Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 34

  1. Trang chủ
  2. A Mạch Tòng Quân (FULL)
  3. Chương 34 - Kiều nương
Trước
Sau

Chương 34: Kiều nương

A Mạch chợt nhớ lời Trương Sinh, lòng hơi rung động. Nàng đỡ Lục Cương đứng dậy, thuận thế đưa tay sửa lại y phục cho hắn.

Lục Cương giật mình, như bị bỏng mà né ra sau, hất tay nàng: “Không phải thiếu gia công tử gì, cần gì người hầu? Ta tự làm được!” Hắn cau có, quay lưng sửa lại vạt áo đã xộc xệch.

A Mạch im lặng, lặng lẽ rót chén trà đưa tới. Lục Cương đón lấy uống một hơi, trong lòng tự trách: phản ứng vừa rồi hơi quá. Dù A Mạch từng là nam sủng, nhưng trên chiến trường một đao chém hơn hai chục thát tử, cũng là hán tử chính hiệu. Bình thường hung hãn hiếu chiến, đâu phải kẻ yếu đuối. Chắc hắn cũng chẳng muốn dùng sắc hầu người, chỉ tại sinh ra cái mặt này… Mình né như tránh tà vừa rồi, chắc chắn làm hắn tổn thương.
Nghĩ vậy, Lục Cương áy náy, lắp bắp: “A Mạch, ta không phải… chỉ là… không quen…”

Hắn còn đang ngắc ngứ, ngoài cửa đã có người truyền: tướng quân gọi.
Lục Cương như được đại xá, thở phào, đáp “đến ngay” rồi quay lại dặn A Mạch:
“Ngươi ở đây đợi.”

Vừa bước ra, người truyền lời lại nói:
“Lục đại nhân, quân sư bảo A Mạch cũng đi cùng.”

Lục Cương khựng chân, chưa kịp nghĩ vì sao phải cả hai, đành gọi A Mạch theo.
Tiểu sảnh sau nghị sự sảnh, Thương Dịch Chi và Từ Tĩnh đã ngồi sẵn. Trương Sinh canh cửa thấy hai người đến, vội vén rèm.

“Tướng quân, Từ tiên sinh.” Lục Cương hành lễ.

Thương Dịch Chi tiến lên đỡ cánh tay hắn, cười ấm: “Lục giáo úy không cần khách khí, nơi đây không người ngoài.”

Từ Tĩnh vuốt râu mỉm cười, ánh mắt lướt qua A Mạch, nụ cười càng sâu.

Lục Cương được miễn lễ không có nghĩa nàng cũng được miễn. A Mạch cung kính bái:
“A Mạch bái kiến tướng quân, quân sư.”

“Đứng lên.” Thương Dịch Chi nhàn nhạt nói.

A Mạch đứng dậy, lùi một bước đứng sau Lục Cương, cúi đầu im lặng.

Thương Dịch Chi dời mắt khỏi nàng, quay sang Lục Cương, cười:
“Hôm nay giữ giáo úy lại, có việc quan trọng muốn bàn.”

Lục Cương lập tức kích động, thẳng lưng:
“Tướng quân cứ phân phó, Lục Cương vạn tử bất từ!”

“Không đến mức ấy.” Thương Dịch Chi cười, “Để quân sư nói đi.”

Từ Tĩnh hắng giọng, chậm rãi kể:
Quân Giang Bắc vào núi đã lâu, nhưng bên Dự Châu vẫn im hơi lặng tiếng. Xem ra Bắc Mạc muốn đánh Thái Hưng. Tết sắp đến, ta cùng tướng quân bàn bạc, muốn phái người lẻn vào thành thám tin chính xác, để quân ta sớm có tính toán.

“Núi Tây Trạch của giáo úy gần Dự Châu nhất, lại có lính gốc Dự Châu. Chọn một người lanh lợi, giả dân thường trà trộn vào là tốt nhất.” Ông nheo mắt cười, “Vốn có thể dùng người Dự Châu, nhưng tướng quân nói người Thanh Châu chúng ta đáng tin hơn. Việc cơ mật, vẫn nên để người nhà làm thì yên tâm.”

Lục Cương nghe tướng quân coi mình là người nhà, máu nóng dâng trào, đập ngực:
“Xin tướng quân, quân sư yên tâm, việc này giao hết cho Lục Cương!”

Thương Dịch Chi khóe môi nhếch lên:
“Giáo úy đã chắc chắn như vậy, hẳn đã có người phù hợp?”

Câu hỏi khiến Lục Cương nghẹn lời. Trong doanh hắn đúng là có tân binh Dự Châu, nhưng sống sót chẳng còn mấy, lại đều là tiểu binh tầng dưới, hắn chẳng quen mặt lấy một người.

Từ Tĩnh lộ vẻ thất vọng:
“Nếu doanh giáo úy không có người thích hợp, đành phải dùng người Dự Châu vậy.”

“Không cần!” Lục Cương vội vàng, cơ hội lập công sao để tuột mất? Hắn quay đầu hỏi A Mạch lấy lệ: “A Mạch, ngươi biết ai lanh lợi không?”

A Mạch ngẩng lên, liếc qua nụ cười của Từ Tĩnh và vẻ lạnh lùng của Thương Dịch Chi, bình tĩnh đáp:
“Có.”

“Ai?” Từ Tĩnh hỏi.

“Trương Nhị Đản, binh sĩ trong ngũ tôi. Người Dự Châu chính gốc, nói tiếng địa phương chuẩn, quen thuộc địa hình phụ cận, tuyệt không lộ.”

Thương Dịch Chi nhìn nàng chằm chằm, thấy nàng không né tránh, hỏi:
“Nhưng hắn có đủ cơ trí, trầm ổn, gặp biến không đổi sắc không?”

A Mạch lắc đầu:
“Không. Tuổi còn trẻ, quật cường có thừa, cơ biến chưa đủ. Gặp chuyện đột ngột e là không ứng phó nổi.”

Thương Dịch Chi cười lạnh:
“Thế còn cho hắn đi làm gì? Dự Châu giờ phòng thủ nghiêm ngặt, chẳng phải bảo hắn đi chết?”

A Mạch không cãi, trầm giọng:
“Có thể tìm người khác bù đắp khuyết điểm của hắn.”

“Ai?” Thương Dịch Chi truy hỏi.

A Mạch nhìn thẳng vào đôi mắt sắc bén của hắn, vô thức ưỡn thẳng lưng:
“Tôi!”

Lục Cương giật mình, kinh ngạc nhìn nàng, lại nhìn hai người kia – một lạnh lùng, một mỉm cười, như chỉ mình hắn ngạc nhiên, vội thu lại vẻ mặt.

Thương Dịch Chi hỏi:
“Ngươi biết tiếng Dự Châu?”

A Mạch lắc đầu. Thấy khóe miệng hắn cong lên đầy chế giễu, nàng trầm giọng:
“Tôi có thể giả câm. Chỉ cần Trương Nhị Đản nói được là đủ.”

Thương Dịch Chi trầm ngâm, nhìn nàng không nói.
Từ Tĩnh cười cười hỏi:
“Nếu ngươi đi cùng, giả thân phận gì? Tuổi tác chỉ có thể là huynh đệ, nhưng mặt mũi chẳng giống nhau, Bắc Mạc không ngu, làm sao tin?”

A Mạch cũng im lặng. Một lát sau, nàng ngẩng đầu, từng chữ rõ ràng:
“Tôi đã có cách. Xin tướng quân, quân sư yên tâm.”
Thấy Thương Dịch Chi và Lục Cương vẫn nghi ngờ, chỉ Từ Tĩnh là cười tủm tỉm, nàng cắn răng, nói thẳng với Từ Tĩnh:
“Tiên sinh đừng vòng vo nữa, tôi biết ý của ngài rồi. Chẳng phải muốn tôi giả nữ nhân sao? Tôi đồng ý! Chỉ cần ngồi xe hoặc kiệu che thân hình, dựa vào khuôn mặt này là đủ lừa được. Tôi và Trương Nhị Đản giả vợ chồng, tôi làm người vợ câm, tự nhiên không cần nói.”
Nàng tự giễu cười cười, tiếp:
“Vì Đại Hạ, đừng nói giả nữ, mạng của A Mạch cũng chẳng tiếc. Tiên sinh không cần cố kỵ. Tôi đã bị người cười không chỉ một lần hai lần, quen rồi. Chỉ là một bộ nữ trang, có là gì? Nam nhi đầu đội trời chân đạp đất, ngẩng cao đầu, trong lòng chứa được núi chứa được biển, một thân hồng trang thì nhằm nhò gì!”

Lời vừa dứt, cả sảnh đều động dung.
Ánh mắt Thương Dịch Chi lóe lên tia sáng khác thường, nhìn nàng không chớp.
Lục Cương máu nóng sôi trào, nắm chặt tay, mắt rực lửa nhìn A Mạch.
Ngay Từ Tĩnh cũng thu nụ cười, nhìn nàng thêm vài lần.

Lục Cương lập tức muốn sai người về doanh đón Trương Nhị Đản ngay trong đêm, bị Từ Tĩnh ngăn lại: việc cơ mật, nửa đêm gọi người dễ sinh nghi, mai hãy về doanh, lặng lẽ đưa người lên.

Lục Cương gật đầu. Thấy không còn chuyện gì, cáo từ lui ra. Ai ngờ A Mạch cũng theo sau. Hắn trừng mắt, thấp giọng:
“Ngươi ra đây làm gì?”

Thấy nàng im lặng, hắn chợt nhớ những lời nàng vừa nói về khí phách nam nhi, thầm nghĩ: tiểu tử này tuy mặt mũi thanh tú, nhưng đúng là hán tử đầu đội trời đạp đất.
Lại nhớ ánh mắt Thương Dịch Chi vừa rồi nhìn nàng, dù chỉ thoáng qua, nhưng dính dớp như keo, xem ra đối với tiểu tử này vẫn chưa hết tình. Nghĩ vậy lại liếc A Mạch, lại thấy vẫn hơi nữ khí.
Hai cảm giác trái ngược luân phiên trong đầu, làm Lục Cương hoa cả mắt. Hắn lắc đầu thật mạnh, thầm mắng một câu “mẹ nó”, lòng thầm nhủ: thằng nhóc này rốt cuộc là đàn ông hay đàn bà thì liên quan gì tới ông!

Hôm sau Lục Cương về Tây Trạch, A Mạch ở lại Vân Nhiễu Sơn.
Từ Tĩnh không biết từ đâu kiếm được một bộ xiêm y thôn phụ, lại mời một bà mối dưới núi lên sửa mặt cho nàng.

Bà lão ngắm nghía ngũ quan A Mạch, cười tít mắt:
“Ôi chao, tiểu quân gia này đẹp quá đi! Da còn mịn hơn con gái nhà lành. Chỉ tiếc lông mày hơi rậm, phải sửa mỏng lại, giờ đang thịnh kiểu Viễn Sơn mi thanh thoát cơ.”

A Mạch cố nhịn bàn tay bà lão sờ soạng trên mặt mình, gắt:
“Thì nhổ hết vẽ lại đi.”

“Không được!” Bà lão che miệng cười, “Thế thì giả lắm. Phải nhổ từng sợi.”
Bà thả tóc nàng xuống, ngắm nghía, tấm tắc:
“Đừng trách lão nói nhiều, tướng mạo ngài thật sự hiếm có. Lão làm cô dâu cho bao người rồi, chưa thấy ai đẹp hơn ngài.”

Sắc mặt A Mạch sa sầm, chỉ muốn bóp chết bà lão. Bà vẫn vô tư:
“Chỉ tiếc sống mũi hơi cao, thiếu chút dịu dàng… không che được…”
Vừa lẩm bẩm vừa dùng nhíp nhổ từng sợi lông mày, sửa thành dáng mỏng dài, đuôi cong vút nhập tóc mai.

A Mạch cắn răng chịu đau. Đau thì không bằng vết đao, nhưng mí mắt giật giật, vành mắt bất giác đỏ hoe.

Từ Tĩnh vén rèm bước vào, cười hỏi:
“Vương bà tử, thế nào? Có thể biến thành tiểu phụ nhân không?”

“Ngài cứ yên tâm!” Bà lão đắc ý, điểm chút son lên môi A Mạch, nâng cằm nàng hướng ra cửa:
“Quân gia nhìn xem! Chỉ sửa lông mày, thoa chút son phấn, mỹ nam tử đã hóa thành kiều nương!”

Nước mắt A Mạch còn chưa kịp rơi, tóc xõa bên má, mắt long lanh ngấn lệ. Nàng ngẩng lên nhìn ra cửa – Từ Tĩnh vẫn đang vén rèm, Thương Dịch Chi đang bước vào. Hai người vừa thấy nàng, đều khựng lại, động tác đồng thời ngừng hẳn.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 34

5 1 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

Vực Thẳm
Vực Thẳm
Vân Trung Ca
Vân Trung Ca (FULL)
Thanh Thanh Hoài Ca
Thanh Thanh Hoài Ca
Lương Duyên Chính Mệnh
Lương Duyên Chính Mệnh (FULL)
Ác Quỷ Nuôi Dưỡng Tiểu Thư
Ác Quỷ Nuôi Dưỡng Tiểu Thư
[21+] Chịch Hay Chết: Chỗ Đó Của Cậu… Mọc Xúc Tu À?
[21+] Chịch Hay Chết: Chỗ Đó Của Cậu… Mọc Xúc Tu À?
Tags:
Cổ Đại, Hành động, Ngôn Tình, Nữ cường
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 | 90phut | Fun88 | Fun88 | https://avilla.co.com/ |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz