Chương 63
Chương 63: Bộ mặt
A Mạch nhắm mắt đứng trên đỉnh núi hồi lâu, đợi dòng cảm xúc trong lòng dần lắng lại, mới quay người. Vừa hay bắt gặp Trương Sĩ Cường đang ngẩn ngơ nhìn mình, nàng thoáng giật mình, nhưng mặt ngoài vẫn tỉnh bơ, cười bảo: “Đi thôi, xuống núi.”
Nói xong nàng đã sải bước xuống trước. Trương Sĩ Cường lúc này mới hoàn hồn, vội vàng đuổi theo.
Hai người về tới doanh trại đúng lúc toàn quân tập thể dục buổi sáng. Hắc Diện dẫn binh ra thao trường, thấy A Mạch từ xa đã khẽ gật đầu coi như chào hỏi. A Mạch cũng chỉ hơi đáp lễ, rồi đưa mắt nhìn về phía giáo trường, lặng lẽ quan sát đám tân binh đang đầm đìa mồ hôi.
Sau trận Tây Trạch, thất doanh tổn thất thảm trọng, mười phần chết bảy tám. Binh sĩ hiện giờ đa phần là tân binh mới mộ sau trận ấy – một phần từ các châu huyện Giang Bắc, phần còn lại là con em nông hộ trong dãy Ô Lan. Họ đều mang trong mình nhiệt huyết nam nhi Nam Hạ, chỉ còn thiếu mỗi kinh nghiệm chiến trận mà thôi. A Mạch thầm tính toán trong lòng.
Thấy A Mạch chăm chú nhìn thao trường hồi lâu không nói, Trương Sĩ Cường ở phía sau cũng không dám lên tiếng. Mãi đến khi thấy quan quân nhu Lý Thiếu Hướng từ xa thong thả bước tới, hắn mới khẽ nhắc:
“Đại nhân, Lý quân nhu tới.”
A Mạch quay lại, quả nhiên thấy Lý Thiếu Hướng đang chậm rãi tiến gần, đến nơi mới cười: “Sớm a, đại nhân.”
Chỉ nhìn sắc mặt Lý Thiếu Hướng, A Mạch đã biết hắn lại muốn mở lời “xin xỏ”. Nàng vẫn nhìn về phía giáo trường, chỉ ậm ừ một tiếng:
“Sớm.”
Lý Thiếu Hướng cười hì hì: “Thật trùng hợp, đại nhân, đến đây lại gặp ngài.”
A Mạch thầm nhếch mép: Ta mỗi sáng đều ra đây xem binh luyện, ngươi lại chẳng biết? Miệng thì nghĩ vậy, mặt vẫn bất động thanh sắc, nhẹ nhàng gật đầu: “Trùng hợp thật.”
Thấy A Mạch hai lần đều đáp kiểu ấy, Lý Thiếu Hướng cuối cùng không nhịn nổi, ngượng ngùng xoa tay, cũng học theo nàng nhìn về giáo trường quan sát đám binh lính.
Hồi lâu sau A Mạch mới quay lại, cười như không cười hỏi: “Nhìn đủ chưa?”
Lý Thiếu Hướng gật cũng không phải, lắc cũng không xong, chỉ biết hắc hắc cười trừ.
A Mạch nói tiếp: “Đại nhân nhà ngươi mỗi lần đến đại doanh xin đồ đều được tiếp đãi kiểu này, giờ ngươi cũng nếm được tư vị rồi chứ?”
Lý Thiếu Hướng bị nhìn thấu tâm tư, càng thêm xấu hổ, vẫn ngoác miệng cười: “Hay là đại nhân lợi hại, miệng hạ quan còn chưa mở đã biết hạ quan định nói gì. Đại nhân đừng trách, ai bảo hạ quan phải làm bà quản gia chứ, không thì việc gì phải suốt ngày tìm ngài đòi này đòi nọ!”
A Mạch cười cười không đáp. Thấy nàng không giận, Lý Thiếu Hướng lại thử nói: “Hơn nữa, một công đôi việc, đại nhân thường xuyên đến đại doanh, chưa chắc đã không tốt. Huống chi với dung mạo của đại nhân, đừng nói Từ tiên sinh đối đãi ngài khác hẳn người thường, ngay cả nguyên soái…”
A Mạch liếc hắn một cái, Lý Thiếu Hướng lập tức im bặt, chỉ hắc hắc cười. A Mạch đưa mắt đánh giá hắn từ đầu đến chân, lúc này mới thản nhiên nói: “Còn nhớ Lục đại nhân từng khen ngươi trung hậu, ít nói, họp nghị quân sự cũng hiếm khi mở miệng. Giờ xem ra Lục đại nhân nhìn lầm rồi, cái lưỡi của ngươi uốn éo thế nào cũng được.”
