch vội ôm đầu ngồi xổm theo đám đông ven đường, lén ngẩng lên quan sát. Chỉ thấy cấm vệ quân thỉnh thoảng lôi vài người trong đám đông ra trói lại. Nàng kinh ngạc không hiểu chuyện gì, nhìn kỹ hơn thì càng giật mình: những kẻ bị bắt đều là nam tử trẻ tuổi mặc áo xanh – đậm có, nhạt có.
A Mạch cúi đầu liếc nhìn y phục mình, lập tức cúi thấp người, chậm rãi lùi về phía sau đám đông. Đợi ra khỏi vòng người, nàng mới bật dậy chạy thẳng về hậu sơn.
Chẳng lẽ gã vừa rồi đúng là cháu quý phi thật? Nhưng mình mới đánh hắn xong, chắc giờ hắn còn nằm trong lùm cây kia, cấm quân làm sao đến nhanh thế được? Nàng càng nghĩ càng thấy không đúng, dần chậm bước lại. Xem ra không phải nhắm vào mình. A Mạch tự giễu bật cười: hóa ra mình cũng thành chim sợ cành cong rồi.
Đang nghĩ ngợi, bỗng nghe phía sau tiếng bước chân dồn dập. Mấy tên cấm vệ quân tuần tra tới đây đã phát hiện nàng, quát lớn:
“Đứng lại! Không được nhúc nhích!”
Một tên nhìn nàng, đối chiếu với bức họa trên tay, reo lên:
“Áo xanh, mặt trắng, không râu, diện mạo tuấn tú – chính là hắn!”
A Mạch nghe xong hồn vía lên mây, lập tức co giò bỏ chạy.
Nhiều năm lăn lộn đã rèn cho nàng một bản năng: có người đuổi là phải chạy trước đã. Dù không rõ vì sao lại bị truy nã, nhưng chạy là thượng sách. Nàng lại quên mất thân phận mình giờ đã khác xưa, vốn không cần chạy, mà vừa chạy thì… hỏng bét.
Càng chạy vào sâu, đường càng gập ghềnh. Không những không cắt đuôi được, truy binh còn càng lúc càng đông. Mũi tên vèo vèo lướt qua tai, xem ra bọn chúng chẳng có ý lưu mạng sống. A Mạch trong lòng cũng sốt ruột. Phía trước vòng qua một vách đá, tầm nhìn đột nhiên rộng mở, nàng thầm kêu khổ: phía trước là một vách núi dựng đứng, đường đến đây đã hết.
Nàng vội vàng dừng lại, nhìn vực sâu hun hút, trong đầu nhanh chóng tính toán xác suất sống sót nếu lăn xuống. Truy binh sắp đuổi kịp, A Mạch nghiến răng vẫn không dám liều. Nàng đảo mắt nhìn quanh, lập tức cởi phăng áo dài, quấn quanh một tảng đá lớn rồi đẩy xuống vực, còn mình thì nhảy vọt vào bụi cỏ rậm bên vách núi.
Nàng định tạm ẩn trong bụi cỏ, nào ngờ vừa nhảy đã rơi vào khoảng không. Thân thể xuyên qua lớp cỏ, tiếp tục rơi thẳng xuống dưới. Nàng theo bản năng vung tay loạn xạ, nhưng vách đá trơn tuột lại phủ rêu xanh, chẳng có chỗ bám. Cho đến khi chạm đất, nàng cũng chỉ kịp túm được hai nắm rêu.
Kỳ diệu thay tạo hóa, ngay sát vách đá lại có một khe hẹp ẩn mình, ngày thường bị cỏ cây che khuất, không cẩn thận đẩy cỏ ra tìm thì khó mà phát hiện.
A Mạch khẽ cử động tay chân, may mắn khe đá không quá sâu, không bị thương. Nàng không dám động đậy mạnh, chỉ men theo vách đá chậm rãi đứng lên, nín thở nghe ngóng. Quả nhiên truy binh đã tới, mơ hồ nghe có người chửi thề:
“Mẹ nó, lại lăn xuống một tên nữa! Tự cho mình là thần tiên chắc, rơi vực mà không chết!”
A Mạch lấy làm lạ: sao lại dùng chữ “lại”? Chẳng lẽ ngoài mình còn người khác? Lại nghe trên đầu có người quát:
“Tìm kỹ mọi ngóc ngách, đừng để tiểu tử kia đánh lừa!”
