Giới Thiệu
Tôi tỉnh lại trong căn phòng bệnh trắng toát, ký ức như tờ giấy trắng. Người đàn ông lao đến ôm chặt lấy tôi, giọng run run: “Em cuối cùng cũng tỉnh rồi! Anh là chồng em đây!” Nhưng linh tính cảnh báo tôi: Đừng .
Tôi từ từ đẩy anh ra, ánh mắt lạnh lùng quét từng đường nét trên khuôn mặt anh – đẹp trai, đau khổ, hoàn hảo đến đáng ngờ. Trái tim trống rỗng không một gợn sóng.
“Không thể nào.” Tôi lắc đầu, giọng điệu băng giá, “Tôi chắc chắn mình không thể yêu người như anh.”
Không khí đóng băng. Bóng người đứng sau giường bỗng lên tiếng: “Em nói đúng.” Một người đàn ông khác bước ra, đôi mắt đẫm đau thương, “Anh mới là chồng em.”