Lý Thiếu Hướng không rõ nàng khen hay mắng, cười đáp: “Đó là lúc hạ quan còn làm đội trưởng, bàn binh pháp thật không biết nói gì. Giờ quản sinh hoạt huynh đệ, khó tránh phải nói nhiều hơn. Bà quản gia ơi là bà quản gia, không phải mẹ ruột thì cũng là bà vú già!”
A Mạch thấy hắn hăng hái, hừ lạnh hai tiếng, bỗng nổi giận: “Lý Thiếu Hướng, đi! Đi ngay cho ta! Đừng có bám như đỉa. Ta nói không đi là không đi! Muốn xin cái gì thì tự ngươi đi mà xin, mặt ta mỏng lắm, đã bị đâm thủng từ lâu rồi, hiểu chưa?”
Nói xong phất tay áo bỏ đi, không thèm nhìn thao luyện nữa. Trương Sĩ Cường vội vàng chạy theo, để lại Lý Thiếu Hướng đứng ngẩn hồi lâu mới lẩm bẩm:
“Đừng nóng vội… có gì từ từ nói…”
A Mạch dù không muốn gặp lại Thương Dịch Chi, nhưng đời chẳng như ý. Đầu tháng tám, Thương Dịch Chi đột nhiên ban quân lệnh cho toàn quân Giang Bắc: trước Trung thu, chủ tướng các doanh phải tập hợp đầy đủ tại đại doanh.
Thất doanh gần đại doanh nhất, nhận lệnh cũng sớm nhất. Quân lệnh vừa tới, A Mạch lập tức triệu tập quan quân chủ chốt, bàn về năng lực và kinh nghiệm thực chiến của tân binh.
Sau chiến dịch Ô Lan, quân Giang Bắc và Bắc Mạc tuy chưa đánh lớn, nhưng tiểu chiến thì liên miên. Hai bên thắng bại có nhau, song nhìn chung Giang Bắc vẫn chiếm ưu thế, nhất là kỵ binh của Đường Thiệu Nghĩa khiến Bắc Mạc đau đầu không thôi. Chỉ có thất doanh của A Mạch vì đóng gần đại doanh nên vẫn chưa được ngửi mùi khói lửa. Người sáng suốt đều hiểu đây là Thương Dịch Chi cùng Từ Tĩnh cố ý cho thất doanh nghỉ ngơi dưỡng sức. A Mạch tự nhiên hiểu lòng tốt của họ, song cũng nhận ra điều ấy chưa chắc đã hay – chỉ có lửa chiến trường mới tôi luyện được tân binh thành lính thật sự.
Lính truyền lệnh đưa quân lệnh tới, A Mạch cầm lệnh mà khẽ nhíu mày, không rõ Thương Dịch Chi triệu tập lần này để làm gì, chẳng lẽ định kéo mọi người cùng đón Trung thu?
Quân lệnh truyền một vòng, ai nấy đều lộ vẻ bồn chồn, đồng loạt nhìn về A Mạch. Nàng đã lấy lại bình tĩnh, mỉm cười ôn hòa hỏi lính truyền lệnh:
“Không biết nguyên soái lần này triệu tập vì chuyện gì?”
Tên lính kia cũng lanh lợi, cân nhắc một chút rồi đáp:
“Tiểu nhân không rõ, chỉ nghe nói triều đình có chiếu chỉ ban xuống.”
Lời vừa dứt, trong trướng lập tức sáng bừng. Sau chiến dịch Ô Lan, Thương Dịch Chi đã tấu lên danh sách tướng sĩ có công, hơn nửa năm nay mới có tin. Mọi người khó tránh khỏi kích động. Chỉ có A Mạch vẫn bình thản, sai người đưa lính truyền lệnh xuống chiêu đãi.
Người đi rồi, trong trướng lại rơi vào tĩnh lặng kỳ lạ. A Mạch quét mắt một vòng, thấy ai nấy đều cố giấu niềm vui lộ liễu, trong lòng không khỏi buồn cười. Đang định mở lời thì Vương Thất đã bật dậy:
“Đừng thấy gần đây chúng ta chưa đánh được mấy tên Thát tử! Công lao dẫn địch hơn nghìn dặm vào sâu Ô Lan, thất doanh chúng ta đứng đầu! Đại nhân chính là công thần số một, lần này không thể để người ta coi thường! Đi cũng phải oai phong lẫm liệt, ít nhất phải để các doanh khác thấy quân uy thất doanh!”
Mọi người lập tức hưởng ứng, ngươi một câu ta một lời bàn cách thể hiện uy phong – nói đi nói lại cũng chỉ tiên y nộ mã, binh hùng tướng mạnh. Vương Thất cùng mấy quan quân càng nói càng hăng, chỉ có Lý Thiếu Hướng vẫn im lặng, đôi mắt ti hí chớp chớp, không biết đang tính toán gì.
A Mạch mỉm cười không nói, lặng lẽ nghe. Đợi mọi người nói hết, nàng mới gật đầu:
“Các ngươi nói có lý. Nhưng thất doanh tổn thất nặng ở Tây Trạch, tuy đã bổ sung không ít, vẫn còn thiếu thốn trăm bề. Chúng ta lại là bộ binh, cả doanh cộng lại chỉ vài con ngựa, sao so được với kỵ binh Đường tướng quân…”
Lời chưa dứt, Lý Thiếu Hướng vốn im thin thít đột nhiên lên tiếng:
“Ngựa thì đại nhân cứ yên tâm! Để ty chức lo. Đại nhân chỉ cần định số người đi cùng, đến lúc đó ty chức nhất định chuẩn bị chiến mã tốt nhất!”
A Mạch giật mình. Lý Thiếu Hướng keo kiệt nổi tiếng, trong doanh chỉ có vài con ngựa tốt cho đội trinh sát của nàng dùng, còn lại đến nửa con cũng không chia cho ai. Để làm gương, ngay cả A Mạch cũng ít khi cưỡi. Vậy mà giờ hắn lại vỗ ngực hứa hẹn chuẩn bị ngựa tốt để đi đại doanh? Thật ngoài sức tưởng tượng.
“Thôi bỏ đi,” A Mạch nói, “không thể động đến ngựa đội trinh sát. Đây là quy định doanh lý. Hơn nữa chỗ này cách đại doanh không xa, vượt núi nửa ngày là tới. Cưỡi ngựa phải đi đường vòng, càng xa hơn.”
“Không! Phải cưỡi ngựa!” Lý Thiếu Hướng bướng bỉnh, “Liên quan thể diện thất doanh! Ngựa để ty chức lo, tuyệt đối không động đến ngựa trinh sát.”
Thấy hắn nói chắc như đinh đóng cột, A Mạch vừa nghi vừa lạ. Không lấy ngựa trinh sát, hắn lấy đâu ra chiến mã?
Ngày mười bốn tháng tám, A Mạch để Hắc Diện ở lại trấn doanh, tự mình dẫn thân binh Trương Sĩ Cường, Vương Thất cùng vài quan quân lên đường. Mọi người đều mặc khôi giáp mới tinh, nhưng bóng dáng chiến mã của Lý Thiếu Hướng vẫn biệt tăm. Chờ đến cháy cả ruột, Lý Thiếu Hướng mới cho người báo: ngựa đã sẵn sàng, mời chư vị đại nhân ra trước sân doanh.
Lý Thiếu Hướng làm bộ thần bí khiến A Mạch càng thêm nghi ngờ. Mọi người ra sân, quả nhiên thấy hắn đang dắt mấy con ngựa đứng chờ. Nhưng vừa nhìn thấy chúng, ai nấy đều chết sững.
Vương Thất đi vòng quanh mấy con ngựa, mặt biến sắc, không nhịn được hét lên:
“Ta khinh! Lão Lý, thế này mà gọi là chiến mã? Con này trọc lông, con kia gầy trơ xương! Mang ra ngoài thế này không sợ người ta cười rụng răng à?”
Lần đầu đến đại doanh, Vương Thất vốn hừng hực khí thế, không ngờ “chiến mã” mà Lý Thiếu Hướng vỗ ngực lại thảm hại thế này, nhất thời lửa giận bốc lên đầu.
A Mạch nhìn mấy con ngựa già nua, gầy trơ xương, trong lòng cũng dâng lên một ngọn lửa, thấy Lý Thiếu Hướng vẫn cười hì hì nhìn mình, nhịn không được cười lạnh:
“Đây là thứ ngươi chuẩn bị để lấy thể diện cho thất doanh?”
Lý Thiếu Hướng hắc hắc:
“Vẫn cưỡi được, vẫn cưỡi được mà!”
A Mạch lạnh lùng liếc hắn, đột nhiên quay sang Trương Sĩ Cường phân phó:
“Cởi giáp!”
Trương Sĩ Cường ngẩn ra:
“Đại nhân, cởi giáp làm gì? Không phải còn đi đại doanh sao?”
Ánh mắt A Mạch lại nhìn về Lý Thiếu Hướng, hắc hắc cười lạnh:
“Không cởi giáp sao xứng với chiến mã của Lý đại nhân? Lỡ làm xây xước mấy con bảo bối này, chẳng phải Lý đại nhân đau lòng chết đi được?”