A Mạch sợ đến nín thở, ngẩng đầu nhìn lên. Thỉnh thoảng có mũi thương lóe sáng ở miệng khe, đâm loạn xạ xuống bụi cỏ, tiếng kim loại va vào đá vang loảng xoảng. May mà khe hẹp lại ẩn dưới lớp cỏ, bọn lính chỉ dám dùng thương đâm bừa, không phát hiện ra ngay sát vách đá còn có lối khác.
Cứ nín thở hồi lâu, tiếng động dần xa, A Mạch mới dám thở phào. Nàng quay đầu định quan sát hoàn cảnh, đột nhiên cảm thấy bên cạnh có luồng gió lướt qua. Nàng kinh hãi, theo bản năng tung chân đá tới. Người kia nghiêng người tránh được, thân ảnh vừa lóe đã áp sát, một tay bóp chặt cổ họng nàng.
Cổ họng bị khống chế, A Mạch lập tức không dám động đậy, chỉ ngẩng lên nhìn kẻ kia. Vừa rồi nàng nhìn lên chỗ sáng lâu, giờ mắt chưa kịp thích nghi bóng tối. Mãi một lúc, khuôn mặt người nọ mới dần rõ ràng trước mắt nàng. Vừa nhìn rõ, A Mạch chỉ thấy tim mình như ngừng đập – nếu cổ họng không bị bóp chặt, e là đã nhảy ra khỏi lồng ngực!
Áo xanh, mặt trắng, không râu, diện mạo tuấn tú…
Thì ra người bọn chúng tìm không phải nàng, mà là hắn!
Thường Ngọc Thanh cũng không ngờ A Mạch lại từ trên trời rơi xuống. Hôm nay ở hội chùa trước Phúc Duyên tự hắn đã nhìn thấy nàng, chỉ vì nhiều nguyên nhân chưa thể ra tay. Sau đó hành tung bại lộ, bị truy sát, ai ngờ ông trời lại có mắt, đem kẻ thù sống sờ sờ đưa tới trước mặt.
Ông trời mù thật rồi, A Mạch thầm nghĩ. Chuột sa chĩnh gạo, à không, chuột rơi thẳng vào miệng mèo, đúng là tự chui đầu vào lưới!
Im lặng, chỉ có thể im lặng. Giết thân vệ của hắn, đả thương huynh đệ của hắn – nàng không biết nói gì để vị sát thần này tha mạng. Nói nhiều vô ích, chi bằng ngậm miệng. Chủy thủ vẫn giấu trong ủng, muốn lấy thì phải cúi người hoặc nhấc chân – giờ thì cả hai đều không thể.
Thường Ngọc Thanh thấy nàng im thin thít, nhịn không được châm chọc:
“Trước đây không phải miệng lưỡi sắc bén lắm sao?”
A Mạch vẫn im lặng.
Ánh mắt hắn dần lạnh, lực tay càng siết:
“Chủ tướng thất doanh Giang Bắc quân Mạch Tuệ, không ngờ ngươi lại chết ở đây chứ?”
“Nếu ta chết, ngươi cũng chờ chết chung đi!” A Mạch đột nhiên lên tiếng.
Tay hắn khựng lại, rồi bất ngờ cười phá lên:
“Ngươi chắc chắn ta không ra khỏi đây được?”
A Mạch bình tĩnh đáp:
“Nơi này cách miệng khe hơn ba trượng, Thường tướng quân lại bị thương một cánh tay. Chỉ dựa vào một mình ngài, e là không ra nổi.”
Hắn không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn nàng hồi lâu, rồi hừ lạnh một tiếng, chậm rãi buông tay.
Trái tim đập thình thịch của A Mạch mới dần bình ổn. Nàng liếc thấy cánh tay trái hắn buông thõng bất động, quả nhiên đã đoán đúng. Hắn vừa buông tay, nàng lập tức ngồi phịch xuống đất, thở hổn hển.
Thường Ngọc Thanh lùi lại một bước, nhìn nàng cười lạnh không nói.
A Mạch cũng không nhìn hắn, chỉ ôm gối ngồi dưới đất, thở dài:
“Suýt nữa đi tong ở Quỷ Môn Quan…”
Nói được nửa câu, nàng đột nhiên bật dậy, hàn quang lóe lên, đâm thẳng vào ngực hắn.
Thường Ngọc Thanh cười lạnh, sớm có phòng bị, nghiêng đầu tránh lưỡi dao, tay phải đã nắm chặt cổ tay nàng, thuận thế hất cả người nàng đập vào vách đá, vai ép chặt lưng nàng, quát:
“Buông tay!”
Cổ tay A Mạch đau như gãy, chủy thủ tuột khỏi tay, keng một tiếng rơi xuống đất.
Hắn cười lạnh:
“Biết ngay không thể tin lời nữ nhân nhà ngươi!”