Giới Thiệu
Văn án
Ta bị dị ứng với canh Mạnh Bà, ba lần nuốt xuống trôi hết ba chén mà ký ức tiền kiếp vẫn còn vẹn nguyên. Mạnh Bà nộ khí đằng đằng, mặt mày tối sầm. Ta là du hồn cuối cùng, nếu phải nấu thêm một chén canh nữa, e rằng hôm nay bà phải tăng ca quá giờ. Hai người chúng ta lặng lẽ nhìn nhau. Mạnh Bà cuối cùng đành cúi đầu thu dọn đồ đạc, ta chớp thời cơ nhanh chân chạy biến. Ha ha! Mang theo ký ức tiền kiếp đi đầu thai, thật là sảng khoái cực kỳ! Tuyệt vời! Nhưng vì quá mức hưng phấn, khi nhảy xuống sông Luân Hồi, ta quên mất phải xem biển chỉ dẫn, thế là lại xuyên thành nữ nhi của nữ phụ độc ác trong truyền thuyết.