Giới Thiệu
Văn án
Ngày tôi nhận lời làm chủ nhiệm lớp 12F trường Trung học Gia Lan, hiệu trưởng nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại pha lẫn kính phục. Bởi vì… trước tôi đã có tám giáo viên bỏ của chạy lấy người. Lý do à?
Lớp 12F cái tên nghe thôi cũng đủ khiến toàn trường rùng mình. Một tập hợp của những “nhân vật phản diện phụ” trong tiểu thuyết học đường: học sinh cá biệt, nghiện game, đầu gấu, học dốt, đại thiếu gia, chị đại, đủ cả dàn cast hỗn loạn.
Tuần đầu tiên, tôi vào quán net, trong game đánh cho thằng nhóc nghiện net một trận tơi bời. Nó khóc lóc, vừa bị tôi lôi về trường vừa lắp bắp: “Cô… cô là con người à?!”
Tôi lạnh nhạt đáp: “Ừ, và cô đang giữ điểm chuyên cần của em đấy.”
Tuần thứ hai, trường lan truyền tin “nữ hiệp che mặt” solo 1 vs 88 cứu người. Hôm sau, cô bé chị đại ngượng ngùng kéo tôi ra hành lang, hỏi nhỏ: “Cô ơi, cô dạy võ được không ạ?”
Tôi nhướng mày: “Em định học tự vệ hay học đánh hội đồng?”
Tuần thứ ba, tôi ngồi ăn mì cay cùng cậu học trò nghèo ở vỉa hè, vừa ăn vừa góp ý thật lòng cách nêm nếm. Hôm sau, doanh thu quán mì tăng gấp ba.
Cậu nhóc nhìn tôi rưng rưng: “Cô… cô có phải thiên thần đội lốt giáo viên không?”
Tôi cười: “Không, cô chỉ là người biết ăn cay thôi.”
Tuần thứ tư, cậu thiếu gia học dốt kéo tôi ra sau lớp, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Cô… cô dạy em cách để ba mẹ quan tâm được không?”
Tôi bảo: “Nếu em vào top 100, cô sẽ nói.”
Thế là hôm sau, cậu nhóc buộc tóc lên xà nhà, lấy dùi đâm đùi để học bài cho tỉnh học theo sĩ tử xưa thật luôn.
Một năm sau, khi lớp 12F tốt nghiệp, ai cũng ngỡ ngàng.
Đám học sinh cá biệt năm nào giờ toàn là sinh viên xuất sắc, chủ doanh nghiệp, vận động viên, phóng viên… đủ kiểu. Ngày phóng viên hỏi tôi: “Xin chào, tôi muốn hỏi làm sao cô có thể biến một lớp toàn học sinh cá biệt thành những người như thế?”
Tôi cười, đáp đơn giản: “Bí quyết hả? Không có đâu. Tôi chỉ dùng một thứ – sự chân thành.”