Giới Thiệu
Giới thiệu truyện:
Gió cuộn cát bay, máu vung đỏ hoàng hôn,
Trống trận dội vang giữa trời, rung chuyển cả núi sông.
Mộng về cố hương, lệ rơi trong ánh trăng,
Xin chớ cười ta si cuồng.
Tình huynh đệ nặng hơn ái tình nam nữ,
Chúng ta là những ngọn giáo hiên ngang giữa gió ngàn.
Giang Nam mờ khói, biên tái nổi lửa,
Lấy sinh mệnh ta, đổi lấy nụ cười vĩnh hằng của sơn hà.
Ân oán như dao, yêu hận khó dứt,
Nếu có thể, xin lấy mạng này để xóa sạch một đường.
Hãy ngẩng cao đầu mà sống,
Bởi chúng ta là những người đứng thẳng giữa gió.
– Lời dẫn trích từ ca khúc “Nhật lạc kim sa than”
A Mạch chào đời đúng vào mùa lúa chín, suýt nữa bị cha đặt tên là “Mạch Đậu”. Cha mẹ nàng vốn là người từ một không gian khác xuyên đến, vốn định sống những ngày bình yên nơi ruộng vườn, ai ngờ nàng mồ côi cha mẹ từ nhỏ, lại gặp biến cố nơi chiến trường…
Từ bỏ thân phận nữ tử, khoác lên giáp bạc, nàng bước vào quân doanh, định mệnh đưa nàng gặp một vị tướng quân ngông nghênh, rồi cùng nhau tung hoành sa trường. Từ một tiểu binh vô danh, nàng trở thành chiến thần vô địch.
A Mạch hiểu rõ: nàng có thể vì dân mà vô tình, vì nước mà đoạn tuyệt tình riêng – tất cả chỉ để tìm lại người đàn ông đã mất liên lạc tám năm, hỏi một câu “Vì sao?”.
Trên chiến trường đao kiếm vô hình, chẳng cần biết ai là nam chính hay nam phụ, nàng chỉ là chiến binh khoác giáp sắt, chưa từng bại một lần. Trên triều đình, hắn làm vua, nàng làm thần. Hắn nhìn xuống, nàng ngẩng cao đầu. Hắn có oai như sấm sét, nàng có cốt cách kiêu hùng.
Ai nói nữ nhân nhất định phải lấy an nhàn làm quý? Sau sinh tử, giữa giang sơn như gấm, điều nàng mong chỉ là gặp lại cố nhân, cùng nhau ngắm xuân về.