Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 56

  1. Trang chủ
  2. A Mạch Tòng Quân (FULL)
  3. Chương 56 - Dương Mặc
Trước
Sau

Chương 56: Dương Mặc

Thôi Diễn được người nâng lên, đưa đến trước mặt Thường Ngọc Thanh. Vết thương trên cổ hắn bị băng vải quấn dày, muốn nói cũng không thành lời. Sắc mặt Thường Ngọc Thanh xanh mét, môi trắng bệch mím chặt thành một đường thẳng. Thân binh bên cạnh nức nở kể: “Thôi tướng quân đột nhiên thúc ngựa lao lên trước, khi thuộc hạ đuổi kịp thì tướng quân đã bị thương, ngựa cũng bị đám mọi rợ Nam Hạ chém đứt chân ngã nhào…”

Thôi Diễn nhìn chằm chằm Thường Ngọc Thanh, trong cổ họng phát ra âm thanh ú ớ, cố gắng giơ tay. Thường Ngọc Thanh nắm lấy tay hắn, nhẹ giọng: “Đừng gấp, đại ca tuyệt đối không để ngươi xảy ra chuyện.”

Thôi Diễn lại dùng sức rút tay ra, run rẩy viết lên lòng bàn tay Thường Ngọc Thanh. Trên tay hắn còn dính máu, nên lòng bàn tay Thường Ngọc Thanh cũng loang lổ vết đỏ. Chữ mới viết được một nửa, hắn đã kiệt sức ngã gục.

Thường Ngọc Thanh cúi đầu nhìn – một chữ “Nữ”, nét ngang bên cạnh chỉ mới kịp vạch một nửa, rồi đứt đoạn trong lòng bàn tay anh.
Anh siết chặt nắm đấm, máu thấm qua kẽ ngón tay.

Khương Thành Dực thấy sắc mặt anh như vậy, biết ngay anh sẽ điều đại quân truy kích tàn quân Giang Bắc đang chạy về phía Tây, liền do dự khuyên: “Tướng quân, xin hãy bình tĩnh. Chúng ta không thể trúng kế của đám mọi rợ Nam Hạ.”

Thường Ngọc Thanh quay đầu, ánh mắt lạnh như băng: “Đến nước này, chúng ta còn lựa chọn nào khác?”
Thôi Diễn sinh tử chưa rõ. Nếu cứ để quân Giang Bắc trốn sâu vào núi, Trần Khởi sẽ ra sao, Chu Chí Nhẫn và Thôi gia sẽ ra sao, triều đình sẽ ra sao? Khóe miệng anh hiện một nụ cười lạnh lẽo: “Thương Dịch Chi, ta thật muốn xem ngươi đặt được bao nhiêu bẫy, muốn xem cuối cùng là ai nuốt ai!”

Mấy ngày nay A Mạch sống không dễ chịu chút nào. Cũng không trách được nàng – đổi lại là ai bị kẻ thù cầm đao đuổi sát sau mông cũng chỉ biết chạy. Hai ngàn quân giờ chỉ còn chưa đầy năm trăm mạng. Chưa cần tính đến đại quân Thường Ngọc Thanh đã nhổ trại đuổi theo, thực lực hai bên vốn đã cách biệt một trời một vực. A Mạch giờ đây ngoài lo cho tính mạng binh sĩ dưới trướng, còn lo cái miệng Thương Dịch Chi có thực sự đủ lớn để nuốt trọn đại quân Thường Ngọc Thanh hay không.

Nàng thậm chí có chút hối hận vì đã đâm Thôi Diễn.
Nếu Thôi Diễn không bị thương, có lẽ Thường Ngọc Thanh cũng không phát điên đến thế.

Lý Thiếu Hướng hỏi: “Hôm nay còn đào thêm bếp không?”

“Đào!” A Mạch đáp, “Hôm nay tăng thêm một doanh.”

Để đánh lừa quân Bắc Mạc, A Mạch ra lệnh binh sĩ tăng cường đào bếp lò, thật thật giả giả, như thể đang dẫn hai ngàn quân tiên phong sâu vào Ô Lan. Ban đầu đừng nói tăng bếp, chỉ nghe nàng bảo phải đào bếp Lý Thiếu Hướng đã phản đối kịch liệt: đang chạy trối chết, ngay cả nồi còn không có, đào bếp làm gì! A Mạch không giải thích, chỉ lệnh anh ta làm. Từ chưa đầy một doanh, giờ đã tăng lên ba doanh, khiến Lý Thiếu Hướng mặt mày ủ rũ.

Nhìn Lý Thiếu Hướng cúi đầu rời đi, Dương Mặc tiến lại ngồi xuống, im lặng một lát rồi đột nhiên hỏi:
“Muốn dẫn thát tử tới đây?”

A Mạch ngẩng lên nhìn vẻ mệt mỏi trên mặt hắn, nhẹ lắc đầu, giọng có phần trào phúng: “Ta làm sao biết được. Thương tướng quân cùng quân sư thần cơ diệu toán, ai biết họ mai phục ở đâu.”

Dương Mặc nhìn đám binh sĩ xa xa đã mỏi mòn không chịu nổi, sắc mặt trầm xuống: “Mọi người sắp không trụ nổi rồi. Hơn nữa… lương khô cũng sắp hết.”

“Tóm lại là không đi xa được nữa.” A Mạch phóng mắt về dãy núi mờ xa, cười khổ: “Nhưng cũng đừng đánh giá chúng ta cao quá. Đưa được thát tử đến đây, chúng ta đã hết sức rồi.”
Nói xong nàng đứng dậy, phủi cỏ dại trên áo, bước sang bên kia xem Trương Nhị Đản, đi được hai bước lại quay đầu nhìn Dương Mặc:
“Mấy ngày nay đa tạ ngươi. Ân tình này, ta ghi nhớ.”

Dương Mặc lại nói: “Vậy thì nhớ kỹ đi. Nhưng ngươi khỏi cũng nhanh thật, chỉ hai ba ngày đã gần lành, khiến ta cũng phải kinh ngạc.”

A Mạch chỉ cười cười, không đáp, xoay người rời đi. Mắt cá chân nàng đã gần khỏi hẳn, dù đi lại vẫn hơi khó khăn nhưng không còn trở ngại lớn. Với Dương Mặc, nàng không thể không mang ơn. Mấy ngày trước vẫn là hắn cõng nàng trên lưng, mang theo một người gần trăm cân trên đường núi, vất vả thế nào ai cũng tưởng tượng được. Hắn ngoài miệng không nói, nhưng mỗi lần đội ngũ nghỉ ngơi, nàng đều thấy chân hắn run lẩy bẩy. Nàng hiểu, mình nợ hắn một ân tình lớn.

Trương Nhị Đản còn sống – điều này khiến A Mạch vui mừng khôn xiết. Điều càng khiến nàng xúc động là suốt mấy ngày qua, dù tình thế nguy cấp đến đâu, huynh đệ trong ngũ cũng chưa từng có ý bỏ rơi hắn. Trương Nhị Đản bị thương ở lưng, vẫn phải nằm sấp nghỉ ngơi. Thấy A Mạch đến gần, hắn cố ngoẹo cổ định ngồi dậy, lại bị nàng ấn xuống: “Nằm vậy là tốt rồi!”

Trương Nhị Đản ngượng ngùng cười, nhỏ giọng:
“Ngũ trưởng.”

A Mạch thuận miệng ừ một tiếng, đưa tay sờ trán hắn – đã bớt nóng, không nhịn được trêu:
“Ngươi còn dai hơn con gián ấy, ta phục ngươi rồi.”

“Con gián?” Trương Nhị Đản ngơ ngác.

A Mạch nhếch mép cười, không nói tiếp.

Vương Thất tiến lại:
“Tiểu tử này đúng là mệnh lớn, lang trung gặp bệnh nhân như ngươi chắc bỏ chạy hết!”
Rồi quay sang hỏi A Mạch: “Đại nhân, chúng ta đã bỏ xa thát tử một đoạn rồi phải không?”

A Mạch gật đầu: “Đã bỏ xa rồi.”

Lời vừa dứt, binh sĩ xung quanh không kìm được nở nụ cười.
Chạy trốn một ngày một đêm, nghe tin này ai cũng thở phào nhẹ nhõm.
A Mạch cũng nghĩ vậy, dây thần kinh căng như dây đàn cuối cùng cũng được thả lỏng.

Biết đã bỏ xa thát tử, lại thêm mọi người đều kiệt sức, tốc độ hành quân không khỏi chậm lại.
A Mạch ban đầu không để tâm, nhưng khi đi được khoảng chín dặm, một tin như sét đánh giữa trời quang nổ ngay trên đầu nàng: trinh sát từ chỗ cao chạy xuống, mặt đầy kinh hãi bẩm báo – phía sau lại xuất hiện cờ xí thát tử.

A Mạch giật mình trong lòng.
Nàng vẫn xem thường Thường Ngọc Thanh.

Mọi người chết lặng. Tin tức này khiến người ta nghẹt thở, nỗi hoảng loạn lập tức lan khắp đội ngũ.

“Nếu cứ thế này, chúng ta không những không dẫn dụ được thát tử, ngược lại sẽ bị chúng đuổi giết đến chết.” Trong hội nghị khẩn, đội trưởng đội sáu nói.

A Mạch trầm ngâm không đáp, ngón tay theo thói quen gõ nhẹ lên đầu gối.
Nói thật, lúc này nàng cũng hoảng.
Dù trời sinh có thiên phú quân sự, dù từ nhỏ đã nghe qua vô số kiến thức hành quân đánh trận, nhưng rốt cuộc nàng chỉ là một nữ tử mới nhập ngũ chưa đầy nửa năm, sao sánh được với chiến tướng từ nhỏ lăn lộn sa trường như Thường Ngọc Thanh.

“Hay là liều mạng với thát tử tại đây đi!” Một quan quân khí phách nói.

“Không được.” Dương Mặc đột nhiên lạnh lùng lên tiếng, “Tất cả ở lại chẳng khác nào tự sát.”

“Vậy phải làm sao?”

A Mạch đột nhiên quét mắt nhìn mọi người, trầm giọng:
“Ta mang một trăm người ở lại, chặn thát tử tại Sư Hổ Khẩu. Dương đội trưởng dẫn những người còn lại đi tiếp về phía Tây hai trăm dặm. Nếu vẫn không gặp đại doanh, thì cho mọi người tản vào rừng núi!”

Lời vừa dứt, cả doanh sửng sốt, kinh ngạc nhìn nàng, hồi lâu không nói nên lời.
Ở lại Sư Hổ Khẩu chặn thát tử, chính là đi tìm chết.
Dù Sư Hổ Khẩu địa thế hiểm trở, một trăm người làm sao chặn nổi đại quân?

A Mạch không đợi mọi người phản ứng, đứng bật dậy:
“Ta đi triệu tập huynh đệ tự nguyện ở lại. Các ngươi mau tổ chức đại đội tiến lên!”

“Không thể dựa vào tự nguyện!” Dương Mặc đột nhiên lạnh giọng phía sau.

A Mạch chậm rãi xoay người nhìn hắn. Dương Mặc không né tránh, nhìn thẳng vào mắt nàng.

“Dương đội trưởng có cao kiến?” A Mạch thản nhiên hỏi.

Dương Mặc cười khẩy, ném cành cây trong tay đi:
“Ngươi hiện là quan doanh, không có lý nào lại để ngươi ở lại chặn giặc. Ta sẽ ở lại. Không cần một trăm người, chỉ cần đội hai của ta. Ta muốn cho thát tử biết thế nào là ‘nhất phu đương quan, vạn phu mạc khai’.”

A Mạch lặng lẽ nhìn hắn một lúc, rồi nói:
“Được.”

Dương Mặc đột nhiên cười, bước đến trước mặt nàng:
“Ta còn chuyện muốn thương lượng với đại nhân. Có thể cùng ta đi vài bước, vừa đi vừa nói không?”
Nói xong không đợi nàng đáp, đã xoay người bước đi, hướng về phía sau một tảng đá lớn.
A Mạch do dự một chút, rồi cũng theo sau.
Không ngờ hắn vẫn đi trước nàng, mãi đến khi khuất tầm mắt mọi người mới dừng lại, quay đầu chờ.

A Mạch bước tới:
“Dương đội trưởng có chuyện gì, cứ nói.”

Dương Mặc không đáp, đột nhiên nắm lấy hai cổ tay nàng, mạnh mẽ khóa chặt lên tảng đá, thân thể áp sát.
A Mạch giật mình, muốn giãy giụa nhưng tay đã bị khóa, hắn dùng thân thể ép chặt nàng vào đá, một tay giữ hai cổ tay nàng kéo lên trên đầu, cúi xuống hung hăng áp lên môi nàng.

A Mạch chỉ cảm thấy nhục nhã khôn cùng, không ngờ hắn kéo nàng đến chỗ kín để làm chuyện bỉ ổi này.
Không thể kêu cứu, nàng nhấc chân định đá vào hạ bộ hắn, ai ngờ hắn đã phòng bị, dùng chân chen vào giữa hai chân nàng.
Nàng càng nhấc, hai thân thể càng ép sát.
Hắn không phải đang hôn, mà là đang cắn xé, dùng sức hút lấy môi nàng, lưỡi mạnh mẽ tách hàm răng nàng ra.
Cùng lúc, một bàn tay khác luồn vào vạt áo nàng, hướng lên trên, hung bạo xoa nắn bầu ngực mềm mại…

A Mạch không ngờ lại bị vũ nhục thế này, hận không thể thiên đao vạn quả hắn.
Lưỡi hắn tham lam xâm nhập, nàng không chống cự nữa, thầm nhủ sẽ nhân lúc hắn không phòng bị cắn đứt lưỡi hắn.
Ai ngờ nàng vừa hé miệng, còn chưa kịp cắn, Dương Mặc đột nhiên rời khỏi người nàng, lập tức buông tay chân nàng ra, lùi lại hai bước, thở hổn hển nhìn nàng.

A Mạch lập tức rút đao bên hông, tức giận kề lên cổ hắn.
Không ngờ Dương Mặc lại trầm giọng nói:
“Hiện tại có chết cũng không tiếc!”

A Mạch ngẩn ra, thở không ra hơi trừng mắt nhìn hắn.

Dương Mặc đột nhiên cúi đầu cười, hạ giọng:
“Hôn cũng hôn rồi, sờ cũng sờ rồi. Sau này ngươi chính là con dâu Dương gia.
Nếu ngươi còn cơ hội sinh con, đừng quên cho một đứa mang họ Dương, để Dương gia chúng ta còn một giọt máu nối dõi tông đường!”

Nói xong, hắn dùng tay gạt lưỡi đao của nàng, xoay người bước đi.
A Mạch đứng ngẩn hồi lâu, chân mềm nhũn quỳ sụp xuống đất.
Sau đó chợt nghe Dương Mặc cao giọng hô:
“Huynh đệ đội hai tập hợp! Chúng ta ở Sư Hổ Khẩu sẽ cho thát tử biết thế nào là nam nhân Nam Hạ!”

A Mạch chỉnh lại y phục, bình ổn hơi thở, nhanh chóng quay về đội ngũ, tập hợp binh sĩ tiếp tục tiến lên. Dương Mặc cùng đội hai ở lại, chuẩn bị quay đầu, chặn đường thát tử tại Sư Hổ Khẩu. Nàng mím chặt môi, tự nhủ không được quay đầu. Đi được mấy chục bước, đột nhiên nghe Dương Mặc phía sau lớn tiếng gọi tên nàng. Nàng giật mình, chậm rãi quay lại, thấy hắn đứng sau tảng đá, cười rạng rỡ chưa từng có, vẫy tay với nàng, rồi cười lớn: “A Mạch! Đừng quên, phải chăm sóc tốt nương tử của ta!”

Nàng chưa từng thấy hắn cười sáng lạn như vậy.
Trước mắt A Mạch đột nhiên mờ sương, nàng dùng hết sức lực gật đầu, rồi quay người bước thật nhanh về phía trước.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 56

5 1 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

Tiểu Hoàng Hậu
Tiểu Hoàng Hậu
Mệnh hồng nhan
Mệnh Hồng Nhan
Vân Trung Ca
Vân Trung Ca (FULL)
e54d3e38-9af5-4770-b438-2ed56a4e1389.jpg.512
Đếm Ngược
Bìa (3)
Bọt Biển
Người chồng bình thường của nữ bá tước
Người Chồng Bình Thường Của Nữ Bá Tước
Tags:
Cổ Đại, Hành động, Ngôn Tình, Nữ cường
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 | 90phut | Fun88 | Fun88 | https://avilla.co.com/ |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz