Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 61

  1. Trang chủ
  2. A Mạch Tòng Quân (FULL)
  3. Chương 61 - Xuất phát (thượng)
Trước
Sau

Chương 61: Xuất phát [ thượng ]

Nói về A Mạch dẫn Trương Sĩ Cường thẳng tiến đại doanh. Nàng đến đây đã nhiều lần, ngay lính gác cổng cũng quen mặt, thấy nàng từ xa đã có người chạy ra chào hỏi. A Mạch vốn tính tình ôn hòa, lúc này cũng cười đáp lại từng người, rồi mới dẫn Trương Sĩ Cường đi về phía trung quân trướng của Thương Dịch Chi.

Đến ngoài đại trướng, thấy thị vệ đang canh giữ, A Mạch liền tiến lên hỏi nguyên soái có trong trướng không. Thị vệ vội hành lễ rồi đáp rằng nguyên soái không có ở đây, còn đi đâu thì hắn cũng không rõ.

Nghe vậy, A Mạch trong lòng bất giác thở phào nhẹ nhõm. Không hiểu sao, nàng luôn có chút e ngại khi gặp Thương Dịch Chi. Giờ biết hắn không ở đây, lòng nàng lập tức nhẹ bâng, bước thêm vài bước liền sai Trương Sĩ Cường chạy ra ngoài doanh lấy ít đồ, rồi mang đến chỗ Trương thị vệ tìm nàng.

Trương Sĩ Cường lập tức chạy đi. A Mạch nhìn theo bóng hắn khuất dần, mới khẽ cười lắc đầu, thong thả bước về phía trướng của Trương Sinh.

Ai ngờ vừa đến nơi, đã thấy thị vệ của Thương Dịch Chi đang đứng gác ngoài cửa. A Mạch giật mình, phản xạ đầu tiên là muốn tránh đi, nhưng thị vệ kia đã nhìn thấy nàng, liền lên tiếng:
“Mạch tướng quân!”

A Mạch bất đắc dĩ, vội đưa tay ra hiệu hắn im lặng, rồi cười gượng, hạ giọng hỏi:
“Nguyên soái có trong trướng không?”

Thị vệ kia dù không hiểu vì sao Mạch tướng quân lại phải cẩn thận thế, nhưng vẫn theo bản năng hạ giọng, khẽ gật đầu:
“Ngài đến tìm nguyên soái? Để tiểu nhân vào bẩm báo?”

A Mạch vội xua tay:
“Không cần, ta sẽ chờ nguyên soái ra.”
Nói xong định xoay người tránh đi, ai ngờ rèm trướng lập tức được vén lên, một thân ảnh cao lớn thon dài hiện ra ngay cửa – chính là thống soái quân Giang Bắc, Thương Dịch Chi.

A Mạch trong lòng kêu khổ, nhưng ngoài mặt vẫn cung kính ôm quyền:
“Mạt tướng tham kiến nguyên soái!”

Thương Dịch Chi khẽ gật đầu, tùy ý hỏi:
“Đến thăm Trương Sinh?”

A Mạch sao dám thừa nhận mình đến thăm Trương Sinh trước, vào đại doanh mà không gặp chủ soái đã lén lút chạy đi thăm thuộc hạ thì thành cái gì? Thế là không nghĩ ngợi liền đáp:
“Mạt tướng đến đại trướng không gặp nguyên soái, nghe nói ngài đến đây nên mới theo.”

Người như Thương Dịch Chi há lại không nhìn thấu tâm tư của nàng? Nghe vậy cũng không vạch trần, chỉ khẽ cong khóe môi, vừa bước ra ngoài vừa hỏi:
“Lần này đến đại doanh có việc gì?”

A Mạch vội vàng đi theo, hơi ngại ngùng đáp:
“Vẫn là chuyện trang bị cho tân binh trong doanh. Trước không nói khôi giáp, chỉ riêng binh khí phù hợp cho ba trăm tân binh cũng không có. Hiện tại chỉ có thể phát mỗi người một cây gậy gỗ tạm dùng. Nhưng trong doanh mạt tướng lại không có ai tinh thông côn pháp để huấn luyện, huống chi sau này… dù có luyện thành thục, đến lúc ra trận giết địch…”

Giọng nàng dần nhỏ lại. Thương Dịch Chi đột nhiên dừng bước, quay đầu lặng lẽ nhìn nàng. Tiếng A Mạch càng lúc càng nhỏ, cuối cùng im bặt, chỉ cúi đầu không dám nói thêm.

Thương Dịch Chi thở dài:
“A Mạch, hiện tại ta không có tâm tư đùa giỡn.”

A Mạch giật mình:
“Mạt tướng không dám!”

Thương Dịch Chi thản nhiên cười, xoay người tiếp tục đi, vừa đi vừa nói:
“Ta chỉ có thể cho ngươi hai trăm trường đao, năm mươi bộ khôi giáp. Còn lại, ta có, nhưng không thể cho hết thất doanh của ngươi được.”

Nghe những thứ Thương Dịch Chi hứa cấp, A Mạch đã thỏa mãn vô cùng, sợ hắn đổi ý, vội chạy lên trước hành lễ lớn tiếng:
“Mạt tướng đa tạ nguyên soái!”

Thấy bộ dạng nàng như thế, Thương Dịch Chi suýt bật cười, chậm rãi lắc đầu. A Mạch giả vờ không thấy, lùi lại nửa bước, thành thành thật thật đi theo sau. Đi được một đoạn, nàng đang âm thầm tính toán làm sao nhanh chóng mang đồ về doanh cho yên tâm, chợt nghe Thương Dịch Chi khẽ hỏi:
“Ở doanh lý… có vất vả lắm không?”

Lời vừa ra khỏi miệng, chính hắn cũng nhận ra giọng mình không ổn, không đợi A Mạch trả lời đã bước nhanh về phía trước. A Mạch khẽ giật mình, còn đang do dự có nên đáp hay không, thì đã thấy Trương Sĩ Cường ôm hai con thỏ rừng thở hổn hển chạy tới từ phía trước. Nàng thầm kêu khổ, nhất thời quên mất câu hỏi vừa rồi của Thương Dịch Chi.

Trương Sĩ Cường cũng nhìn thấy Thương Dịch Chi và A Mạch đang sóng vai mà đến. Có lẽ vì ở cạnh A Mạch lâu ngày, lời nói hành động đều nhiễm thói nàng, theo bản năng hắn định quay đầu bỏ chạy. Nhưng ý nghĩ vừa lóe lên đã thấy không ổn, thế là tiếp tục chạy chậm lại, đến trước mặt Thương Dịch Chi hành lễ:
“Tiểu nhân tham kiến nguyên soái!”

Thương Dịch Chi nhìn hắn, lại liếc mắt xuống hai con thỏ trong tay. A Mạch sợ Trương Sĩ Cường thật thà nói hớ, không đợi Thương Dịch Chi mở miệng đã giành nói trước:
“Đây là chút đặc sản quê mùa, mạt tướng mang đến cho nguyên soái nếm thử.”

Thương Dịch Chi hiểu rõ chỉ cười cười, trước bảo Trương Sĩ Cường đứng dậy, rồi mới nói với A Mạch:
“Thứ này chỗ ta không thiếu, hay mang đến cho Trương Sinh đi.”

A Mạch làm bộ khó xử:
“Cái này…”

Thương Dịch Chi cố ý trêu:
“Tâm ý thì ta nhận, cứ mang cho Trương Sinh đi. Nói là ngươi đưa ta hai con thỏ, ta cho ngươi hai trăm trường đao. Truyền ra ngoài người ta lại tưởng chỗ ta dùng thỏ đổi binh khí, cả đám mang thỏ đến đổi vũ khí thì biết làm sao? Thỏ ngon thật, nhưng không đổi được nhiều binh khí cho ngươi đến thế.”

Nói đến nước này, A Mạch cũng không tiện kiên trì nữa. Dù sao hai con thỏ vốn định mang cho Trương Sinh, huống chi trong lòng nàng tính toán gì Thương Dịch Chi sớm đã rõ. Mọi người đều nguyện ý giả ngốc, vậy chẳng phải rất tốt sao?

Trương Sĩ Cường vừa rồi nghe A Mạch đột nhiên nói muốn tặng thỏ cho Thương Dịch Chi, trong lòng còn đang khó xử, giờ nghe hắn phân phó thế liền cáo lỗi, ôm thỏ chạy thẳng về trướng Trương Sinh.

Thương Dịch Chi vẫn nhìn theo hai con thỏ đang giãy giụa trong tay Trương Sĩ Cường, chợt nhớ chuyện tiếu lâm từng nghe trong doanh – nói A Mạch đuổi thỏ còn nhanh hơn tế cẩu – nhịn không được bật cười thành tiếng.

Bên cạnh, A Mạch bị tiếng cười làm cho ngơ ngác, có chút khó hiểu nhìn hắn. Thương Dịch Chi ho khan hai tiếng che giấu, nghiêm mặt đổi đề tài:
“Hai ngày trước ta nhận được ý chỉ trong triều, muốn đại quân báo danh sách tướng lãnh lập công. Vậy phải báo tên ngươi thế nào trong tấu chương?”

A Mạch sửng sốt, lại nghe Thương Dịch Chi hỏi tiếp:
“A Mạch, tên thật của ngươi rốt cuộc là gì? Mạch A Mạch… cái tên này cũng muốn báo lên triều đình, đây là chuyện liên quan cả đời ngươi.”

A Mạch ngẩng đầu, không còn thấy chút ý cười nào trên mặt Thương Dịch Chi, chỉ còn ánh mắt sắc bén như muốn nhìn thấu tâm can. Nàng cúi đầu suy nghĩ một lát, rồi ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt hắn, trầm giọng:
“Không dám dối gạt nguyên soái, A Mạch chỉ là nhũ danh. Mạt tướng vốn tên là Mạch Tuệ!”

Thương Dịch Chi lặng lẽ nhìn nàng, thấy ánh mắt nàng không hề né tránh, cuối cùng gật đầu:
“Tốt lắm, vậy báo tên này.”

A Mạch gật đầu, lại nghe Thương Dịch Chi thản nhiên nói:
“Ngươi còn việc gì không? Nếu không thì khỏi đi theo ta nữa. Vừa rồi Trương Sinh có nhắc đến ngươi, ngươi đến thăm hắn đi.”

“Vậy còn binh khí và khôi giáp…”

Thương Dịch Chi khẽ cười:
“Hai ngày nữa ta cho người mang đến cho ngươi.”

A Mạch vội nói:
“Không cần, không cần! Mạt tướng sẽ cho tân binh đang chờ ngoài doanh đến lĩnh, lát nữa tự mang về là được.”

Thấy nàng vội vàng thế, Thương Dịch Chi dở khóc dở cười, đành bảo:
“Tốt lắm, ngươi đi thăm Trương Sinh trước đi. Một lát đến đại trướng lấy thư tay của ta, rồi đến gặp quan quân nhu.”
Nói xong không đợi A Mạch trả lời, hắn đã bước nhanh về phía trước.

A Mạch đợi Thương Dịch Chi đi khuất mới quay lại trướng Trương Sinh. Trương Sĩ Cường vẫn còn ở đó nói chuyện với hắn. Thấy A Mạch đến, Trương Sinh cười:
“Ta không sao, ngươi không cần đến thăm. Nói gì thì nói, ngươi giờ đã là thiên tướng, sao lại đến thăm ta được.”

“Trương đại ca còn khách khí thế.”
A Mạch tiến lên xem vết thương ở chân hắn. Trương Sinh vội né tránh:
“Không đáng ngại, quân y nói vài ngày nữa là đi được rồi.”

A Mạch trầm mặc một lát, vẫn không nhịn được hỏi:
“Có thể giữ lại…”

Trương Sinh cười cắt lời, đùa:
“Không sao, cùng lắm hơi thọt một chút, lúc đứng không nhìn ra đâu. Vừa rồi nguyên soái còn mắng ta, bảo sau này tiếp cận người ta thì cứ cưỡi ngựa, đừng xuống đất là được, cô nương nhà nào cũng không nhìn ra.”

A Mạch cố gắng cười, trong lòng hiểu rõ nếu đã thọt chân, đừng nói làm thị vệ cho Thương Dịch Chi, chỉ sợ xuống quân doanh cũng khó. Giờ thấy hắn cười thoải mái thế, lòng nàng càng thêm khó chịu, chỉ nói vài câu rồi tìm cớ rời đi.

A Mạch vốn định đến đại trướng lấy thư tay, ai ngờ còn chưa tới nơi đã gặp thị vệ vừa theo Thương Dịch Chi mang thư tay đến cho nàng, đồng thời truyền lời nguyên soái có việc, bảo Mạch tướng quân cứ lĩnh quân bị trực tiếp hồi doanh, không cần đến đại trướng từ biệt.

A Mạch dù không rõ vì sao Thương Dịch Chi lại tránh gặp mình, nhưng bớt được một việc, ngược lại càng hợp ý nàng. Liền cảm tạ thị vệ, tiện thể khen hắn vài câu, rồi cho Trương Sĩ Cường ra ngoài doanh gọi người, sau đó chạy thẳng đến chỗ quân nhu.

Quan quân nhu dù hơi khó chịu vì A Mạch năm lần bảy lượt đến đòi này đòi nọ, nhưng đọc thư tay của Thương Dịch Chi liền nhanh chóng cấp đủ hai trăm trường đao và năm mươi bộ khôi giáp.

Mọi việc xong xuôi, mặt trời đã lên cao quá đỉnh đầu. Trương Sĩ Cường vụng trộm huých A Mạch, ý bảo đã đến trưa, cơm nước phải làm sao? A Mạch ngẩng đầu nhìn trời, lại liếc quan quân nhu, thấy người ta không có ý giữ lại, cũng không tiện mặt dày ở lại, liền phân phó đại đội mang quân bị ra ngoài doanh.

Ra khỏi đại doanh, A Mạch sắp xếp lại một lượt: người tráng kiện mang khôi giáp, người gầy yếu mang trường đao, chính nàng cũng cõng một bộ khôi giáp trên lưng, rồi tập hợp hai trăm người lại.

Những người này bị nàng lôi dậy từ tờ mờ sáng, chạy mấy chục dặm đường núi, đến giờ chưa ăn cơm, bụng đã réo ầm ĩ. A Mạch nghe mà cũng buồn cười. Nghĩ một lát, nàng đứng trước đội ngũ, nắm chặt dây đai khôi giáp trên lưng, lớn tiếng hỏi:
“Các ngươi đói bụng không?”

Lời vừa dứt, mọi người đều ngẩn ra, rồi đồng thanh hô:
“Không đói!”

A Mạch cười:
“Nói dối! Bụng các ngươi kêu to hơn trống, còn bảo không đói? Đói thì đã sao? Không giấu gì các ngươi, bản tướng quân cũng đói đây! Bụng kêu còn to hơn các ngươi nữa!”

Mọi người cười vang. A Mạch lại nói tiếp:
“Nhưng đói cũng chẳng sao, ta có cách! Mọi người xem này!”

Binh lính đa phần mới nhập ngũ, nghe vậy đều thấy lạ, thầm nghĩ chẳng lẽ tướng quân có tiên pháp, biến đói thành no? Cả đám căng mắt nhìn A Mạch, chỉ thấy nàng hai tay cầm đai lưng, vừa cởi vừa nói:
“Trước tháo đai lưng ra, sau đó… bắt đầu… dùng sức!”
Nàng nói xong, hai tay siết mạnh:
“Từ từ, rồi nhanh một chút… siết chặt lại! Thế là hết đói!”

Mọi người ngẩn ra, rồi cùng cười ồ lên. Ngay cả Trương Sĩ Cường cũng nghẹn đỏ mặt, trừng mắt mím miệng mới nhịn được cười. Chỉ có A Mạch vẫn nghiêm túc, không chút ý cười. Mọi người dần nhận ra không ổn, tiếng cười chậm rãi tắt lịm.

“Buồn cười sao?” A Mạch bình thản hỏi.

Không ai dám lên tiếng. A Mạch chậm rãi nói tiếp:
“Cái này có gì đáng cười? Các ngươi nhịn mấy bữa cơm rồi? Tính đến trưa bất quá mới có hai bữa. Cái đói này là gì? Còn các tướng sĩ thất doanh khi dẫn đại quân Bắc Mạc từ Tây Trạch vào Ô Lan, từng mấy ngày không có nổi một hạt cơm, có đói không? Mới đầu còn đói, sau ngay cả đói cũng không còn cảm giác nữa. Làm sao bây giờ? Ngoài việc thắt chặt đai lưng thì còn cách nào khác!”

Giọng nàng càng lúc càng cao, đến cuối cùng gần như gào lên. Cả đội ngũ im phăng phắc, trên mặt không còn nụ cười, chỉ còn ánh mắt buồn bã. Trương Sĩ Cường không biết nghĩ đến gì, mắt đã rưng rưng.

A Mạch dừng lại một chút, rồi đứng thẳng người, hô lớn:
“Toàn thể huynh đệ! Thắt chặt đai lưng cho ta! Còn đói không?!”

“Không đói!” Mọi người đồng thanh hô vang, tiếng vang chấn động một vùng.

A Mạch gật đầu:
“Chúng ta có thể trễ bữa trưa, nhưng không thể trễ bữa tối! Toàn thể huynh đệ, cùng ta chạy bộ hồi doanh!”

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 61

5 1 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

Thấy Ta Không Cần Sợ
Thấy Ta Không Cần Sợ
Bộ 19
Những Nam Chính Bị Mắc Kẹt Trong Nhà Của Tôi
Ngâm vịnh phong ca
Ngâm Vịnh Phong Ca
15c5a2ed74432c5c
Sau Khi Chết, Anh Trai Tôi Mọc Ra Xúc Tu
Bạch Nhãn Lang
Bạch Nhãn Lang
công lược
Tu Tiên Giới Cấm Công Lược
Tags:
Cổ Đại, Hành động, Ngôn Tình, Nữ cường
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 | 90phut | Fun88 | Fun88 | https://avilla.co.com/ | https://avilla.co.com/ | https://nealfun.io |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz