Giới Thiệu
Thầy bói xem bát tự, phán rằng ta mang mệnh phượng hoàng, phú quý ngút trời. Còn muội muội chỉ là kẻ tầm thường, chẳng có gì đáng kể.
Vì thế, từ thuở ấu thơ, ta bị nhốt chặt trong hậu viện, ngày ngày cắm cúi đèn sách, khổ luyện cầm kỳ thi họa, chỉ để chờ ngày tiến cung, làm bệ phóng cho cả gia tộc.
Muội muội thì tung tăng tự do, chiếm trọn ái tình của phụ mẫu, của mọi người. Cho đến một ngày, sau cơn băng huyết sinh nở, ta trút hơi thở cuối trong cung cấm. Linh hồn lơ lửng, chứng kiến muội muội vận triều phục phượng bào, bước lên ngôi Hoàng Hậu…
Lúc ấy ta mới ngộ ra. Chẳng có mệnh trời nào cả. Chỉ vì muội muội bẩm sinh yếu nhược, không thể sinh con nối dõi. Nên cả nhà, cả tân đế, cùng nhau dùng ta làm viên đá lót đường cho ả. Mở mắt lần nữa, ta trở về đúng buổi sáng phụ mẫu loan báo tin quẻ bói. Ta khẽ cười. Cũng chỉ là một cái hầu phủ mà thôi… Diệt.